1 00:00:05,547 --> 00:00:09,468 Ngày 4 tháng 7 này sẽ đánh dấu sinh nhật lần thứ 250 của nước Mỹ. 2 00:00:10,552 --> 00:00:13,055 Để tôn vinh khoảnh khắc ấy, chúng tôi muốn nhìn lại 3 00:00:13,138 --> 00:00:16,140 một số sự kiện, con người và ý tưởng 4 00:00:16,265 --> 00:00:20,062 đã định hình, gìn giữ công cuộc thử nghiệm về chính phủ tự quản. 5 00:00:20,687 --> 00:00:23,232 Những nhà lập quốc đã dự thảo một bản hiến chương 6 00:00:23,357 --> 00:00:26,318 để đảm bảo pháp quyền và nhân quyền. 7 00:00:26,443 --> 00:00:28,529 Họ đã cùng lập nên một quốc gia mới, 8 00:00:29,196 --> 00:00:31,406 nơi quyền lực không thuộc về quân chủ 9 00:00:31,990 --> 00:00:33,784 mà thuộc về dân thường. 10 00:00:34,993 --> 00:00:37,913 Họ viết: "Chúng tôi khẳng định chân lý hiển nhiên rằng 11 00:00:38,539 --> 00:00:40,499 mọi người sinh ra đều bình đẳng." 12 00:00:41,667 --> 00:00:44,753 Đó là một ý tưởng cấp tiến, thậm chí là mang tính cách mạng. 13 00:00:45,796 --> 00:00:48,298 Nhưng điều thật sự khiến nước Mỹ độc đáo 14 00:00:48,423 --> 00:00:51,718 là việc chúng ta luôn trong quá trình hoàn thiện. 15 00:00:51,843 --> 00:00:52,844 Chúng ta không hoàn hảo. 16 00:00:53,512 --> 00:00:58,475 Chúng ta có thể nóng nảy, nhỏ mọn, ích kỷ, rẻ tiền. 17 00:00:59,017 --> 00:01:02,479 Và nói thật, vài người luôn tìm ra thứ gì đó để phàn nàn. 18 00:01:02,604 --> 00:01:06,984 Nhưng người Mỹ chúng ta luôn tìm ra cách vượt qua những kẻ hoài nghi, 19 00:01:07,109 --> 00:01:11,530 những kẻ cực kỳ khó ưa, cản trở sự tiến bộ, 20 00:01:11,613 --> 00:01:13,907 những kẻ khốn khổ, khó chịu... 21 00:01:14,533 --> 00:01:15,659 Tôi có nói nhỏ mọn chưa? 22 00:01:15,784 --> 00:01:18,036 - Tồi... - Này, kịch bản đâu có cái đó! 23 00:01:19,329 --> 00:01:26,336 CUỘC SỐNG, LARRY VÀ MƯU CẦU BẤT HẠNH 24 00:01:41,101 --> 00:01:45,564 Vào mùa đông năm 1775, Quốc hội Lục địa nhận ra 25 00:01:45,646 --> 00:01:49,651 giành độc lập khỏi nước Anh là con đường duy nhất. 26 00:01:49,776 --> 00:01:51,695 Một ủy ban năm người được giao nhiệm vụ 27 00:01:51,777 --> 00:01:56,199 soạn thảo tuyên bố làm rõ lý do từ bỏ nền quân chủ, 28 00:01:56,283 --> 00:01:59,119 một bản tuyên ngôn độc lập. 29 00:01:59,202 --> 00:02:01,330 Họ là John Adams, Thomas Jefferson, 30 00:02:01,455 --> 00:02:06,209 Benjamin Franklin, Roger Sherman và Robert Livingston. 31 00:02:06,335 --> 00:02:09,630 Ai cũng biết Thomas Jefferson đã viết bản thảo đầu tiên, 32 00:02:09,755 --> 00:02:14,426 nhưng thật ra, Robert Livingston mới là người đặt bút trước. 33 00:02:15,177 --> 00:02:20,349 Có người còn nói lúc viết, ông ấy đang phê tận trên mây. 34 00:02:21,058 --> 00:02:23,685 Thưa các quý ông của Quốc hội Lục địa, 35 00:02:23,810 --> 00:02:28,023 cuối cùng ta cũng có bản thảo đầu của Tuyên ngôn Độc lập, 36 00:02:28,148 --> 00:02:32,527 do đồng nghiệp kính mến, Robert Livingston, viết. 37 00:02:34,196 --> 00:02:35,280 Làm tốt lắm. 38 00:02:36,615 --> 00:02:38,825 - Làm tốt lắm. - Cũng nhanh thôi. 39 00:02:38,950 --> 00:02:41,912 Tôi chỉ dùng hai chiếc bút lông. Đúng hai chiếc. 40 00:02:42,037 --> 00:02:44,456 - Chúng tôi vô cùng biết ơn. - Thôi đi! 41 00:02:44,581 --> 00:02:49,628 Nhưng chúng ta đã thống nhất chỉ liệt kê 27 điều bất bình. 42 00:02:50,379 --> 00:02:52,923 Rồi đột nhiên ông lại thêm hàng tá điều bất bình khác. 43 00:02:53,048 --> 00:02:57,052 Đồng ý. Có tới vài điều và chúng thực sự rất kỳ quặc. 44 00:02:57,177 --> 00:03:01,765 Ông Jefferson, tôi không nghĩ chúng ta muốn giới hạn 45 00:03:01,890 --> 00:03:03,892 số lượng màu sắc Rembrandt được dùng khi vẽ. 46 00:03:04,017 --> 00:03:05,018 Phải không? 47 00:03:05,769 --> 00:03:10,732 Nhưng chúng tôi chỉ có vài câu hỏi về một số điều ông đã viết. 48 00:03:10,857 --> 00:03:13,944 Ví dụ như, Nếu có người mời bạn dự tiệc tối, 49 00:03:14,069 --> 00:03:18,740 bạn có quyền đặt câu hỏi với tư cách công dân Mỹ rằng 50 00:03:18,865 --> 00:03:23,078 "Ai sẽ đến bữa tiệc tối đó?" trước khi nhận lời. 51 00:03:23,203 --> 00:03:27,791 Thế mọi người không muốn biết tối hôm ấy mình sẽ ngồi cạnh ai à? 52 00:03:27,916 --> 00:03:30,752 Tôi được mời ăn tối ở nhà Madison vài tuần trước. 53 00:03:30,877 --> 00:03:33,964 Alexander Hamilton ngồi cùng bàn. 54 00:03:34,089 --> 00:03:36,508 Tôi có cơ hội nói chuyện với Hamilton không? Không. 