1 00:00:06,256 --> 00:00:12,262 CUỘC SỐNG, LARRY VÀ MƯU CẦU BẤT HẠNH 2 00:00:28,278 --> 00:00:32,156 Vào ngày 14 tháng 8 năm 1945, Nhật Bản đầu hàng quân Đồng minh, 3 00:00:32,241 --> 00:00:34,743 Thế chiến II cuối cùng cũng kết thúc. 4 00:00:34,826 --> 00:00:37,538 Người Mỹ đổ xô xuống đường để ăn mừng. 5 00:00:37,621 --> 00:00:40,499 Tinh thần đó được lưu giữ trong bức ảnh kinh điển 6 00:00:40,582 --> 00:00:44,169 do Alfred Eisenstaedt chụp cho tạp chí LIFE. 7 00:00:44,253 --> 00:00:47,256 Một thủy thủ mặc đồng phục hôn say đắm một y tá 8 00:00:47,339 --> 00:00:49,716 giữa Quảng trường Thời đại đông đúc 9 00:00:49,800 --> 00:00:52,386 đã trở thành biểu tượng của niềm tự hào và chiến thắng Mỹ. 10 00:00:52,844 --> 00:00:55,180 Nhưng ảnh chụp không nói lên tất cả. 11 00:00:55,264 --> 00:00:56,265 NGÀY CHIẾN THẮNG PHÁT XÍT NHẬT CHIẾN THẮNG! 12 00:00:59,768 --> 00:01:02,896 Chiến tranh kết thúc rồi! Chiến tranh kết thúc rồi! 13 00:01:02,980 --> 00:01:04,565 Chiến tranh kết thúc rồi! 14 00:01:04,647 --> 00:01:06,650 - Ta thắng rồi! - Ta đã làm được, đúng vậy. 15 00:01:08,068 --> 00:01:09,403 Ta làm được rồi. 16 00:01:09,486 --> 00:01:13,031 - Chiến thắng! - Ta thắng rồi! 17 00:01:14,324 --> 00:01:16,201 Không. Bỏ tay ra, đồ vô lại. 18 00:01:16,285 --> 00:01:17,911 Không, chiến tranh kết thúc rồi. 19 00:01:17,995 --> 00:01:19,371 - Thì sao? - Chiến tranh kết thúc rồi. 20 00:01:19,454 --> 00:01:21,582 - Tránh ra. - Ta đang ăn mừng. 21 00:01:21,664 --> 00:01:24,042 - Ông biến thái à? - Không, ai cũng hôn nhau mà. 22 00:01:24,126 --> 00:01:25,377 Không hề. Mình ông thôi. 23 00:01:25,460 --> 00:01:28,380 - Không chỉ tôi. Mọi người... - Biến thái. Đồ biến thái. 24 00:01:28,463 --> 00:01:31,133 - Tôi không biến thái. - Có. Tôi có người yêu rồi. 25 00:01:31,216 --> 00:01:32,759 - Được... - Này, Johnny! 26 00:01:32,843 --> 00:01:34,303 Cái gì? Đừng gọi Johnny. 27 00:01:34,386 --> 00:01:36,054 - Có gọi Johnny. - Cái quái gì vậy? 28 00:01:36,138 --> 00:01:37,222 Lại đây. Johnny. 29 00:01:37,306 --> 00:01:39,308 - Johnny? - Hắn làm phiền em à, Agnes? 30 00:01:39,390 --> 00:01:40,892 - Đúng. - Không, Johnny. 31 00:01:40,976 --> 00:01:43,228 - Tên biến thái này cố hôn em. - Ông cố hôn cô ấy? 32 00:01:43,312 --> 00:01:44,896 - Ai cũng hôn nhau mà. - Không. 33 00:01:44,979 --> 00:01:46,732 - Sao cơ? - Không, Johnny. 34 00:01:49,484 --> 00:01:51,987 - Vung tay đấm tôi đấy à? - Không. Đánh đấm gì. 35 00:01:52,070 --> 00:01:54,323 - Ông ta tấn công thủy thủ. - Không. 36 00:01:54,406 --> 00:01:57,075 - Này. Ông gây sự với Johnny à? - Vào ngày thắng phát xít Nhật? 37 00:01:57,158 --> 00:01:59,202 Có đâu. Tôi nào dám gây sự với Johnny. 38 00:01:59,286 --> 00:02:00,537 Chắc hắn là phát xít. 39 00:02:00,621 --> 00:02:02,205 - Không, không phải phát xít. - Tên phát xít biến thái. 40 00:02:02,289 --> 00:02:04,791 Phát xít? Không. Được rồi. Johnny! Johnny! 41 00:02:04,875 --> 00:02:06,960 - Này. Đừng. - Cho hắn một bài học. 42 00:02:08,086 --> 00:02:10,464 - Cái gì? Không. - Bắt hắn. Bắt lấy hắn. 43 00:02:11,089 --> 00:02:14,009 Đừng mà. Không! 44 00:02:22,643 --> 00:02:23,852 Vào năm 1841, 45 00:02:23,935 --> 00:02:25,603 William Henry Harrison trở thành 46 00:02:25,687 --> 00:02:28,607 tổng thống thứ chín của Hoa Kỳ. 47 00:02:28,690 --> 00:02:30,817 Bất chấp thời tiết giá lạnh, 48 00:02:30,901 --> 00:02:34,655 vị tổng thống 68 tuổi đã đọc bài diễn văn nhậm chức dài nhất 49 00:02:34,738 --> 00:02:36,031 trong lịch sử Hoa Kỳ, 50 00:02:36,114 --> 00:02:39,201 gần hai tiếng đồng hồ, mà không mặc áo khoác. 51 00:02:39,284 --> 00:02:42,454 Không lâu sau, Harrison đổ bệnh, bất ngờ ghê, 52 00:02:42,537 --> 00:02:44,164 các phương thuốc của bác sĩ 53 00:02:44,247 --> 00:02:48,877 như nọc rắn, thuốc nhuận tràng, đỉa, thủy ngân và thuốc phiện 54 00:02:48,960 --> 00:02:51,296 chỉ khiến bệnh tình của ông tệ hơn. 55 00:02:51,380 --> 00:02:54,758 Dường như ai cũng thích bày cách giúp ông khỏe hơn, 56 00:02:54,841 --> 00:02:59,096 tiếc thay, người ta lại nghe theo kẻ mù tịt nhất. 57 00:03:01,598 --> 00:03:03,266 Xin chào, bà Harrison. 58 00:03:03,350 --> 00:03:05,560 - Chào Lawrence. Hân hạnh. - Hân hạnh. 59 00:03:06,019 --> 00:03:08,939 Ngài Tổng thống, xin chúc mừng. 60 00:03:09,022 --> 00:03:10,399 Cảm ơn. Tôi rất cảm kích. 61 00:03:10,482 --> 00:03:12,984 Thuốc lá mới đây. Bà thấy mùi thế nào? 62 00:03:13,068 --> 00:03:15,779 - Không phải gu tôi. - Tôi không ngửi thấy gì. 63 00:03:15,862 --> 00:03:17,781 Thoang thoảng mùi anh đào. Ngửi thấy chưa? 64 00:03:17,864 --> 00:03:20,409 Tôi không ngửi thấy mùi anh đào. 65 00:03:20,492 --> 00:03:22,953 - Không thấy gì ư? - Chỉ thấy mùi khói. 66 00:03:23,036 --> 00:03:25,122 - Tôi xin hỏi ngài một câu. - Được. 67 00:03:25,204 --> 00:03:27,416 - Ngài giết bao nhiêu người da đỏ? - Tự tay giết ư? 68 00:03:27,499 --> 00:03:29,167 Giết thế nào? Đâm hay bắn? 69 00:03:29,251 --> 00:03:31,253 À, vài kẻ bị tôi bắn, 70 00:03:31,670 --> 00:03:33,755 vài kẻ chết dưới lưỡi kiếm của tôi, 71 00:03:33,839 --> 00:03:36,299 còn vài kẻ chán tới chết vì bài diễn thuyết của tôi. 72 00:03:38,844 --> 00:03:41,346 Tôi đã hiểu vì sao hai người hợp nhau. 73 00:03:41,430 --> 00:03:43,180 - Vâng. - Rất hài hước. 74 00:03:43,265 --> 00:03:47,978 Xin lỗi chứ, nhìn ngài yếu đến mức người da đỏ phẩy lông vũ là gục. 75 00:03:48,061 --> 00:03:50,731 - Trông chẳng khỏe khoắn gì. - Xin được nói thẳng, 76 00:03:50,814 --> 00:03:52,941 có vẻ ông chưa đủ tôn trọng lắm. 77 00:03:53,024 --> 00:03:55,986 Thật lòng mà nói, tuy tôi không nhanh nhẹn lắm, 78 00:03:56,069 --> 00:03:59,281 tôi nghĩ tôi có thể trụ vững, không dễ bị xô ngã đâu. 79 00:03:59,364 --> 00:04:00,949 - Thế nên mới gọi là Tippecanoe. - Tip... 80 00:04:01,032 --> 00:04:02,784 Xuồng lật, không phải tổng thống lật. 81 00:04:02,868 --> 00:04:06,079 Tôi thấy ngài không mặc áo khoác. Trời lạnh đấy. Ngài không lạnh à? 82 00:04:06,163 --> 00:04:07,164 Hôm nay trời đẹp mà. 83 00:04:07,247 --> 00:04:10,041 - Tôi không cần áo khoác. - Ngài là Tổng thống. 