55 00:03:36,591 --> 00:03:39,386 Vì tôi bị xếp ngồi cạnh chú của Madison, 56 00:03:39,511 --> 00:03:43,014 một nông dân trồng thuốc lá đến từ Virginia! 57 00:03:43,140 --> 00:03:45,100 Thật là phí thời gian. 58 00:03:45,225 --> 00:03:47,227 Chưa kể mất hai tiếng đi xe ngựa đến đó. 59 00:03:47,352 --> 00:03:49,980 Ra khỏi nhà làm gì chứ? Đi đâu cũng mất hai tiếng. 60 00:03:50,105 --> 00:03:52,107 Ước gì tôi có thể đưa điều đó vào văn bản. 61 00:03:52,232 --> 00:03:56,111 Robert, ông muốn đưa vào bản Tuyên ngôn Độc lập 62 00:03:56,236 --> 00:03:59,990 việc đi chung ô là phạm pháp. 63 00:04:00,657 --> 00:04:02,868 Nếu trời mưa, hãy tự mang ô. 64 00:04:02,951 --> 00:04:05,078 Đừng xâm phạm ô của người khác. 65 00:04:05,203 --> 00:04:08,331 Nếu người cầm ô muốn che chung ô thì sao? 66 00:04:08,874 --> 00:04:12,794 Người đó làm vậy chỉ vì lịch sự chứ đâu muốn chia sẻ. 67 00:04:12,878 --> 00:04:14,129 Không đúng chút nào. 68 00:04:14,212 --> 00:04:16,298 Để quên ô à? Tệ quá! 69 00:04:16,839 --> 00:04:18,257 Xui quá! 70 00:04:18,382 --> 00:04:20,427 Chịu ướt đi! Chấp nhận đi! 71 00:04:20,552 --> 00:04:25,432 Đừng bắt người khác ướt theo vì tội ngu ngốc không tự mang ô! 72 00:04:25,557 --> 00:04:30,729 Thưa ông, sau ngày 7 tháng 1 mà chúc năm mới là phạm pháp sao? 73 00:04:30,854 --> 00:04:32,606 Chính xác, Adams. 74 00:04:32,731 --> 00:04:36,526 Cho dù đó là lần đầu ông gặp người đó vào năm mới? 75 00:04:36,651 --> 00:04:39,488 Đúng vậy, Franklin, cho dù đó là lần đầu. 76 00:04:39,613 --> 00:04:43,658 Mấy lời "Chúc mừng năm mới" cứ kéo dài mãi không dứt. 77 00:04:43,784 --> 00:04:46,119 20 tháng 1. "Chúc mừng năm mới." 78 00:04:46,203 --> 00:04:48,121 25 tháng 1. "Chúc mừng năm mới." 79 00:04:48,205 --> 00:04:50,957 31 tháng 1. Khi nào mới kết thúc? 80 00:04:51,082 --> 00:04:54,795 Sao điều này lại ở đây? Nghiêm cấm hít thở sâu ở ngoài. 81 00:04:56,296 --> 00:04:58,590 Nên thế. Ai muốn thấy mọi người đi khắp nơi hít... 82 00:05:01,510 --> 00:05:02,511 Quả là một ngày đẹp trời. 83 00:05:04,554 --> 00:05:05,555 Còn nữa này. 84 00:05:05,639 --> 00:05:09,100 Cấm chia món tráng miệng. Nếu muốn ăn thì tự đi mà gọi. 85 00:05:09,226 --> 00:05:10,977 Đừng chuyền nhau ăn. 86 00:05:11,102 --> 00:05:14,231 Chúng ta đâu phải động vật mà ăn từ máng, ông Franklin. 87 00:05:14,356 --> 00:05:15,941 Dùng nĩa riêng là được mà. 88 00:05:16,066 --> 00:05:18,652 Mỗi người xắn một miếng, đút nĩa vào miệng, 89 00:05:18,777 --> 00:05:21,613 rồi lại cắm ngược cái nĩa ấy vào trong đĩa bánh. 90 00:05:21,738 --> 00:05:23,532 Ông Franklin, mất vệ sinh lắm. 91 00:05:23,657 --> 00:05:26,284 Đôi khi tôi không muốn ăn cả miếng bánh. 92 00:05:26,409 --> 00:05:27,744 Tôi muốn nếm thử thôi. 93 00:05:27,869 --> 00:05:31,289 Thì tự gọi một miếng đi, Franklin! 94 00:05:31,414 --> 00:05:35,377 "Nếu đã chọn một hàng thì phải đứng yên trong hàng" hả? 95 00:05:35,502 --> 00:05:39,464 Tất nhiên phải đứng yên trong hàng. Không thì loạn hết lên mất. 96 00:05:39,589 --> 00:05:41,758 Ồ, hàng đó đi nhanh hơn, tôi qua bên đó vậy. 97 00:05:41,883 --> 00:05:43,802 Ồ, không. Tôi muốn qua hàng này. 98 00:05:43,927 --> 00:05:46,930 Thế là đùng một cái, mọi người va chạm và ẩu đả. 99 00:05:47,055 --> 00:05:50,767 Tất cả chỉ vì người ta muốn nhảy sang hàng nhanh hơn. Không. 100 00:05:50,892 --> 00:05:54,479 Đã chọn hàng là phải ở yên đó. Đó là nguyên tắc. 101 00:05:54,563 --> 00:05:57,315 Tôi không đồng ý và tôi không nghĩ nó nên có trong văn bản này. 102 00:05:57,440 --> 00:06:00,318 Ông không thích à, Hancock? Vì ông có phải xếp hàng đâu. 103 00:06:00,443 --> 00:06:02,696 Ông có người hầu làm thay. Tôi cũng có người hầu. 104 00:06:02,821 --> 00:06:04,865 Tôi có đối xử với họ công bằng không? Tôi tin là có. 105 00:06:04,948 --> 00:06:07,242 Tôi nương đòn roi không? Không hẳn. 106 00:06:07,325 --> 00:06:09,160 Vui mà, trò vụt roi ấy vui lắm. 107 00:06:09,286 --> 00:06:11,329 Vụt, vụt, vụt. 108 00:06:11,454 --> 00:06:13,415 Nghe thấy chút rên rỉ là dừng. 109 00:06:13,540 --> 00:06:16,793 Đàn ông không được tự quạt mình ở nơi công cộng? 110 00:06:16,918 --> 00:06:19,379 Có ai thật sự muốn xem cảnh này không? 111 00:06:19,504 --> 00:06:22,424 Đây là điều mọi người muốn thấy đàn ông làm ư? 112 00:06:22,507 --> 00:06:24,634 Động tác này? 113 00:06:24,718 --> 00:06:28,555 Ông Adams, tôi xin hỏi ông, ông muốn con trai mình quạt không? 