84 00:04:10,125 --> 00:04:12,210 Đưa ai giữ cũng được. Đưa bà Harrison đi. 85 00:04:12,294 --> 00:04:14,796 Không, bà Harrison sẽ không giữ áo khoác. 86 00:04:14,880 --> 00:04:17,214 Ông có vẻ thiếu kinh nghiệm với đệ nhất phu nhân. 87 00:04:17,298 --> 00:04:18,466 Tôi chẳng thèm. 88 00:04:19,176 --> 00:04:21,386 Ý tôi là phải có ai đó giữ áo khoác chứ. 89 00:04:21,470 --> 00:04:24,347 Trời trở lạnh rồi. Ta đâu muốn tổng thống kêu, 90 00:04:25,640 --> 00:04:27,851 - "Lạnh quá". - Tôi nói thật đấy. 91 00:04:27,934 --> 00:04:31,438 - Tôi thấy khá ổn. - Không làm phiền ngài thêm nữa. 92 00:04:31,521 --> 00:04:33,648 Giờ ngài ấy là tổng thống rồi. Tiếp chuyện cứ như bác sĩ ấy. 93 00:04:33,732 --> 00:04:36,902 - Phải nói rồi đi tiếp, đúng không? - Không. Có đâu. 94 00:04:36,985 --> 00:04:40,030 Dù sao cũng chúc mừng, tôi nóng lòng vào việc. 95 00:04:40,113 --> 00:04:41,114 Cảm ơn rất nhiều. 96 00:04:41,198 --> 00:04:42,491 Rất vui được gặp ông. 97 00:04:46,328 --> 00:04:47,329 Thưa ngài? 98 00:04:48,330 --> 00:04:50,123 - Ngài ổn chứ? - Tôi ổn mà. 99 00:04:50,207 --> 00:04:51,792 Ngài chắc chứ? Sao lại ho? 100 00:04:51,875 --> 00:04:54,669 Chỉ là vào tầm này tôi hay dị ứng phấn hoa thôi. 101 00:04:54,753 --> 00:04:56,046 - Vào tháng 3 ạ? - Đúng. 102 00:04:56,129 --> 00:04:57,380 Ngài đã bắt tay tôi. 103 00:04:57,464 --> 00:05:00,467 - Ông chìa tay ra mà. - Ngài đừng bắt tay tôi chứ. 104 00:05:00,550 --> 00:05:01,927 Tôi không muốn thất lễ. 105 00:05:02,636 --> 00:05:04,596 Với tôi, nó... Nghe này. 106 00:05:05,055 --> 00:05:07,432 Đang bị cảm hoặc ốm mà chìa tay ra 107 00:05:07,516 --> 00:05:10,644 thì mới thất lễ ấy. 108 00:05:10,727 --> 00:05:12,103 Ông là người thân cận. 109 00:05:12,187 --> 00:05:14,064 Khi ông chìa tay, tôi cần đáp 110 00:05:14,147 --> 00:05:16,066 bằng cách đưa tay ra và bắt tay ông. 111 00:05:16,149 --> 00:05:18,735 Việc đó là cần thiết. Hoàn toàn cần thiết. 112 00:05:18,819 --> 00:05:20,153 Ông không hiểu sao? 113 00:05:22,364 --> 00:05:23,698 - Được rồi. - Ôi trời. 114 00:05:24,199 --> 00:05:25,200 Hiểu rồi. 115 00:05:25,867 --> 00:05:27,536 - Ôi, anh yêu. - Mọi chuyện ổn chứ? 116 00:05:27,619 --> 00:05:28,995 Không sao đâu. 117 00:05:29,079 --> 00:05:30,121 Ngài Tổng thống? 118 00:05:30,205 --> 00:05:34,000 Chà, tôi cảm thấy hơi... Hơi đuối. 119 00:05:34,084 --> 00:05:35,252 Ai gọi bác sĩ đi. 120 00:05:42,759 --> 00:05:44,344 Y tá, lấy thêm khăn nóng nhé. 121 00:05:44,427 --> 00:05:45,804 Bác sĩ, thế nào rồi? 122 00:05:45,887 --> 00:05:47,931 Cơn sốt của Tổng thống chưa có dấu hiệu thuyên giảm. 123 00:05:48,014 --> 00:05:49,558 Anh thử hết mọi cách chưa? 124 00:05:49,641 --> 00:05:54,062 Rồi ạ. Trích máu, thuốc phiện, chúng tôi sắp sửa dùng cả đỉa. 125 00:05:54,145 --> 00:05:55,689 - Có đủ đỉa không? - Đủ. 126 00:05:55,772 --> 00:05:58,441 - Vụ dùng đỉa rất triển vọng. - Cảm ơn bác sĩ. 127 00:06:00,527 --> 00:06:03,029 Chào. Khỏe không? 128 00:06:03,113 --> 00:06:05,240 - Anh yêu. - Martha. 129 00:06:05,323 --> 00:06:09,244 - Chào bác sĩ. Ông ấy sao rồi? - Vâng? Tổng thống không khỏe. 130 00:06:10,996 --> 00:06:13,206 - Tôi có đến dự lễ nhậm chức. - Vâng. 131 00:06:13,290 --> 00:06:15,333 - Ông ấy không mặc áo khoác. - Trời rất lạnh. 132 00:06:15,417 --> 00:06:17,627 Điên thật. Có mười người sẵn sàng giữ áo. 133 00:06:17,711 --> 00:06:21,256 - Vợ ông ấy cũng giữ được. - Không đâu. Bà ấy chức to quá. 134 00:06:21,339 --> 00:06:23,133 Gặp người khác là họ đem áo rồi. 135 00:06:23,216 --> 00:06:25,302 Luôn mang theo áo khoác. Có còn hơn không. 136 00:06:25,385 --> 00:06:26,887 - Mặt hại là gì chứ? - Không có. 137 00:06:26,970 --> 00:06:30,181 Ngài ấy quả là tự cao khi không mặc áo khoác. 138 00:06:30,265 --> 00:06:32,433 Ngài ấy tinh tướng. Tôi còn bắt tay ngài ấy. 139 00:06:32,517 --> 00:06:35,812 Tôi lo mình sẽ bị lây bệnh mất. Cổ họng ngưa ngứa. 140 00:06:35,896 --> 00:06:38,940 - Ông nói chuyện với bác sĩ đi. - Tôi đang đứng cạnh bác sĩ đây. 141 00:06:39,024 --> 00:06:41,401 Tôi đang chăm cho Tổng thống. 142 00:06:41,484 --> 00:06:42,861 Ừ, tôi biết. Tôi hiểu mà. 143 00:06:42,944 --> 00:06:44,154 - Anh đang chăm sóc. - Đúng. 144 00:06:44,237 --> 00:06:46,364 Nên thế. Tôi không muốn làm phiền. 145 00:06:46,448 --> 00:06:48,742 - Ngó qua thôi. - Tôi không nhìn vào miệng ông đâu. 146 00:06:48,825 --> 00:06:50,243 - Nhìn đi. - Không nhìn. 147 00:06:50,327 --> 00:06:53,246 Tôi chỉ có một bệnh nhân. Người đứng đầu đất nước. 148 00:06:53,330 --> 00:06:55,582 Lúc này anh đâu có trực tiếp chăm sóc. 149 00:06:55,665 --> 00:06:57,417 Ngài ấy đang ngủ, còn anh ở đây. 150 00:06:57,500 --> 00:06:59,836 Tôi đang chuẩn bị đỉa, nghe tiếng thở. 151 00:06:59,920 --> 00:07:02,380 Tôi đang theo dõi tác dụng của thuốc phiện. 152 00:07:02,464 --> 00:07:04,132 - Đang chăm sóc. - Chăm tôi một nửa đi. 153 00:07:04,215 --> 00:07:07,302 Làm gì có một nửa. Rõ là ông chưa từng chăm sóc. 154 00:07:07,385 --> 00:07:10,305 Có lần em họ tôi ốm, tôi có mang bánh cho nó. 155 00:07:10,680 --> 00:07:13,516 Tôi không nhìn đâu. Tôi sẽ nhìn vào mắt ông. 156 00:07:13,600 --> 00:07:14,976 Nếu đã nhìn vào mắt, 157 00:07:15,060 --> 00:07:17,145 dịch xuống bảy phân là thấy miệng. 158 00:07:17,228 --> 00:07:19,314 - Đó là kiểu nhìn khác. Không. - Nhìn đi. 159 00:07:26,112 --> 00:07:29,407 Không. Xin phép nhé, tôi còn phải chăm sóc Tổng thống. 160 00:07:29,491 --> 00:07:31,284 Được, tôi hiểu. Anh ta làm gì kia? 161 00:07:31,368 --> 00:07:33,411 - Cũng chăm sóc. - Tôi cũng đang chăm sóc. 162 00:07:33,495 --> 00:07:34,579 Cần chăm sóc cùng lúc à? 163 00:07:34,663 --> 00:07:36,331 Vâng, chúng tôi là hai bác sĩ điều trị. 164 00:07:36,414 --> 00:07:37,457 Tôi hỏi một câu. 165 00:07:37,540 --> 00:07:39,876 Anh có mừng thầm khi nghe tin ngài ấy bị bệnh không? 166 00:07:39,960 --> 00:07:42,545 - Không. Tôi đến nhà thờ khóc. - Làm ơn đi. 167 00:07:42,629 --> 00:07:45,298 Nếu vài ngày tới tôi cũng bị như tổng thống, 168 00:07:45,382 --> 00:07:46,383 anh sẽ thấy thế nào? 169 00:07:46,466 --> 00:07:48,009 - Ông làm tổng thống à? - Không. 170 00:07:48,093 --> 00:07:50,887 Thành phố này đầy người bệnh. Như một đầm lầy. Thật kinh tởm. 171 00:07:50,971 --> 00:07:53,223 Nếu tôi ghé phòng khám của anh, thì phí là bao nhiêu? 172 00:07:53,306 --> 00:07:55,767 Tôi làm việc ở Nhà Trắng, nên không được. 173 00:07:55,850 --> 00:07:57,060 Sao không được? 174 00:07:57,143 --> 00:08:00,772 Tôi chỉ nhận hẹn trước và chỉ nhận hẹn với Tổng thống Mỹ. 175 00:08:00,855 --> 00:08:02,649 Vậy cả ngày anh không làm gì? 176 00:08:02,732 --> 00:08:04,651 Không làm gì tức là làm tròn nghĩa vụ. 177 00:08:04,734 --> 00:08:07,153 - Anh ăn bám Nhà Trắng. - Tôi không ăn bám. 178 00:08:07,237 --> 00:08:09,155 Chúng tôi lường trước vấn đề 179 00:08:09,239 --> 00:08:11,741 và ngăn nguy cơ gây bệnh từ sớm. 180 00:08:11,825 --> 00:08:13,868 Vậy sao anh không mang áo khoác cho ông ấy? 181 00:08:13,952 --> 00:08:15,912 Lawrence, làm ơn đi. 182 00:08:18,915 --> 00:08:22,460 - Cảm ơn bác sĩ đã giúp. - Chuyện nhỏ, tôi không phiền đâu. 183 00:08:22,544 --> 00:08:24,546 - Thế à? Được. - Không phiền chút nào. 184 00:08:31,386 --> 00:08:33,763 Ôi, anh yêu. 185 00:08:36,599 --> 00:08:38,058 Một ít giấm... 186 00:08:38,143 --> 00:08:40,270 Xin lỗi. Xin lỗi đã làm phiền. 187 00:08:40,352 --> 00:08:42,938 Tôi đã dự lễ nhậm chức và bắt tay ngài ấy. 188 00:08:43,023 --> 00:08:44,649 Xem ngài ấy ốm ra sao kìa. 189 00:08:44,733 --> 00:08:47,652 Thế tôi phải rửa tay với xà phòng ngay à? 190 00:08:47,736 --> 00:08:49,863 - Ông có tầm mười giây. - Mười giây? 191 00:08:49,946 --> 00:08:51,197 - Thế thôi à? - Vâng. 192 00:08:51,281 --> 00:08:54,367 Vậy chỉ có thể bắt tay người ta trong nhà vệ sinh. 193 00:08:54,451 --> 00:08:58,121 Thế đi đâu cũng phải đem nước và xà phòng mới không bị ốm. 194 00:08:59,039 --> 00:09:02,167 - Lúc này không được ăn. - Cái gì? Tại sao? 195 00:09:02,250 --> 00:09:04,627 Cảm mới ăn, sốt thì nhịn. 196 00:09:04,711 --> 00:09:08,131 Tôi lại nghĩ khác. Cảm thì nhịn, sốt mới ăn. 197 00:09:08,214 --> 00:09:09,841 Không, ngược rồi. Ông là bác sĩ à? 198 00:09:09,924 --> 00:09:14,179 Không, nhưng mẹ tôi thường nói: "Cảm thì nhịn, sốt mới ăn". 199 00:09:14,262 --> 00:09:16,473 Thực tế, khi tôi bị sốt tinh hồng nhiệt, 200 00:09:16,556 --> 00:09:19,017 mẹ tôi cho tôi ăn liên tục luôn. 201 00:09:19,100 --> 00:09:21,728 Tôi tăng gần 7kg nhưng một tuần là khỏi hẳn. 202 00:09:21,811 --> 00:09:24,397 - Mẹ ông là bác sĩ à? - Không, bà nuôi chó Schnauzer. 203 00:09:24,481 --> 00:09:26,608 - Nhưng bà rất sỏi đời. - Bà ấy còn sống không? 204 00:09:26,691 --> 00:09:29,611 Bà mất vì sốt tinh hồng nhiệt, một phần do không còn gì để ăn. 205 00:09:29,694 --> 00:09:33,448 Sốt thì nhịn, cảm mới ăn, chắc chắn sống lâu trăm tuổi. 206 00:09:33,531 --> 00:09:37,535 Không, cảm thì nhịn, sốt mới ăn, dám chắc là sống lâu trăm tuổi. 207 00:09:37,619 --> 00:09:39,162 Có lẽ ông đúng. Tôi nghĩ ông ấy đúng. 208 00:09:39,245 --> 00:09:40,663 - Không. - Là sốt mới ăn. 209 00:09:40,747 --> 00:09:42,790 Ở trường y tá, sốt hay cảm cũng đều được ăn. 210 00:09:42,874 --> 00:09:44,084 Cái đó cũng sai nốt. 211 00:09:44,167 --> 00:09:47,003 - Sốt mới ăn, cảm... - Giữ sức đi. 212 00:09:47,087 --> 00:09:49,089 Dù sao thì nhịn ăn là chết đấy. 213 00:09:49,172 --> 00:09:50,215 Cho người bị sốt ăn đi. 214 00:09:50,298 --> 00:09:52,092 Lạy Chúa. Ừ, cho anh ấy ăn. 215 00:09:52,175 --> 00:09:55,428 - Cho người sốt ăn đi. - Còn bánh sô-cô-la không? 216 00:09:55,512 --> 00:09:58,306 - Cho ngài ấy ăn đi. - Tôi đâu nói là nhịn luôn. 217 00:09:58,389 --> 00:10:00,391 - Cho ngài ấy một đĩa. - Được. 218 00:10:00,475 --> 00:10:02,811 Ngài sẵn sàng chưa? Một ít khoai tây nghiền. 219 00:10:05,939 --> 00:10:08,900 - Ồ, tốt. - Lẽ ra tôi nên mặc áo khoác. 220 00:10:10,110 --> 00:10:11,111 Lần sau nhớ mặc. 221 00:10:12,237 --> 00:10:13,238 Lần sau. 222 00:10:27,043 --> 00:10:30,588 - Ngài ấy mất rồi. - Ôi, anh yêu, không! 223 00:10:31,339 --> 00:10:32,465 - Không! - Cái gì đây? 224 00:10:32,549 --> 00:10:37,011 - Sao đồ ăn ở khắp nơi vậy? - Tổng thống vừa ăn lót dạ. 225 00:10:37,095 --> 00:10:39,472 Không biết quy tắc tiên quyết của ngành y à? 226 00:10:39,556 --> 00:10:42,600 Cảm mới ăn, sốt thì nhịn. 227 00:10:42,684 --> 00:10:43,977 - Đã bảo rồi. - Đã... 228 00:10:44,060 --> 00:10:45,228 Chứ không phải mở tiệc. 229 00:10:45,311 --> 00:10:47,897 Ruột Tổng thống sắp nổ mà cho ngài ấy ăn? 230 00:10:47,981 --> 00:10:49,357 Dạ... Người ta hay nhầm... 231 00:10:49,440 --> 00:10:52,652 Thật không thể chấp nhận. Kẻ nào làm ra chuyện này? 232 00:10:52,735 --> 00:10:54,320 Đến lấy nào! 233 00:10:54,404 --> 00:10:57,157 Bít tết từ Lundy's đây, thưa Tổng thống! 234 00:11:07,041 --> 00:11:08,459 Vào cuối năm 1846, 235 00:11:08,543 --> 00:11:12,046 một nhóm khai hoang đi California do George Donner dẫn đầu 236 00:11:12,130 --> 00:11:16,176 bị kẹt trên núi cao do tuyết đầu mùa rơi dày đặc. 237 00:11:16,259 --> 00:11:18,469 Các cứu hộ viên đã cố tiếp cận, 238 00:11:18,553 --> 00:11:22,473 nhưng phải gần bốn tháng sau khi đoàn xe ngựa bị mắc kẹt 239 00:11:22,557 --> 00:11:24,684 đội cứu hộ đầu tiên mới đến nơi. 240 00:11:24,767 --> 00:11:26,144 Lương thực sắp cạn kiệt, 241 00:11:26,227 --> 00:11:29,230 cả nhóm đã dùng biện pháp quyết liệt để sống sót. 242 00:11:29,355 --> 00:11:31,900 Và quyết liệt nghĩa là 243 00:11:31,983 --> 00:11:33,318 ăn thịt người. 