114 00:06:29,472 --> 00:06:32,683 Đúng như tôi nghĩ. Ông ấy không muốn con trai quạt. 115 00:06:32,808 --> 00:06:34,644 Tôi không muốn con trai tôi quạt. 116 00:06:34,769 --> 00:06:38,356 Tôi không nghĩ có ai trong các ông muốn con trai mình quạt. 117 00:06:38,481 --> 00:06:41,443 Ai theo tôi? Ủng hộ hay phản đối? 118 00:06:41,568 --> 00:06:43,153 Phản đối! 119 00:06:43,945 --> 00:06:46,031 Một điều nữa không nên đưa vào. 120 00:06:46,156 --> 00:06:48,700 Kể cho người khác về giấc mơ của mình là phạm pháp. 121 00:06:48,825 --> 00:06:52,370 Dù người nằm mơ thấy nó thú vị thế nào, 122 00:06:52,495 --> 00:06:56,332 người khác cũng không muốn nghe. 123 00:06:56,457 --> 00:07:01,338 Thưa quý vị, ta chỉ sống trên đời có 38 năm thôi 124 00:07:01,796 --> 00:07:06,134 và ta định lãng phí nó để nghe giấc mơ của người khác ư? 125 00:07:06,259 --> 00:07:07,385 Tôi không nghĩ vậy. 126 00:07:07,510 --> 00:07:11,473 - Tôi sống 70 năm rồi, đồ ngốc. - Bảy mươi? 127 00:07:11,598 --> 00:07:15,185 Xem ra vét máng phụ nữ Pháp sẽ giúp ta trẻ mãi. 128 00:07:15,310 --> 00:07:18,229 Ông đã phát hiện ra suối nguồn tuổi trẻ. 129 00:07:18,605 --> 00:07:20,398 Xin chúc mừng ông nhé. 130 00:07:20,523 --> 00:07:23,360 Nên cấm bánh mì nướng trên toàn quốc? 131 00:07:23,485 --> 00:07:24,861 "Cấm bo tiền"? 132 00:07:24,986 --> 00:07:30,283 Nếu bắt đầu chế độ sức khỏe mới, hãy giữ cho riêng mình? 133 00:07:30,408 --> 00:07:35,288 Nếu ghé thăm Anh, đừng đột nhiên trở về với giọng điệu Anh. 134 00:07:35,413 --> 00:07:37,791 Vuốt râu là phạm pháp? 135 00:07:37,916 --> 00:07:39,376 Cái đó nên được đưa vào văn bản. 136 00:07:39,501 --> 00:07:41,920 Đây mới là chân lý hiển nhiên này. 137 00:07:42,045 --> 00:07:43,672 Ông là kẻ đần độn. 138 00:07:44,547 --> 00:07:47,008 Các quý ông, ta đang làm gì vậy? 139 00:07:47,884 --> 00:07:49,970 Đây chẳng phải điều bất bình gì cả. 140 00:07:50,095 --> 00:07:51,513 Chỉ là phàn nàn nhỏ mọn, 141 00:07:51,638 --> 00:07:55,266 chẳng liên quan gì đến bản tuyên ngôn độc lập 142 00:07:55,392 --> 00:07:56,977 khỏi nước Anh và ách bạo ngược! 143 00:07:57,644 --> 00:07:58,937 - Chính xác. - Chính xác. 144 00:08:00,939 --> 00:08:05,235 Đây không chỉ là bản tuyên ngôn độc lập! 145 00:08:05,360 --> 00:08:10,365 Đây là bản tuyên ngôn của lẽ phải! 146 00:08:10,490 --> 00:08:14,160 250 năm nữa, hậu duệ của chúng ta 147 00:08:14,244 --> 00:08:17,706 sẽ biết ơn vì công lao vĩ đại mà chúng ta đã bỏ ra ở đây, 148 00:08:17,789 --> 00:08:21,418 giúp cuộc sống của họ tốt đẹp hơn muôn phần. 149 00:08:21,543 --> 00:08:24,546 Các quý ông theo tôi chứ? Ủng hộ hay phản đối? 150 00:08:24,671 --> 00:08:26,089 Phản đối! 151 00:08:26,214 --> 00:08:27,966 Nghìn lần phản đối. 152 00:08:29,384 --> 00:08:34,347 Ông Livingston, cảm ơn rất nhiều vì đã làm việc chăm chỉ. 153 00:08:34,472 --> 00:08:39,561 Nhưng tôi không nghĩ có điều nào được đưa vào bản tuyên ngôn đâu. 154 00:08:40,311 --> 00:08:43,106 - Jefferson, muốn thử không? - Vâng, tôi sẽ thử. 155 00:08:43,231 --> 00:08:44,816 Tôi sẽ không dùng điều nào, 156 00:08:44,941 --> 00:08:45,984 đặc biệt là: 157 00:08:46,067 --> 00:08:49,821 cấm vỗ tay theo nhạc và mong người khác vỗ theo. 158 00:08:51,448 --> 00:08:52,866 Cảnh vệ, đưa ông ấy ra ngoài. 159 00:08:52,991 --> 00:08:57,120 Không cần phải thế đâu, vì tôi chả muốn sống ở một đất nước 160 00:08:57,495 --> 00:08:59,831 nơi mọi người dùng chung ô, 161 00:08:59,956 --> 00:09:02,208 hít thở sâu ngoài trời, 162 00:09:02,792 --> 00:09:05,170 đổi hàng vô tội vạ, 163 00:09:05,670 --> 00:09:07,380 tự quạt cho mình, 164 00:09:07,756 --> 00:09:09,758 vuốt râu, 165 00:09:09,883 --> 00:09:12,677 chia sẻ giấc mơ và món tráng miệng. 166 00:09:13,970 --> 00:09:15,847 Chúc mừng năm mới, lũ khốn! 167 00:09:27,150 --> 00:09:29,444 Ngày 7 tháng 3 năm 1876, 168 00:09:29,527 --> 00:09:32,739 Alexander Graham Bell thành công nhận bằng sáng chế 169 00:09:32,864 --> 00:09:36,159 cho một thiết bị mà ông gọi là điện thoại. 170 00:09:36,242 --> 00:09:38,286 Vài ngày sau, trước công chúng, 171 00:09:38,369 --> 00:09:43,208 ông đã gọi cuộc điện thoại đầu tiên cho trợ lý của mình, Thomas Watson. 