244 00:11:33,401 --> 00:11:36,404 Và ăn thịt người nghĩa là họ ăn thịt lẫn nhau. 245 00:11:36,487 --> 00:11:39,532 Đó là bi kịch khủng khiếp với những người đã khuất, 246 00:11:39,616 --> 00:11:41,784 còn với những người còn sống... 247 00:11:42,619 --> 00:11:44,204 thì hơi khó để giải thích. 248 00:12:02,180 --> 00:12:03,223 Chúa ơi. 249 00:12:04,515 --> 00:12:05,725 Đoàn Donner! 250 00:12:05,808 --> 00:12:07,727 - Họ ở đây này. - Đoàn Donner! 251 00:12:08,728 --> 00:12:10,939 - Tìm thấy các vị rồi! - Họ đây rồi. 252 00:12:11,022 --> 00:12:12,815 - Chào. - Chào. 253 00:12:12,899 --> 00:12:16,569 Tuyết trên đèo đã tan, nhờ vậy chúng tôi mới đến được đây. 254 00:12:16,653 --> 00:12:19,906 - Ơn Chúa các vị còn sống. - Thật mừng vì tìm thấy mọi người. 255 00:12:19,989 --> 00:12:22,492 - Ừ. Nhìn này. - Chào. Chào mọi người. 256 00:12:22,575 --> 00:12:24,577 Các anh chu đáo quá. 257 00:12:24,661 --> 00:12:26,704 - Cứu hộ, nhỉ? - Cả đội. 258 00:12:26,788 --> 00:12:27,997 Là một đội cứu hộ. 259 00:12:28,081 --> 00:12:31,125 Tôi rất mong một ngày được tham gia đội cứu hộ, 260 00:12:31,209 --> 00:12:34,462 để người ta mắc nợ tôi cả đời 261 00:12:34,545 --> 00:12:35,838 vì tôi đã cứu họ. 262 00:12:35,922 --> 00:12:37,507 Nhổ gai cho sư tử. 263 00:12:37,590 --> 00:12:39,175 Đừng mong tôi làm vậy. 264 00:12:39,676 --> 00:12:41,052 Trông ông ổn đấy. 265 00:12:41,135 --> 00:12:43,304 - Ừ. Chúng tôi ổn. - Chúng tôi ổn. 266 00:12:43,388 --> 00:12:45,556 - Chúng tôi ổn. Còn sống. - Phải. 267 00:12:45,640 --> 00:12:47,600 Chúng tôi ổn, xét về mọi mặt. 268 00:12:47,684 --> 00:12:51,062 Xét về mọi mặt, phải. Chúng tôi sinh tồn ở đây. 269 00:12:51,145 --> 00:12:54,190 Trông vẫn phong độ như cái ngày mọi người rời thành phố Salt Lake. 270 00:12:54,274 --> 00:12:55,275 - À thì... - Tử tế quá. 271 00:12:55,358 --> 00:12:56,567 - Trông ổn áp mà. - Cảm ơn. 272 00:12:56,651 --> 00:12:58,945 - Quá khen. - Cảm ơn nhiều. Khéo miệng quá. 273 00:12:59,028 --> 00:13:00,905 Thế mọi người đâu hết rồi? 274 00:13:01,781 --> 00:13:04,742 - Giờ... Ý anh là ai cơ? - À... Ý tôi là... 275 00:13:05,118 --> 00:13:06,703 - Câu hỏi hay đấy. - Câu hỏi không tệ. 276 00:13:06,786 --> 00:13:08,913 - Hỏi hay đấy. Hỏi... - Hỏi hay đấy. 277 00:13:08,997 --> 00:13:11,749 - Mọi người đâu hết rồi? - Đó là câu hỏi. 278 00:13:11,833 --> 00:13:13,751 - Ta có câu trả lời. - Đúng vậy. 279 00:13:13,835 --> 00:13:16,296 - Đơn giản thôi. - Ừ. Họ không có ở đây. 280 00:13:16,379 --> 00:13:18,631 - Họ không có ở đây. - Không có ở đây. 281 00:13:18,715 --> 00:13:20,258 - Tôi thấy rồi. - Chúng tôi ở đây. 282 00:13:20,341 --> 00:13:23,052 - Đúng vậy. Họ thì không. - Thế họ đang ở đâu? 283 00:13:23,136 --> 00:13:24,262 - Ừ. - À... 284 00:13:24,345 --> 00:13:26,848 - À, chuyện... - Thật ra... 285 00:13:26,931 --> 00:13:29,100 Thật ra, họ bỏ đi rồi. Chạy mất tăm. 286 00:13:29,183 --> 00:13:30,643 Giữa mùa đông giá rét ư? 287 00:13:30,727 --> 00:13:32,687 Đường đó đầy tuyết mà. 288 00:13:32,770 --> 00:13:34,314 Tôi đã cầu xin họ đừng đi 289 00:13:34,397 --> 00:13:36,691 nhưng họ bỏ mặc chúng tôi tự xoay xở. 290 00:13:36,774 --> 00:13:39,819 - Các vị chưa từng hãm hại nhau? - Chưa, đoàn kết. 291 00:13:39,902 --> 00:13:41,362 Và... Và không ai chết. 292 00:13:41,446 --> 00:13:44,282 - Không. Không ai chết cả. - Họ không chết ở đây. 293 00:13:44,365 --> 00:13:46,576 Chúa ơi, không. Còn chẳng ai bị bệnh. 294 00:13:46,659 --> 00:13:48,161 - Không ai chết cả. - Không ai chết cả. 295 00:13:48,244 --> 00:13:50,580 - Không ai chết ở kia. Và... - Không. 296 00:13:50,663 --> 00:13:52,999 - Không ai chết ở kia. - Không ai chết ở kia. 297 00:13:53,082 --> 00:13:54,917 Không ai chết ở kia hết, tạ ơn Chúa. 298 00:13:55,001 --> 00:13:58,546 Nếu không phiền, xin hỏi sao các vị sống sót khi không có nhu yếu phẩm? 299 00:13:58,629 --> 00:14:00,006 - Ừ. - Ừ. 300 00:14:00,089 --> 00:14:01,799 Thật là, gã này... 301 00:14:01,883 --> 00:14:03,301 Cứ nghĩ là đã xong... 302 00:14:03,384 --> 00:14:04,969 - Anh ta thật điên rồ. - Đợi đã. 303 00:14:05,053 --> 00:14:06,429 ...lại có câu hỏi khác. 304 00:14:06,512 --> 00:14:10,224 - Câu đó hay hơn câu đầu nhỉ? - Ăn đứt câu đầu rồi. 305 00:14:10,308 --> 00:14:13,770 - Đó là câu hỏi hiển nhiên. - Không làm nó bớt khủng khiếp. 306 00:14:13,853 --> 00:14:18,441 Biết câu hỏi đó khó tin thế nào rồi thì đừng hỏi thêm gì nữa. 307 00:14:18,775 --> 00:14:21,527 Nhưng câu trả lời là gì? Sao các vị sống sót được? 308 00:14:21,611 --> 00:14:23,321 Đó là câu hỏi hay nhất. 309 00:14:23,404 --> 00:14:25,823 - Nhưng là câu cuối, vì quá hay. - Và dễ dàng. 310 00:14:25,907 --> 00:14:29,410 Với tôi, đi sâu vào chi tiết thì quá đau đớn. 311 00:14:29,494 --> 00:14:33,331 Cậu này nằm lì trong lều bốn ngày, chẳng chịu ló mặt ra. 312 00:14:33,414 --> 00:14:35,165 - Thật kinh khủng. - Jacob, chuyện gì... 313 00:14:35,249 --> 00:14:38,795 - Không, rất khó khăn. Vẫn ổn. - Vậy làm sao các vị sống sót? 314 00:14:39,629 --> 00:14:41,839 - Tôi quay lại lều đây. - Không! Đừng. 315 00:14:41,923 --> 00:14:43,299 - Tôi phải đi. - Không! 316 00:14:43,383 --> 00:14:45,760 Em không thuộc về... Được rồi. 317 00:14:45,843 --> 00:14:48,137 - Bình tĩnh lại. - Xin lỗi đã kích động các vị. 318 00:14:48,221 --> 00:14:51,140 Anh đừng hỏi nữa! Hỏi nhiều quá. 319 00:14:51,224 --> 00:14:53,810 - Chắc các vị đang rất xúc động. - Đúng vậy. 320 00:14:53,893 --> 00:14:56,229 Tôi vẫn kinh ngạc vì trông ai cũng khỏe. 321 00:14:56,938 --> 00:14:58,106 Anh thật tốt bụng. 322 00:14:58,189 --> 00:15:01,442 Cảm ơn lần nữa. Anh khen làm chúng tôi ngại quá. 323 00:15:01,526 --> 00:15:02,735 Có mùi gì thế nhỉ? 324 00:15:02,819 --> 00:15:06,280 - Món hầm xong rồi. - Không, chưa đâu. Không. 325 00:15:06,364 --> 00:15:08,282 - Bỏ nồi xuống. Cất đi. - Cái gì? 326 00:15:08,366 --> 00:15:10,410 - Benjamin Donner! - Có chuyện gì vậy? 327 00:15:10,493 --> 00:15:12,537 Cứu hộ. Một đội cứu hộ. 328 00:15:12,620 --> 00:15:15,748 - Ồ, xin chào. Vâng. - Benjamin Donner, trông ổn đấy. 329 00:15:15,832 --> 00:15:17,625 Vâng, đúng vậy. 330 00:15:17,708 --> 00:15:20,211 Trông ông rất khỏe. Cực kỳ khỏe. 331 00:15:20,294 --> 00:15:23,965 Ừ, nhờ không khí trong lành, nó có thể làm bất cứ ai... 332 00:15:24,048 --> 00:15:26,134 Và biết tôi thích gì không? Đốn gỗ. 333 00:15:26,217 --> 00:15:28,511 - Mê đốn gỗ. - Mê đốn gỗ dữ lắm. 334 00:15:28,594 --> 00:15:29,846 Vận động rất nhiều. 335 00:15:29,929 --> 00:15:31,305 Thế thôi à? Đốn gỗ? 336 00:15:31,389 --> 00:15:33,266 Và quay tay quá độ. 337 00:15:33,349 --> 00:15:35,810 - Ồ, phải. - Quá độ, quá nhiều. 338 00:15:35,893 --> 00:15:38,396 Anh ấy buộc dây vào lều. Ai cũng biết. 339 00:15:38,479 --> 00:15:40,273 - Đó là tín hiệu. - Thợ đốn gỗ mệt rồi. 340 00:15:40,356 --> 00:15:42,859 Thợ đốn gỗ "ngủ cho qua cơn". 341 00:15:43,568 --> 00:15:44,694 Trong nồi có gì? 342 00:15:46,195 --> 00:15:48,030 - "Trong nồi có gì?" - "Trong nồi có gì?" 343 00:15:48,114 --> 00:15:50,116 - Ôi, cái nồi. Cái nồi. - Gã này. 344 00:15:50,199 --> 00:15:52,535 Lại một câu hỏi khó tin nữa. 345 00:15:52,618 --> 00:15:53,703 Thật kinh điển. 346 00:15:53,786 --> 00:15:55,121 Sao làm được thế? 347 00:15:55,204 --> 00:15:57,123 - Và câu hỏi là gì nhỉ? - Ừ. 348 00:15:57,206 --> 00:15:59,125 "Trong nồi có gì?" 349 00:16:00,460 --> 00:16:01,461 Gấu. 350 00:16:01,544 --> 00:16:05,214 Vậy các vị sống sót qua mùa đông 351 00:16:06,466 --> 00:16:07,508 chỉ nhờ một con gấu? 352 00:16:08,050 --> 00:16:12,096 Nhưng nó đã ăn thịt một con lợn, nên tính ra là hai bữa. 353 00:16:13,014 --> 00:16:14,557 - Và câu cá trên băng. - Đúng. 354 00:16:14,640 --> 00:16:16,309 - Ừ. - Tạ ơn Chúa vì điều đó. 355 00:16:17,059 --> 00:16:19,187 - Cần câu đâu? - Không có cần câu. 356 00:16:19,270 --> 00:16:21,689 - Vậy câu kiểu gì? - Bắt bằng tay. 357 00:16:21,772 --> 00:16:23,524 - Tôi không cần cần câu. - Tay ư? 358 00:16:23,608 --> 00:16:26,527 Ừ, tôi đập vỡ băng, thả lủng lẳng con giun xuống, 359 00:16:26,611 --> 00:16:28,404 lắc lắc nhử mồi, 360 00:16:28,905 --> 00:16:31,782 - cá tới là tóm gọn. - Mặt đất đóng băng rồi. 361 00:16:31,866 --> 00:16:34,327 - Lấy đâu ra giun? - À... 362 00:16:34,410 --> 00:16:37,663 - Buồn cười thật. - Tôi là thợ đốn gỗ. Tôi chặt cây. 363 00:16:37,747 --> 00:16:39,707 Giun ở khắp trên cây. 364 00:16:39,790 --> 00:16:41,125 - Giun cây. - Giun cây. 365 00:16:41,209 --> 00:16:44,587 Tôi nói cho mà nghe, lũ cá đó thích giun cây lắm. 366 00:16:44,670 --> 00:16:47,006 Ăn mãi không chán. Món khoái khẩu đấy. 367 00:16:47,089 --> 00:16:51,636 Vậy là ông lấy giun trên cây và dùng giun cây bắt cá bằng tay? 368 00:16:53,429 --> 00:16:54,847 Tóm tắt chuẩn đấy. 369 00:16:55,431 --> 00:16:57,642 Đó là xe ngựa nhà Stanton. Họ ở đây à? 370 00:16:58,476 --> 00:16:59,685 Ừ. Họ đâu rồi? 371 00:17:00,102 --> 00:17:01,812 - Nhà Stanton. - Nhà Stanton. 372 00:17:01,896 --> 00:17:03,397 - Cả một câu chuyện. - Nhà Stanton. 373 00:17:03,481 --> 00:17:06,858 Đó là những người lẽ ra ta không nên nhắc đến nữa. 374 00:17:06,943 --> 00:17:08,861 Anh không muốn nghe chuyện đó đâu. 375 00:17:08,944 --> 00:17:11,155 Eliza, sao con không kể đi? 376 00:17:11,239 --> 00:17:14,367 Benjamin, ông kể đi. Ông nhớ rõ mà. 377 00:17:14,450 --> 00:17:18,329 Hồi trước thôi. Tôi quên rồi. Tôi đã kể cho anh mọi chi tiết. 378 00:17:18,412 --> 00:17:22,165 Tôi nghĩ người chứng kiến nên là người kể lại. 379 00:17:22,250 --> 00:17:25,877 George, sao anh không kể xem hôm đó anh đã thấy gì? 380 00:17:26,712 --> 00:17:28,130 Khó lắm đấy. 381 00:17:28,214 --> 00:17:29,507 Cứ từ từ. 382 00:17:29,590 --> 00:17:30,841 À... 383 00:17:31,759 --> 00:17:33,469 một con chim lớn sà xuống 384 00:17:34,136 --> 00:17:35,763 và quắp lấy nhóc Isaiah, 385 00:17:35,846 --> 00:17:38,349 bảy tuổi, rồi bay đi. 386 00:17:38,724 --> 00:17:41,269 Rồi Melanie nhìn thấy. 387 00:17:41,352 --> 00:17:42,937 Cô ấy bám lấy Isaiah. 388 00:17:43,020 --> 00:17:44,981 - Và Charlie tội nghiệp... - Charlie. 389 00:17:45,064 --> 00:17:47,191 Charlie túm lấy Melanie, 390 00:17:47,275 --> 00:17:52,780 rồi bé Isaiah mười tuổi túm lấy Melanie và con chim bay đi. 391 00:17:52,863 --> 00:17:54,073 Khoan đi. Gượm đã. 392 00:17:54,156 --> 00:17:56,576 - Có hai Isaiah à? - Ừ, hai Isaiah. 393 00:17:56,659 --> 00:18:00,037 Điều quan trọng là cả hai đứa đều biến mất cùng con chim. 394 00:18:00,121 --> 00:18:03,291 Nếu muốn gọi nó là chim. Nó giống con vật tiền sử hơn. 395 00:18:03,374 --> 00:18:05,376 Tôi khá chắc đó là khủng long. 396 00:18:05,459 --> 00:18:08,337 Anh có thấy một con chim khổng lồ 397 00:18:08,421 --> 00:18:10,840 với gia đình bốn người ở trên trời không? 398 00:18:11,173 --> 00:18:13,718 Tôi muốn biết chuyện gì đã xảy ra với nhà Stanton, 399 00:18:13,801 --> 00:18:16,053 nhà Tyler và nhà Eddy! 400 00:18:16,137 --> 00:18:17,805 Có chuyện quái quỷ gì vậy? 401 00:18:17,888 --> 00:18:19,557 Chúng tôi đã nói rồi mà. 402 00:18:19,640 --> 00:18:22,602 Sao? Ý anh là sao? Anh nghĩ chúng tôi ăn thịt họ à? 403 00:18:23,561 --> 00:18:25,396 Tôi đâu nói gì về việc ăn thịt người. 404 00:18:26,897 --> 00:18:29,066 - Ừ. Sao lại nói thế chứ? - Tất nhiên là không. 405 00:18:29,150 --> 00:18:32,153 - Không ai bị ăn thịt cả. - Ai lại bị ăn thịt chứ? 406 00:18:32,236 --> 00:18:33,404 Thế thì kinh tởm quá. 407 00:18:33,487 --> 00:18:35,615 Nào, chúng tôi đâu phải lũ ăn thịt người. 408 00:18:35,698 --> 00:18:39,493 - Chúa ơi, không. Ghê quá đi. - Chúng tôi không ăn thịt người. 