172 00:09:43,708 --> 00:09:48,046 Cuộc gọi đầu tiên ấy đánh dấu ngày huy hoàng cho nền sáng tạo Mỹ. 173 00:09:48,171 --> 00:09:50,215 Nhưng với Bell thì không hẳn vậy. 174 00:10:00,183 --> 00:10:02,060 Xin chào quý vị. 175 00:10:02,185 --> 00:10:05,814 Thay mặt vợ tôi, Mabel, tôi xin chào mừng quý vị đến nhà. 176 00:10:06,356 --> 00:10:07,357 Cảm ơn quý vị đã đến. 177 00:10:07,482 --> 00:10:13,780 Điều quý vị sắp chứng kiến chưa từng có trong lịch sử. 178 00:10:14,405 --> 00:10:15,615 Xin giới thiệu... 179 00:10:16,908 --> 00:10:18,284 chiếc điện thoại. 180 00:10:20,328 --> 00:10:22,956 Trợ lý của tôi, Watson, đang ở một tòa nhà khác, 181 00:10:23,081 --> 00:10:24,999 cách biệt về tầm nhìn và âm thanh. 182 00:10:25,625 --> 00:10:27,252 Nhưng với thiết bị này, 183 00:10:28,419 --> 00:10:30,880 tôi sẽ có thể liên lạc với anh ấy 184 00:10:32,173 --> 00:10:34,759 như thể anh ấy đang đứng cạnh tôi. 185 00:10:36,636 --> 00:10:40,265 Tôi sẽ nhấc máy ở phía tôi và đầu dây bên anh ấy sẽ đổ chuông. 186 00:10:40,390 --> 00:10:41,975 Chuông kiểu gì? 187 00:10:42,600 --> 00:10:46,062 Chuông bình thường. Là chuông thôi. Một tiếng chuông. 188 00:10:46,896 --> 00:10:48,231 Tiếng chuông điển hình. 189 00:10:48,356 --> 00:10:51,985 Có thể làm một danh sách chuông cho mọi người chọn. 190 00:10:52,110 --> 00:10:54,404 Đúng. Tôi muốn chuông của tôi giống tiếng chuông cửa. 191 00:10:54,529 --> 00:10:56,531 Tôi thích chuông giống tiếng còi chú hề. 192 00:10:56,656 --> 00:10:58,449 Hoặc chuông xe đạp. 193 00:10:58,575 --> 00:11:02,412 Ôi, toàn ý tưởng tuyệt vời nhưng trọng tâm không nằm ở đấy. 194 00:11:03,246 --> 00:11:07,959 Trọng tâm là tôi có thể liên lạc với một người cách xa hàng cây số. 195 00:11:08,084 --> 00:11:11,379 Nếu tôi không muốn chuông reo trong buổi độc tấu piano thì sao? 196 00:11:11,504 --> 00:11:14,799 Để nó rung lên như đàn môi trong túi ấy. 197 00:11:15,508 --> 00:11:16,509 Vâng. 198 00:11:16,634 --> 00:11:19,888 Đó là một ý tưởng thú vị. 199 00:11:19,971 --> 00:11:21,764 Nếu có thể gửi chuông ngắn... 200 00:11:21,848 --> 00:11:25,435 Nếu cô tự phát minh thì sao? Đi mà tự phát minh đi. 201 00:11:25,560 --> 00:11:26,895 Cái này không có chức năng đó. 202 00:11:27,020 --> 00:11:28,605 Cô muốn thứ rung được à? 203 00:11:28,688 --> 00:11:30,857 Đi đi! Đi mà phát minh đi. 204 00:11:30,982 --> 00:11:32,609 Thật vớ vẩn! 205 00:11:32,734 --> 00:11:35,111 Còn ai muốn bổ sung gì nữa không? 206 00:11:35,195 --> 00:11:39,365 - Liệu có chọn màu không? - Hay có phát được nhạc không? 207 00:11:39,908 --> 00:11:44,412 Quý vị xong chưa? Muốn xem tôi làm mẫu không? 208 00:11:44,537 --> 00:11:46,497 Có. Không biết sao lại lâu thế. 209 00:11:47,332 --> 00:11:49,500 Cô làm ơn ra ngoài được không? 210 00:11:49,626 --> 00:11:51,419 - Tôi ư? - Cô. Đúng, cô. 211 00:11:51,502 --> 00:11:53,796 - Cô đấy. Ra ngoài! - Cảm ơn. Bữa tiệc hay quá. 212 00:11:53,922 --> 00:11:55,506 - Cảm ơn nhiều. Cảm ơn. - Ra ngoài! 213 00:11:55,632 --> 00:11:57,800 - Cô ta là ai vậy? - Tôi không biết. 214 00:11:57,926 --> 00:11:59,385 Cô ta làm gì ở đây? 215 00:11:59,969 --> 00:12:01,387 Tôi ghét cô ta! 216 00:12:01,512 --> 00:12:04,057 - Tôi chẳng muốn làm nữa. - Làm ơn mà. 217 00:12:04,140 --> 00:12:06,935 - Tôi không muốn làm nữa. - Có, ông muốn làm. 218 00:12:07,060 --> 00:12:10,396 Ông đã vùi đầu làm việc ngày đêm suốt nhiều tháng trời. 219 00:12:10,521 --> 00:12:13,358 Xin lỗi. Tôi vừa nghĩ ra một điều thú vị nữa... 220 00:12:13,483 --> 00:12:16,110 - Im đi! Có muốn xem hay không? - Có. Rất muốn. 221 00:12:16,236 --> 00:12:17,445 - Có ạ. - Thật sao? 222 00:12:17,570 --> 00:12:19,364 - Trông không giống vậy. - Mọi người. 223 00:12:19,489 --> 00:12:21,074 Trông không giống muốn xem. 224 00:12:21,199 --> 00:12:24,118 Có vẻ như tất cả chỉ muốn tranh nhau nói thôi. 225 00:12:24,619 --> 00:12:26,704 Mọi người muốn thế à? Đó là lý do mọi người đến à? 226 00:12:26,829 --> 00:12:27,956 - Không. - Có đâu. 227 00:12:28,081 --> 00:12:29,749 - Chết tiệt! - Anh yêu. 228 00:12:30,375 --> 00:12:31,501 Lũ khốn nạn. 229 00:12:40,885 --> 00:12:44,555 Anh Watson, anh có nghe thấy tôi không? 230 00:12:45,598 --> 00:12:48,309 Tôi nghe thấy, Alexander. 231 00:12:50,687 --> 00:12:53,982 Anh ấy nghe thấy tôi! 232 00:12:54,107 --> 00:12:55,316 Watson! 233 00:12:55,441 --> 00:13:00,863 Đây là một bước tiến trong khoa học và viễn thông. 234 00:13:00,989 --> 00:13:05,076 Tôi không thể làm được nếu không có sự giúp sức của anh. 235 00:13:05,201 --> 00:13:08,037 Giờ là lúc để ăn mừng. 236 00:13:08,162 --> 00:13:09,163 Đúng. 237 00:13:11,124 --> 00:13:12,292 Vậy... 238 00:13:14,335 --> 00:13:15,670 Anh đang làm gì thế? 239 00:13:17,422 --> 00:13:18,423 Chẳng làm gì mấy. 240 00:13:21,634 --> 00:13:23,428 Tôi đang ngồi trên ghế thôi. 241 00:13:24,429 --> 00:13:28,057 Ừ. Tôi cũng vậy. Tôi cũng đang ngồi trên ghế. 242 00:13:30,018 --> 00:13:31,019 Chà... 243 00:13:32,145 --> 00:13:34,272 Rồi. Được rồi. 244 00:13:34,397 --> 00:13:38,026 Alexander, anh có nhớ lần ta đến hội nghị khoa học không? 245 00:13:38,151 --> 00:13:40,111 - Ở đâu ấy nhỉ? - Cleveland. 246 00:13:40,236 --> 00:13:41,487 Ta đã ở khách sạn đó. 247 00:13:41,612 --> 00:13:45,950 Anh nhớ mấy hàng rào cây, bụi cây được cắt tỉa ở đó chứ? 248 00:13:46,075 --> 00:13:49,287 - Thợ thiết kế cảnh quan giỏi ghê. - Ừ, nó... 249 00:13:49,412 --> 00:13:53,499 Có voi, hải cẩu và cả hươu cao cổ nữa. 250 00:13:53,624 --> 00:13:57,420 Tôi nghĩ họ lấy nguyên cái cây để làm cổ hươu cao cổ, 251 00:13:57,545 --> 00:13:58,880 thật không công bằng. 252 00:13:59,005 --> 00:14:03,468 Tôi nghĩ đã làm nghề cắt tỉa cây thì phải giữ đúng nguyên bản chứ. 253 00:14:03,593 --> 00:14:06,346 - Chỉ dùng hàng rào cây. - Ừ. Vâng. Được rồi. 254 00:14:06,471 --> 00:14:09,557 Và khu vườn! Khu vườn đẹp vô cùng. 255 00:14:09,682 --> 00:14:12,810 Anh đã hái hoa ly, tôi thấy thế là không được đâu. 256 00:14:12,935 --> 00:14:14,562 Ừ. Được. Được rồi. 257 00:14:14,687 --> 00:14:16,439 - Ai đời lại hái hoa... - Thôi. 258 00:14:16,564 --> 00:14:17,899 - ở vườn nhà người khác. - Đủ rồi. 259 00:14:18,024 --> 00:14:19,400 Tôi phải đi đây, nhưng... 260 00:14:19,525 --> 00:14:21,402 Ồ, anh biết tôi định nói gì với anh không? 261 00:14:21,527 --> 00:14:25,323 Ừ, được rồi. Watson, có người ở đây, tôi phải đi đây. 262 00:14:25,448 --> 00:14:27,784 - Em họ tôi gửi thư cho tôi. - Ôi, Chúa ơi. 263 00:14:27,909 --> 00:14:30,787 Nó gặp vài người mang họ Grahamm nhưng có hai chữ M. 264 00:14:30,912 --> 00:14:32,497 Tôi tạm gạt lá thư sang một bên. 265 00:14:32,622 --> 00:14:34,915 Ai lại viết họ đó với hai chữ M? 266 00:14:35,040 --> 00:14:37,543 - Watson, im đi. - Không! Sao lại... 267 00:14:37,668 --> 00:14:38,920 - Viết thế thật thừa thãi. - Im đi, Watson! 268 00:14:39,045 --> 00:14:40,505 Rồi, họ có hai chữ M! 269 00:14:40,630 --> 00:14:42,048 - Ừ, nhưng... - Watson, tôi có khách ở đây. 270 00:14:42,173 --> 00:14:44,008 - Anh biết là ta chỉ... - Tôi phải cúp máy! 271 00:14:44,133 --> 00:14:48,471 Chỉ dùng hai chữ M nếu phải nói "măm" hoặc "mlem". 272 00:14:48,596 --> 00:14:50,681 Anh quen ai mang họ Graham có hai chữ M không? 273 00:14:50,807 --> 00:14:53,684 Không, tôi không quen ai họ Graham! Một chữ M tôi cũng không quen! 274 00:14:53,810 --> 00:14:55,478 Hai chữ M lại càng không quen! 275 00:14:55,603 --> 00:14:58,189 Ba chữ M tôi cũng chịu luôn! 276 00:15:07,240 --> 00:15:08,449 Hình như vừa bị mất sóng. 277 00:15:08,574 --> 00:15:12,161 Anh có nhớ đàn vịt với đám vịt con theo sau không? 278 00:15:12,286 --> 00:15:15,081 Đáng yêu dã man. Tôi chợt nhớ ra khi ta... 279 00:15:24,215 --> 00:15:28,219 CHIẾN TRANH 280 00:15:28,344 --> 00:15:30,555 Thế chiến I nổ ra vào năm 1914 281 00:15:30,680 --> 00:15:33,808 và đặt phe Liên minh Trung tâm, gồm Đức, Áo-Hung, 282 00:15:33,933 --> 00:15:35,977 Bulgaria và Đế chế Ottoman, 283 00:15:36,102 --> 00:15:39,981 vào thế đối đầu với phe Đồng minh gồm Pháp, Nga, Ý, Anh, 284 00:15:40,106 --> 00:15:42,358 Romania, Canada và Nhật Bản. 285 00:15:42,900 --> 00:15:46,028 Mỹ gia nhập phe Đồng minh năm 1917 286 00:15:46,154 --> 00:15:48,823 sau khi Đức đánh chìm nhiều tàu Mỹ, 287 00:15:48,948 --> 00:15:52,118 trong đó có tàu du lịch hạng sang Lusitania, 288 00:15:52,243 --> 00:15:54,620 chở hàng trăm hành khách Mỹ. 289 00:15:55,413 --> 00:15:59,542 Không gì lột tả rõ sự kinh hoàng hơn chiến tranh chiến hào, 290 00:15:59,667 --> 00:16:02,753 với mức độ hủy diệt và tàn sát chưa từng có. 291 00:16:03,337 --> 00:16:07,592 Đến khi cuộc chiến kết thúc, đã có hơn 16 triệu người chết. 292 00:16:08,676 --> 00:16:12,221 Biết bao binh sĩ đã chiến đấu anh dũng và hy sinh vì đất nước. 293 00:16:12,805 --> 00:16:14,724 Tất nhiên, vẫn có ngoại lệ. 294 00:16:29,197 --> 00:16:32,200 Tôi không nghĩ mình làm được. Tôi đã mất quá nhiều đồng đội rồi. 295 00:16:32,992 --> 00:16:35,828 Tin tốt là giờ cậu không cần lo vụ giữ liên lạc nữa. 296 00:16:35,953 --> 00:16:39,707 Này, nếu tôi một đi không trở về, tôi cần ông giúp một việc lớn. 297 00:16:40,290 --> 00:16:43,461 Ông có thể... Ông có thể đưa lá thư này cho Greta của tôi không? 