409 00:18:39,577 --> 00:18:40,995 Tất nhiên, ý tôi là, 410 00:18:41,078 --> 00:18:44,498 nếu tôi tình cờ bắt gặp một lũ ăn thịt người trong rừng 411 00:18:44,582 --> 00:18:47,710 và chúng mời tôi một mẩu ngón út ngon lành, 412 00:18:47,793 --> 00:18:50,171 có thể tôi sẽ ăn tí cho lịch sự. 413 00:18:50,254 --> 00:18:52,548 - Tôi sẽ thử một miếng. - Và tại bữa tiệc đó, 414 00:18:52,632 --> 00:18:55,593 nếu họ mời một lát thịt mông tái vừa, 415 00:18:55,676 --> 00:18:58,346 tôi sẽ cắn một miếng, để tỏ ra tôn trọng. 416 00:18:58,429 --> 00:18:59,930 - Phép lịch sự thôi. - Ừ. 417 00:19:00,014 --> 00:19:03,601 - Mấy người có muốn được cứu không? - Thôi nào. 418 00:19:03,934 --> 00:19:05,394 - Lại nữa. - Thật à? 419 00:19:05,478 --> 00:19:07,188 Một câu nữa! Một câu nữa! 420 00:19:07,271 --> 00:19:10,066 Anh hỏi tôi hai câu khó tin. 421 00:19:10,149 --> 00:19:12,151 - Đã bảo thôi rồi mà. - Giờ là câu hay nhất. 422 00:19:12,234 --> 00:19:14,904 - "Có muốn được cứu không?" - Ôi không. 423 00:19:14,987 --> 00:19:17,573 Hỏi tỉnh bơ như không có gì. 424 00:19:17,657 --> 00:19:20,034 - Chúng tôi chấp nhận được cứu. - Đồng ý nhé? 425 00:19:20,117 --> 00:19:22,870 - Cho chúng tôi một lúc... - Vài phút. 426 00:19:22,953 --> 00:19:25,581 - Chúng tôi sẽ giúp dọn đồ. - Thôi. Khỏi đi. 427 00:19:25,665 --> 00:19:26,749 - Chúng tôi lo được. - Được rồi. 428 00:19:26,832 --> 00:19:28,668 - Đi thôi. - Gói ghém đồ đạc nào. 429 00:19:28,751 --> 00:19:29,960 Gói ghém đồ ăn lại đi. 430 00:19:32,713 --> 00:19:33,756 Ôi, Chúa ơi. 431 00:19:34,882 --> 00:19:36,509 - Ôi, Chúa ơi. - Cái gì thế? 432 00:19:41,138 --> 00:19:42,181 Ngón út thôi mà. 433 00:19:51,857 --> 00:19:53,693 Vào ngày 28 tháng 8 năm 2014, 434 00:19:53,776 --> 00:19:57,071 chính quyền Tổng thống Obama rúng động vì một vụ bê bối 435 00:19:57,154 --> 00:20:00,449 chưa từng có tiền lệ tại đây. 436 00:20:00,533 --> 00:20:03,577 Sai lầm tai hại đó là gì? 437 00:20:03,661 --> 00:20:08,457 Đó là khi Tổng thống Obama mặc bộ vest nâu sáng trước báo giới. 438 00:20:08,541 --> 00:20:10,292 Đúng vậy, màu nâu sáng. 439 00:20:10,376 --> 00:20:15,715 Không phải xanh đen, xám, đen, hay hoa văn xương cá, là nâu sáng. 440 00:20:15,798 --> 00:20:19,593 Truyền thông lập tức dậy sóng, người ta cho rằng Obama đã phá vỡ 441 00:20:19,677 --> 00:20:21,679 chuẩn mực của tổng thống 442 00:20:21,762 --> 00:20:23,055 qua cách lựa chọn trang phục. 443 00:20:23,139 --> 00:20:26,517 Nhưng Tổng thống đã xuất hiện trước báo giới vào thứ Năm, 444 00:20:26,600 --> 00:20:28,769 và ngài mặc bộ vest màu nâu sáng. 445 00:20:28,853 --> 00:20:30,646 Tạp chí TIME ví hình ảnh đó 446 00:20:30,730 --> 00:20:32,857 như thấy "diễn viên cởi đồ diễn". 447 00:20:32,940 --> 00:20:34,817 Tạp chí GQ gán mác "xấu tệ", 448 00:20:34,900 --> 00:20:36,694 Esquire: "thảm họa". 449 00:20:36,777 --> 00:20:39,363 Trông ngài như đang trên đường đi dự tiệc ở Hamptons. 450 00:20:39,447 --> 00:20:40,531 Những ngày sau đó, 451 00:20:40,614 --> 00:20:43,159 Tổng thống Obama nhận hết trách nhiệm về mình 452 00:20:43,242 --> 00:20:46,370 và từ chối đổ lỗi cho bất cứ ai. 453 00:20:46,454 --> 00:20:49,915 Nhưng giờ đây, cuối cùng ngài cũng đổ lỗi cho ai đó 454 00:20:49,999 --> 00:20:53,294 và tầm này, chắc các bạn cũng biết là ai rồi. 455 00:20:53,753 --> 00:20:56,005 Thưa Tổng thống, ngài chọn xong đồ cho hội nghị thượng đỉnh chưa ạ? 456 00:20:56,088 --> 00:20:58,799 Tôi nghĩ thế này là ổn rồi. 457 00:20:58,883 --> 00:21:01,677 Cái gì đây ạ? Đồ đi họp thượng đỉnh ở Turin à? 458 00:21:01,761 --> 00:21:03,095 Đây là bộ sẽ mặc ở Turin. 459 00:21:03,179 --> 00:21:04,638 - Thế thôi hả? - Đúng. 460 00:21:04,722 --> 00:21:05,931 Tôi gợi ý tí nhé? 461 00:21:07,224 --> 00:21:09,185 - Ông nói đi. - Mang thêm cà vạt. 462 00:21:09,268 --> 00:21:11,854 - Sao lại cần thêm? - Chúng dễ dính bẩn lắm. 463 00:21:11,937 --> 00:21:14,648 Tôi không làm bẩn cà vạt. Biết vì sao cà vạt tôi sạch không? 464 00:21:14,732 --> 00:21:15,775 Không. Tại sao? 465 00:21:15,858 --> 00:21:18,360 Khi đeo cà vạt tôi không bao giờ ăn xúp hay mì. 466 00:21:18,444 --> 00:21:22,114 Ông phải lựa chọn. Xúp hoặc cà vạt. Không phải cả hai. 467 00:21:22,198 --> 00:21:24,116 - Vậy sao? - Ừ. Ông ăn xúp. 468 00:21:24,200 --> 00:21:26,619 Thế nên cà vạt ông mới bẩn. Nghĩ mà xem. 469 00:21:26,702 --> 00:21:29,789 Thú vị đấy. Vắt cà vạt lên thì sao? 470 00:21:29,872 --> 00:21:34,001 Không ăn thua. Biết vì sao không? Cái gì vắt lên thì cũng rớt xuống. 471 00:21:34,084 --> 00:21:35,336 Có khi còn tệ hơn. 472 00:21:35,419 --> 00:21:38,172 Có ngày nhúng thẳng cà vạt vào xúp cho xem. 473 00:21:38,255 --> 00:21:40,090 - Hỏng cả cà vạt lẫn xúp. - Đã hiểu. 474 00:21:40,174 --> 00:21:43,260 Ngài quả là chuyên gia. Đây là lịch trình đi Turin. 475 00:21:43,344 --> 00:21:46,180 - Được thôi. Xem có gì nào. - Cái gì đây ạ? 476 00:21:47,515 --> 00:21:48,557 Là đồ uống thôi. 477 00:21:48,641 --> 00:21:50,851 - Loại gì ạ? - Sinh tố protein. 478 00:21:50,935 --> 00:21:52,061 - Thật sao? - Ừ. 479 00:21:52,144 --> 00:21:54,480 - Tên nó là gì? - Tôi không rõ. 480 00:21:54,563 --> 00:21:56,357 - Tôi không rõ tên gì. - Không rõ? 481 00:21:56,440 --> 00:21:57,441 Nó không có tên sao? 482 00:21:58,400 --> 00:21:59,401 Mango Tango. 483 00:21:59,485 --> 00:22:02,863 Mango Tango. Ngài uống Mango Tango. 484 00:22:02,947 --> 00:22:05,366 - Hay đấy. - Ông đâu cần hét lên thế. 485 00:22:05,449 --> 00:22:08,619 Tôi có thể... Thử một chút được không? 486 00:22:08,702 --> 00:22:10,871 Không, không uống ké được đâu. 487 00:22:10,955 --> 00:22:14,083 - Có gì to tát đâu? - Chỉ là tôi không thích thế thôi. 488 00:22:14,166 --> 00:22:16,919 Ngài dùng ống hút. Tôi sẽ nhấp môi từ miệng ly. 489 00:22:17,002 --> 00:22:18,420 - Thế còn kinh hơn. - Sao kinh? 490 00:22:18,504 --> 00:22:22,550 Ông đặt miệng lên ly. Rồi nước bọt sẽ lẫn vào đồ uống. 491 00:22:22,633 --> 00:22:24,718 - Ngài là kiểu người ích kỷ à? - Không, uống chung vẫn được. 492 00:22:24,802 --> 00:22:26,053 Michelle thì được. 493 00:22:26,136 --> 00:22:30,391 Nếu Malia và Sasha ở đây, tôi cũng cho uống. Ông thì không. 494 00:22:30,474 --> 00:22:31,809 - Thế còn Panetta? - Không. 495 00:22:31,892 --> 00:22:33,018 - Biden? - Không. 496 00:22:33,102 --> 00:22:34,478 Ta phải có giới hạn. 497 00:22:34,562 --> 00:22:36,397 - Không cho người ngoài uống. - Không. 498 00:22:36,480 --> 00:22:39,275 Ngoài ra, ông, Biden, Panetta... 499 00:22:40,276 --> 00:22:41,318 có môi già. 500 00:22:41,402 --> 00:22:43,863 - Môi già? - Trông kém ngon. 501 00:22:43,946 --> 00:22:46,991 Nhân tiện, Môi Già, tôi thích biệt danh đó. 502 00:22:47,074 --> 00:22:48,868 Được rồi, Môi Già, quay lại lịch trình nào. 503 00:22:48,951 --> 00:22:50,619 - Vào việc. - Trông ổn đấy. 504 00:22:50,703 --> 00:22:53,205 - Tốt. - Ước gì có thêm thời gian ở Alps. 505 00:22:53,289 --> 00:22:57,084 Ta có thể làm rất nhiều việc. Trượt tuyết, đi bộ. 506 00:22:57,167 --> 00:23:00,838 - Thật ư? Ngài trượt tuyết ạ? - Sao ông nghĩ tôi không trượt? 507 00:23:02,923 --> 00:23:05,009 - Ông trượt được không? - Có. 508 00:23:05,092 --> 00:23:08,220 Ông nghĩ ông trượt được còn tôi thì không à? 509 00:23:08,304 --> 00:23:10,723 Ý tôi là... Không. 510 00:23:10,806 --> 00:23:13,058 Sao ông lại nghĩ tôi không trượt tuyết? 511 00:23:15,102 --> 00:23:17,271 - Larry, có phải vì... - Không. 512 00:23:17,354 --> 00:23:19,315 - Không. Không có. - Có phải vì... 513 00:23:19,398 --> 00:23:22,067 Không hề nhé. 514 00:23:22,359 --> 00:23:26,030 - Có phải vì tôi đến từ Hawaii? - Rõ ràng rồi. 515 00:23:26,113 --> 00:23:29,408 - Người Hawaii cũng trượt tuyết. - Họ trượt tuyết? Ai mà biết. 516 00:23:29,491 --> 00:23:30,534 Tôi biết đấy. 517 00:23:32,119 --> 00:23:36,415 Liệu ngài có thể giúp tôi một việc khi ngài ở Turin không? 518 00:23:36,498 --> 00:23:38,876 Ông muốn tôi giúp ông một việc ở hội nghị thượng đỉnh? 519 00:23:38,959 --> 00:23:40,878 - Chuyện nhỏ thôi. Không có gì đâu. - Là gì? 520 00:23:40,961 --> 00:23:44,506 Gửi lời chào của tôi đến Thủ tướng Đan Mạch, thế thôi. 521 00:23:44,590 --> 00:23:45,716 Ở hội nghị NATO, 522 00:23:45,799 --> 00:23:48,552 khi chúng tôi đang bàn bạc về an ninh quốc gia, 523 00:23:48,636 --> 00:23:51,221 ông muốn tôi nói, "Này, Larry gửi lời chào". 524 00:23:51,305 --> 00:23:53,265 - Thế thôi. - Ông nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra? 525 00:23:53,349 --> 00:23:55,392 Tôi chỉ tò mò bà ấy sẽ phản ứng ra sao. 526 00:23:55,476 --> 00:23:58,896 Biết tôi nghĩ thế nào không? Bà ấy sẽ nói, "Larry nào cơ?" 527 00:23:58,979 --> 00:24:00,981 Tôi không nghĩ vậy. 528 00:24:01,065 --> 00:24:04,693 Ngài chưa thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi hai năm trước. 529 00:24:04,777 --> 00:24:06,904 Ông nghĩ nó đáng nhớ với bà ấy như với ông? 530 00:24:06,987 --> 00:24:08,030 Tôi đã làm bà ấy cười. 531 00:24:08,113 --> 00:24:10,032 - "Ông thật hài hước." - Bà ấy nói thế à? 532 00:24:10,115 --> 00:24:11,951 - Đúng. - Bà ấy nói, 533 00:24:12,034 --> 00:24:14,536 - "Ông thật hài hước. Hài ghê". - Larry. 534 00:24:14,620 --> 00:24:16,830 - Vâng. - Tôi sẽ không làm thế. 535 00:24:16,914 --> 00:24:18,749 - Ông điên à? - Sao chứ? 536 00:24:18,832 --> 00:24:21,251 Bà ấy là thủ tướng. Bà ấy không biết ông là ai. 537 00:24:21,335 --> 00:24:22,962 Tôi đã tạo ấn tượng mạnh. Bà ấy biết. 538 00:24:23,045 --> 00:24:26,924 Chưa kể, vụ "Gửi lời chào giúp tôi" chẳng được gì đâu. 539 00:24:27,007 --> 00:24:29,009 Diễn thử xem. Tôi đang ở hội nghị thượng đỉnh. 540 00:24:29,093 --> 00:24:31,345 Ông muốn tôi đến gặp thủ tướng Đan Mạch 541 00:24:31,428 --> 00:24:33,263 và nói, "Larry Môi Già gửi lời chào". 542 00:24:33,347 --> 00:24:36,892 Rồi tôi về và lại nói với ông, "Helle gửi lời chào". 543 00:24:36,976 --> 00:24:38,560 Rồi sao? Chẳng được gì. 544 00:24:38,644 --> 00:24:40,938 Giờ tôi xoáy sâu vào thái độ đó. 545 00:24:41,021 --> 00:24:42,898 - Xoáy sâu? Tức là sao? - Phải. 546 00:24:42,982 --> 00:24:44,650 Tức là bà ấy phản ứng thế nào? 547 00:24:44,733 --> 00:24:46,235 - Nhưng... - Bà ấy có kiểu, 548 00:24:46,318 --> 00:24:48,278 - "Larry gửi lời chào ư?" - Đó là... 549 00:24:48,362 --> 00:24:50,948 "Nhờ ngài nói với Larry là tôi cũng gửi lời chào". 550 00:24:51,031 --> 00:24:53,367 Tôi không rảnh để nói chuyện đó. 551 00:24:53,450 --> 00:24:56,620 - Quay lại làm việc thôi. - Vâng. Cái đó là gì? 552 00:24:56,704 --> 00:24:57,997 DÀNH CHO TỔNG THỐNG TUYỆT MẬT 553 00:24:58,080 --> 00:24:59,331 Tài liệu tuyệt mật. 554 00:25:01,000 --> 00:25:02,584 - Tôi không nói đâu. - Tại sao? 555 00:25:02,668 --> 00:25:04,461 Tôi giỏi giữ bí mật lắm. 556 00:25:04,545 --> 00:25:07,339 Anh họ Arthur của tôi có hai vợ. 557 00:25:07,423 --> 00:25:09,675 Một vợ ở New Hampshire, một vợ ở Queens. 558 00:25:09,758 --> 00:25:11,885 Cứ cách cuối tuần, anh ấy lại đi đi về về. 559 00:25:11,969 --> 00:25:13,053 Anh ấy chẳng kể với ai. 560 00:25:13,137 --> 00:25:15,305 Tôi là người duy nhất được biết. Tôi chưa từng kể cho ai. 561 00:25:15,389 --> 00:25:17,307 - Ông vừa kể cho tôi. - Anh ấy mất rồi. 562 00:25:17,391 --> 00:25:21,311 - Ừ, được rồi. - Tôi đã tâm sự chuyện nhạy cảm. 563 00:25:21,395 --> 00:25:23,814 Tôi đã kể ngài nghe vụ tôi bĩnh ra quần năm 12 tuổi 564 00:25:23,897 --> 00:25:24,982 trên xe buýt đi... 565 00:25:25,065 --> 00:25:27,651 Hồi xưa ông bắt đầu kể, tôi đã không muốn nghe, 566 00:25:27,735 --> 00:25:28,819 giờ cũng không muốn nghe. 567 00:25:28,902 --> 00:25:30,529 Ngài cứ tưởng tượng tôi đã tổn thương ra sao. 568 00:25:30,612 --> 00:25:32,781 - Tôi không muốn tưởng tượng. - Cậu bé 12 tuổi. 569 00:25:32,865 --> 00:25:33,907 Có con gái trên xe buýt. 570 00:25:33,991 --> 00:25:35,576 Họ gọi tôi là David Tã suốt mấy năm. 571 00:25:35,659 --> 00:25:36,952 Đó là thông tin tuyệt mật. 572 00:25:37,036 --> 00:25:40,164 Có lý do ông không được phép tiếp cận thông tin mật. 573 00:25:40,247 --> 00:25:43,459 - Nhìn ông cư xử là biết họ đúng. - Là Nga sao? 574 00:25:43,542 --> 00:25:44,585 - Larry... - Trung Quốc? 575 00:25:44,668 --> 00:25:45,711 - Không. - Đài Loan. 576 00:25:45,794 --> 00:25:47,004 Ôi trời. Đài Loan à? 577 00:25:47,588 --> 00:25:50,299 Xin phép. 10 phút nữa là đến buổi họp báo về ISIS. 578 00:25:50,382 --> 00:25:53,969 Được, tôi biết rồi. Được. Tôi phải kiểm tra vài thứ đã. 579 00:25:54,053 --> 00:25:56,555 - Tôi sẽ quay lại ngay. - Vâng. Cứ thong thả. 580 00:26:35,385 --> 00:26:37,096 Được rồi, tôi đã sẵn sàng. 581 00:26:41,100 --> 00:26:44,770 Này. Ngài biết gì không? Tôi có ý này chắc ngài sẽ thích. 