298 00:16:43,586 --> 00:16:44,587 Tôi ư? 299 00:16:44,712 --> 00:16:46,547 Tôi cần viết nốt mấy dòng nữa. 300 00:16:46,672 --> 00:16:50,009 Tôi rất vinh hạnh. Cậu thật tốt khi tin tưởng giao cho tôi. 301 00:16:50,134 --> 00:16:53,679 Nhưng cậu nhầm người rồi. Tôi vô trách nhiệm lắm. 302 00:16:53,804 --> 00:16:55,181 Tôi làm mất đồ suốt. 303 00:16:55,306 --> 00:16:57,850 Có một hôm, tôi tìm kính khắp nơi, 304 00:16:57,975 --> 00:16:59,352 hóa ra tôi đeo nó trên đầu cả ngày. 305 00:16:59,477 --> 00:17:01,646 - Tôi tìm hàng giờ liền. - Bom tới! 306 00:17:04,065 --> 00:17:06,233 Nhất định phải là ông. Làm ơn. 307 00:17:06,317 --> 00:17:10,112 - Tôi gửi bưu điện được chứ? - Không. Tôi cần ông trao tận tay. 308 00:17:10,195 --> 00:17:11,196 Cô ấy sống ở đâu? 309 00:17:11,280 --> 00:17:13,950 - Albuquerque. - Albuquerque? Cậu đùa à? 310 00:17:14,075 --> 00:17:15,660 Cảm ơn, David. Tôi sẽ đi viết nốt. 311 00:17:15,742 --> 00:17:17,662 Này. Albuquerque ư? 312 00:17:17,787 --> 00:17:22,959 Sao cậu không nhờ Wojokowski ấy? Anh ta sống ở Santa Fe mà. Wojo! 313 00:17:23,084 --> 00:17:24,752 - Ai thấy Wojo không? Thấy không? - Không, xin lỗi. 314 00:17:24,877 --> 00:17:28,548 Không. Tôi vừa nói là rất nóng lòng được về nhà với Daisy của tôi. 315 00:17:30,841 --> 00:17:32,134 Cô ấy là động lực. 316 00:17:34,720 --> 00:17:38,224 - Hắng giọng thế là ý gì? - Ừ. Ừ thì... Trông cũng tạm. 317 00:17:38,349 --> 00:17:41,102 - Ông không thấy cô ấy xinh? - Cũng được. Ừ. 318 00:17:41,185 --> 00:17:43,521 - "Cũng được"? - Ừ, nếu cậu thích cô ấy. 319 00:17:43,604 --> 00:17:45,815 - Cậu thích chứ? Thế là được rồi. - Có. 320 00:17:45,940 --> 00:17:47,900 - Được. Nhưng ông không thấy xinh? - Được rồi. 321 00:17:48,025 --> 00:17:51,362 Tôi sẽ đưa cô ấy đi xem phim nếu cô ấy bao. Không thì... 322 00:17:52,572 --> 00:17:55,449 Không chắc lắm. Tôi không biết. Này, cô ấy không phải gu của tôi. 323 00:17:55,533 --> 00:17:56,784 - Thế hả? - Ta đều có gu mà. 324 00:17:56,909 --> 00:17:58,744 - Cô ấy là gu cậu. - Ừ. Gu ông là gì? 325 00:18:00,663 --> 00:18:01,956 À. Ừ. 326 00:18:02,582 --> 00:18:06,502 - Lại kiểu đấy. Sao ông... Tại sao? - Đôi khi tiếng động biểu cảm hơn. 327 00:18:06,627 --> 00:18:08,087 Đồng ý thì khó lắm à? 328 00:18:08,212 --> 00:18:10,423 Tôi hỏi, "Cô ấy có đẹp không?" Ông đồng ý là xong. 329 00:18:10,548 --> 00:18:13,175 Ừ. Cậu làm tôi quýnh quáng nên lỡ nói thật. 330 00:18:13,301 --> 00:18:15,511 Nếu cậu đến gặp tôi mười phút trước 331 00:18:15,636 --> 00:18:18,889 và nói, "Này, lát nữa, tôi sẽ cho ông xem ảnh bạn gái tôi" 332 00:18:19,015 --> 00:18:21,642 thì tôi đã có thể bịa ra một lời nói dối khiến cậu mát lòng. 333 00:18:22,351 --> 00:18:23,352 Vậy là lỗi của tôi? 334 00:18:25,730 --> 00:18:27,023 Tiếng đó nghĩa là gì? 335 00:18:27,106 --> 00:18:28,107 Chắc chắn là vậy. 336 00:18:29,900 --> 00:18:31,068 Được rồi, anh em. 337 00:18:31,319 --> 00:18:33,029 - Đến lúc rồi. - Trung sĩ kìa. 338 00:18:33,738 --> 00:18:38,117 Tôi cần các anh cầu nguyện và chuẩn bị xung phong. 339 00:18:39,577 --> 00:18:43,289 Nghe lệnh của tôi, các anh sẽ đi qua chiến hào vào vùng đất chết. 340 00:18:43,414 --> 00:18:46,000 Các anh sẽ lao qua cơn mưa đạn. 341 00:18:46,125 --> 00:18:50,463 Rồi áp sát cứ điểm của lũ lính Đức và cuồng sát lũ khốn đó! 342 00:18:50,588 --> 00:18:53,049 Ồ, chúng ta sẽ cuồng sát. Tôi chuyên cuồng sát. 343 00:18:53,174 --> 00:18:54,759 Tôi là trùm cuồng sát đây. 344 00:18:54,884 --> 00:18:56,052 Tất cả hô cuồng sát nào. 345 00:18:56,177 --> 00:18:57,595 - Cuồng sát! - Cuồng sát! 346 00:18:57,720 --> 00:18:59,221 Sẵn sàng tẩn Hoàng đế Đức một trận chưa? 347 00:18:59,347 --> 00:19:01,515 Ôi, la, la, la! Tẩn đi... 348 00:19:01,641 --> 00:19:04,602 Tẩn hắn đi! Tẩn lão Hoàng đế đi! 349 00:19:04,727 --> 00:19:06,103 Xông lên! 350 00:19:06,228 --> 00:19:09,607 Trèo lên! Vượt qua chiến hào! Nào anh em! Đi thôi! 351 00:19:09,732 --> 00:19:11,817 Mời đi trước. Đi đi. Mời anh. 352 00:19:11,942 --> 00:19:15,488 Đi nào, David, lên đó đi! Nào, đi tiếp đi! 353 00:19:15,613 --> 00:19:16,697 Mẹ ơi. 354 00:19:37,927 --> 00:19:40,221 Binh nhì David! Nhanh cái chân lên! 355 00:19:41,764 --> 00:19:43,307 Nào anh em! Đi thôi! 356 00:19:45,393 --> 00:19:46,519 Đi tiếp đi! 357 00:19:59,865 --> 00:20:03,035 Binh nhì Wallace, thôi làm trò con bò, lên đường mau. 358 00:20:03,577 --> 00:20:05,538 - Rõ, thưa sếp. - Chờ chút, trung sĩ. 359 00:20:06,706 --> 00:20:07,707 Được rồi. 360 00:20:25,599 --> 00:20:26,600 Tôi còn sống! 361 00:20:28,519 --> 00:20:30,730 Chúa ơi! Tôi còn sống! 362 00:20:31,772 --> 00:20:33,649 - Tạ ơn Chúa! - Chuyện gì vậy? 363 00:20:33,774 --> 00:20:36,986 - Chuyện gì vậy? - Tôi bị trúng đạn. Tôi bị bắn. 364 00:20:37,111 --> 00:20:39,280 Ở đâu? Tôi có thấy lỗ đạn nào đâu. 365 00:20:44,034 --> 00:20:45,870 Viên đạn hẳn đã xuyên qua người tôi. 366 00:20:45,995 --> 00:20:47,788 - Là phép màu. - Tôi sẽ gọi quân y. 367 00:20:47,913 --> 00:20:51,208 Quân y? Không. Thôi. Đừng. Đừng làm phiền quân y. 368 00:20:51,333 --> 00:20:53,961 Anh ta còn bận cưa chân tay. Nhiều việc phải làm. 369 00:20:54,086 --> 00:20:55,838 Đừng gọi quân y. 370 00:20:55,963 --> 00:20:57,798 Trông ông khỏe re. 371 00:20:57,923 --> 00:20:59,383 Cậu biết chuyện gì xảy ra không? 372 00:20:59,800 --> 00:21:02,720 Hình như có viên đạn sượt qua đầu tôi. 373 00:21:04,013 --> 00:21:05,014 Ừ. 374 00:21:05,139 --> 00:21:06,515 Và tôi đã bất tỉnh. 375 00:21:07,099 --> 00:21:09,477 Ông có vẻ cực kỳ khỏe mạnh. Tỉnh táo. 376 00:21:09,602 --> 00:21:12,354 Tôi đã chết. Tôi tưởng mình đã chết. 377 00:21:12,480 --> 00:21:14,106 - Không trúng đạn? Mà lại chết. - Không. 378 00:21:14,231 --> 00:21:15,941 Tôi cứ nghĩ đã sang thế giới bên kia. 379 00:21:16,066 --> 00:21:18,360 Sang thế giới bên kia thì vẫn mắc kẹt trong tâm trí. 380 00:21:18,486 --> 00:21:21,614 Ta vẫn là chính mình, kẻ mà ta chẳng ưa gì cho cam. 381 00:21:21,739 --> 00:21:23,574 Nên thế giới bên kia chán ngắt. 382 00:21:23,699 --> 00:21:27,077 Thế giới bên kia có tồn tại nhưng chả phải nơi tươi đẹp như cậu mong. 383 00:21:27,203 --> 00:21:29,997 - Tôi đưa ra giả thuyết khác nhé? - Được. 384 00:21:30,122 --> 00:21:31,707 Tôi nghĩ ông giả vờ bị bắn 385 00:21:31,832 --> 00:21:34,752 và nằm đó trong khi chúng tôi hứng đạn. 386 00:21:35,085 --> 00:21:39,089 Đó quả là điều xúc phạm nhất, 387 00:21:39,215 --> 00:21:42,510 kinh tởm nhất mà tôi từng được nghe trong đời. 388 00:21:43,177 --> 00:21:45,095 Sao cậu dám? Sao cậu dám hả? 389 00:21:45,221 --> 00:21:47,807 Ồ, được. Tôi hiểu rồi. 390 00:21:47,932 --> 00:21:50,434 Là vì điều tôi nói về Daisy phải không? 391 00:21:50,559 --> 00:21:51,811 Ừ. Chắc chắn rồi. 392 00:21:51,936 --> 00:21:53,813 Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện đó 393 00:21:53,938 --> 00:21:56,857 và tôi đã đánh giá lại toàn bộ tình hình, 394 00:21:56,982 --> 00:21:59,777 và đánh giá của tôi quá sai. 395 00:21:59,902 --> 00:22:02,571 Chả hiểu lúc đó tôi nghĩ gì. Cô ấy đúng là tuyệt sắc giai nhân. 396 00:22:02,696 --> 00:22:04,490 Cậu biết mình may mắn thế nào không? 397 00:22:04,615 --> 00:22:06,659 Tôi sẽ không chỉ đưa cô ấy đi xem phim và bao hết, 398 00:22:06,784 --> 00:22:08,452 tôi còn đưa cô ấy đi ăn tối và bao trọn. 399 00:22:08,577 --> 00:22:11,163 Tôi sẽ mua sâm panh, tiễn cô ấy về tận cửa. 400 00:22:11,288 --> 00:22:13,749 Và nếu cô ấy mời tôi vào nhà thì hãy tin chắc là 401 00:22:13,874 --> 00:22:15,501 - tôi sẽ chạy vào ngay. - Thôi. Quá đà rồi. 402 00:22:15,626 --> 00:22:17,586 - Như thế là quá đà rồi. - Tôi sẽ... 403 00:22:17,711 --> 00:22:19,421 Có cách nào sao ra 404 00:22:19,547 --> 00:22:21,298 - một bức ảnh như thế không? - Không. 405 00:22:21,423 --> 00:22:24,260 Vậy ông không giả vờ bị bắn rồi nằm dưới đất như một đứa trẻ? 406 00:22:24,385 --> 00:22:27,513 Không hề. Làm gì có! Thôi nào. Tôi luôn sẵn sàng xông lên. 407 00:22:27,638 --> 00:22:28,764 - Thật á? - Tôi yêu chiến tranh. 