582 00:26:44,853 --> 00:26:45,896 Ý gì nào? 583 00:26:45,979 --> 00:26:50,067 Tôi nghĩ ngài nên mặc bộ vest nâu sáng tới buổi họp báo. 584 00:26:50,150 --> 00:26:52,027 - Buổi họp báo này ư? - Đúng thế. 585 00:26:52,111 --> 00:26:54,863 - Tại sao? - Trước hết, bộ vest đẹp xuất sắc. 586 00:26:54,947 --> 00:26:57,783 Nên tôi mới mang đi Turin. Có sự kiện ban ngày. 587 00:26:57,866 --> 00:27:01,328 - Ngoài trời, phong cách thoải mái. - Hôm nay là thứ Sáu thoải mái. 588 00:27:01,411 --> 00:27:03,789 Brian ơi, sếp muốn thử bộ vest nâu sáng. 589 00:27:03,872 --> 00:27:06,625 - Tôi cũng thích bộ vest đó thật. - Hoàn hảo. Thoải mái. 590 00:27:06,708 --> 00:27:08,669 Ngài mặc ở phòng họp, đâu phải phòng phía Đông. 591 00:27:08,752 --> 00:27:09,962 Cà vạt của ông đâu? 592 00:27:13,173 --> 00:27:16,385 Chuẩn bị ăn trưa và tôi sẽ... 593 00:27:16,468 --> 00:27:17,511 Tôi sẽ ăn xúp. 594 00:27:18,428 --> 00:27:19,429 Tôi sẽ ăn xúp. 595 00:27:19,513 --> 00:27:21,223 - Ông nghe lời khuyên của tôi. - Vâng. 596 00:27:21,306 --> 00:27:24,518 Khôn ngoan. Lời khuyên cuối. Sai lầm người mới hay mắc. 597 00:27:24,601 --> 00:27:27,062 Khi tháo cà vạt, ông phải mở cúc cổ. 598 00:27:27,146 --> 00:27:29,982 - Ồ, mở cúc cổ, vâng. - Trông ngầu hơn. 599 00:27:30,566 --> 00:27:31,567 Cảm ơn. 600 00:27:32,568 --> 00:27:34,736 - Bộ vest đẹp thật. - Ôi trời. 601 00:27:34,820 --> 00:27:37,739 - Tôi nghĩ bộ này chuẩn đấy. - Để tôi thử xem sao. 602 00:27:37,823 --> 00:27:39,324 Môi Già sẽ không làm ngài thất vọng. 603 00:27:40,617 --> 00:27:41,785 Ngài sẽ cảm ơn tôi. 604 00:27:50,836 --> 00:27:53,046 - Ông nghĩ sao? - Khá đẹp đấy. 605 00:27:53,130 --> 00:27:57,801 Khá, khá, khá đẹp. 606 00:27:57,885 --> 00:27:59,720 Đi thôi. Tôi còn phải họp báo. 607 00:28:00,846 --> 00:28:04,266 - Ông chắc chứ? - Chưa bao giờ chắc chắn đến thế. 608 00:28:04,349 --> 00:28:06,310 Được rồi. Lát tôi quay lại. 609 00:28:06,393 --> 00:28:10,189 Người ta sẽ bàn tán về chuyện này trong một thời gian dài nữa. 610 00:28:14,026 --> 00:28:16,987 Cảm ơn đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình đáng nhớ này, 611 00:28:17,404 --> 00:28:19,489 có vài chi tiết là thật đấy. 612 00:28:20,616 --> 00:28:24,328 Sự tiến bộ của nước Mỹ chưa từng suôn sẻ hay ổn định. 613 00:28:25,162 --> 00:28:28,498 Nó luôn gập ghềnh và đứt quãng. 614 00:28:29,166 --> 00:28:33,128 Nhiều khi cứ tiến hai bước, ta lại có cảm giác lùi một bước. 615 00:28:33,629 --> 00:28:36,798 Và đôi khi, khi lùi lại như thế, 616 00:28:37,257 --> 00:28:39,509 ta dễ nản lòng 617 00:28:39,968 --> 00:28:41,762 hoặc trở nên hoài nghi. 618 00:28:42,763 --> 00:28:46,558 Nhưng lịch sử nước Mỹ thôi thúc ta chọn con đường khó khăn hơn, 619 00:28:47,476 --> 00:28:49,436 để giữ vững lý tưởng của mình 620 00:28:49,853 --> 00:28:53,106 và nỗ lực làm hết sức mình để tạo ra sự khác biệt, 621 00:28:53,607 --> 00:28:56,902 dù là ở trường học, nơi làm việc, 622 00:28:57,236 --> 00:28:59,613 khu phố ta sống hay thành phố. 623 00:29:00,739 --> 00:29:03,033 Nếu làm được vậy, tôi tin chắc rằng 624 00:29:03,116 --> 00:29:06,161 250 năm tiếp theo của thử nghiệm mang tên nước Mỹ 625 00:29:06,745 --> 00:29:08,914 sẽ tốt hơn trước đây. 626 00:29:12,751 --> 00:29:13,752 Larry? 627 00:29:14,253 --> 00:29:17,130 - Ông đang làm gì đấy? - À, không. Có gì đâu. 628 00:29:17,214 --> 00:29:21,760 - Tôi mất một cái cúc áo. - Đúng là ông mất một cái cúc. 629 00:29:21,843 --> 00:29:24,471 - Tính sao đây? - Trông nó y hệt cái cúc này. 630 00:29:25,180 --> 00:29:26,265 - Đúng thế. - Phải. 631 00:29:26,348 --> 00:29:28,558 George Washington với tôi dùng loại cúc áo giống nhau. 632 00:29:28,642 --> 00:29:31,520 - Trùng hợp thật nhỉ? - Trùng hợp ghê. 633 00:29:31,603 --> 00:29:33,730 Được rồi, vui nhỉ? 634 00:29:33,814 --> 00:29:37,567 - Ừ, tuyệt lắm. Tôi rất thích. - Ừ. Ngài biết gì không? 635 00:29:39,027 --> 00:29:41,780 Tôi quên kịch bản. Tôi... Tôi sẽ quay lại ngay. 636 00:29:41,863 --> 00:29:46,326 - Đừng. Tôi biết ông tính làm gì. - Gì cơ? Tôi có làm gì đâu. 637 00:29:46,410 --> 00:29:48,662 Ông tính lấy cúc áo của Washington. 638 00:29:48,745 --> 00:29:50,122 Đó là nhà lập quốc đấy. 639 00:29:50,205 --> 00:29:52,124 - Đi nào. Nào. - Được rồi. Tôi... 640 00:29:52,207 --> 00:29:55,085 Làm như tôi định lấy cúc áo thật. Không lấy đâu. 641 00:29:55,168 --> 00:29:56,712 - Ông định lấy cúc mà. - Đâu có. 642 00:29:56,795 --> 00:29:58,547 - Cho tôi hỏi ngài một câu. - Hỏi đi. 643 00:29:58,630 --> 00:30:02,509 Giả sử có người làm một chương trình truyền hình, nhé? 644 00:30:02,592 --> 00:30:05,595 Và mọi người đều ghét nó. Ghét cay ghét đắng ấy. 645 00:30:05,679 --> 00:30:08,682 Đến mức không dám ra đường vì sợ bị chửi bới. 646 00:30:08,765 --> 00:30:10,726 Liệu ngài có ra nước ngoài không? 647 00:30:11,560 --> 00:30:13,395 Nếu tôi là ông, tôi sẽ làm thế. 648 00:30:15,397 --> 00:30:17,733 - Để tôi bảo bạn tôi thế. - Làm thế đi. 649 00:30:17,816 --> 00:30:19,359 Ngài biết không, Tổng thống thứ 44. 650 00:30:19,443 --> 00:30:22,321 Tôi nghĩ đây có thể là khởi đầu của một tình bạn đẹp. 651 00:30:22,821 --> 00:30:23,989 Tôi không nghĩ vậy. 652 00:31:37,312 --> 00:31:38,313 Thông dịch: Ma Thu Huyền