408 00:22:28,889 --> 00:22:31,100 - Ông yêu chiến tranh? - Với tôi, đây mới là sống. 409 00:22:31,225 --> 00:22:33,018 - Đây mới là sống này. - Phải. 410 00:22:33,143 --> 00:22:34,937 - Tôi thấy đầy sức sống. - Ông biết không? Vừa khéo luôn. 411 00:22:35,062 --> 00:22:36,438 Ông nên xung phong chỉ huy cuộc tấn công tiếp theo. 412 00:22:36,564 --> 00:22:39,024 - Tôi lao lên, không phải chỉ huy. - Này, trung sĩ! 413 00:22:39,149 --> 00:22:41,277 - Này, cái quái gì thế? Sao? - David muốn chỉ huy tấn công. 414 00:22:41,402 --> 00:22:43,487 - Tôi không phải chỉ huy. - Xuất sắc. 415 00:22:43,612 --> 00:22:45,990 - Tôi lao lên, không phải chỉ huy. - Không ngờ ông lại gan vậy. 416 00:22:46,115 --> 00:22:48,200 - Tôi đâu có. - Có vẻ là ông có đấy. 417 00:22:48,325 --> 00:22:50,369 Không, làm gì có. Cậu ta nói bừa thôi. 418 00:22:50,494 --> 00:22:53,330 - Thể hiện bản lĩnh đi. Nào. - Tôi không... Gì cơ? 419 00:22:53,455 --> 00:22:54,748 - Anh điên à? - Thôi nào. 420 00:22:54,874 --> 00:22:56,458 Tôi không chỉ huy được. 421 00:22:56,584 --> 00:23:00,379 Trước hết, tôi bị què và bụng dạ thất thường. 422 00:23:03,883 --> 00:23:07,136 Binh nhì David, có vẻ tôi đã đánh giá thấp ông. 423 00:23:07,720 --> 00:23:09,388 Của ông đây. Ông sẽ dẫn chúng tôi vào trận chiến. 424 00:23:09,513 --> 00:23:10,890 - Cái gì? Tôi ư? - Đúng vậy. 425 00:23:11,015 --> 00:23:13,183 Tôi không cầm cờ được. Ăn sáng no quá. 426 00:23:13,309 --> 00:23:14,351 - Vớ vẩn. - Sao cơ? 427 00:23:14,476 --> 00:23:16,186 Ông là người cầm cờ của trung đoàn. 428 00:23:16,270 --> 00:23:17,771 - Cầm cờ? - Đúng vậy. 429 00:23:17,855 --> 00:23:19,857 Thế chả khác gì cầm biểu ngữ ghi "Bắn tôi đi". 430 00:23:19,982 --> 00:23:21,442 - Gì cơ? Đó là... - Đó là vinh dự. 431 00:23:21,567 --> 00:23:23,319 Tôi không cần vinh dự. Tôi là người rất khiêm tốn. 432 00:23:23,444 --> 00:23:25,613 - Cầm cờ đi. - Không. Anh cầm đi. 433 00:23:25,738 --> 00:23:26,989 - Ông cầm đi! - Không. 434 00:23:27,114 --> 00:23:29,158 - Trung sĩ muốn tôi xem tình hình. - Được rồi. 435 00:23:30,034 --> 00:23:33,871 Đồ khốn! Cầm lấy cờ hoặc tôi thọc cái cán vào mông ông. 436 00:23:34,371 --> 00:23:35,372 Được rồi. 437 00:23:37,333 --> 00:23:38,542 Chúng bắn Wallace rồi! 438 00:24:06,987 --> 00:24:08,447 Trao tận tay. 439 00:24:22,336 --> 00:24:28,634 1/12/1955, Rosa Parks đi xe buýt về nhà ở Montgomery, Alabama, 440 00:24:28,759 --> 00:24:31,303 khi bà từ chối nhường ghế cho một người đàn ông da trắng, 441 00:24:31,428 --> 00:24:34,848 bà đã vi phạm luật của thành phố là bắt người da đen ngồi ở sau xe, 442 00:24:34,974 --> 00:24:38,310 nhường các hàng ghế phía trước cho người da trắng. 443 00:24:38,435 --> 00:24:40,896 Nhưng Rosa không chịu đi. 444 00:24:41,522 --> 00:24:44,483 Bà bị bắt và hành động của bà đã truyền cảm hứng cho người da đen 445 00:24:44,566 --> 00:24:49,863 tổ chức Tẩy chay Xe buýt Montgomery do Martin Luther King Jr. dẫn đầu. 446 00:24:49,947 --> 00:24:51,865 Phong trào kéo dài hơn một năm 447 00:24:51,991 --> 00:24:56,745 đến khi Tòa án Tối cao phán quyết phân biệt trên xe buýt là vi hiến. 448 00:24:57,287 --> 00:25:01,000 Hành động của Rosa Parks ở xe buýt biến bà thành biểu tượng quốc gia 449 00:25:01,125 --> 00:25:05,254 về phẩm giá, sức mạnh trong cuộc chiến xóa phân biệt chủng tộc. 450 00:25:05,879 --> 00:25:09,508 Nhưng ít ai biết rằng trước đó bà đã từng thử làm vậy một lần. 451 00:25:13,303 --> 00:25:16,098 ĐẠI LỘ CLEVELAND 452 00:25:22,146 --> 00:25:23,147 Lên đi. 453 00:25:33,782 --> 00:25:34,825 Xin lỗi. 454 00:25:41,123 --> 00:25:42,124 Bác tài! 455 00:25:43,333 --> 00:25:45,502 - Xuống ghế sau đi. - Không. 456 00:25:46,462 --> 00:25:48,547 Tôi nói xuống ghế sau ngồi đi. 457 00:25:48,672 --> 00:25:50,340 Và tôi đã nói không. 458 00:25:51,133 --> 00:25:52,634 Tôi sẽ cho người bắt cô. 459 00:25:52,760 --> 00:25:54,803 - Cứ làm thế đi. - Được rồi. 460 00:25:54,928 --> 00:25:58,265 Thật đấy à? Thôi đi, nhé? Tôi đang ngồi thoải mái ở đây. 461 00:25:58,390 --> 00:26:01,727 Cô này đứng dậy, tôi cũng phải đứng theo rồi cậu ta lách vào. 462 00:26:01,852 --> 00:26:04,438 Lỡ cậu ta muốn ghế cạnh lối đi thì tôi sẽ ẩu đả với cậu ta. 463 00:26:04,521 --> 00:26:08,567 Thật nực cười. Cô ấy ngồi đây rồi. Xuống sau đi. Đi nào. Di chuyển đi. 464 00:26:08,692 --> 00:26:11,862 Cả cậu nữa. Anh, vào chỗ. Lái đi! Nhanh lên. 465 00:26:11,987 --> 00:26:13,238 Ừ, anh đấy. Lái đi. 466 00:26:20,162 --> 00:26:21,622 Ông thật tốt bụng. 467 00:26:21,747 --> 00:26:23,832 - Bất bình thì phải nói thôi. - Đúng vậy. 468 00:26:28,295 --> 00:26:29,296 Cô đi đâu vậy? 469 00:26:30,005 --> 00:26:31,340 Đến chợ. 470 00:26:31,465 --> 00:26:32,883 Đến chợ à. 471 00:26:33,008 --> 00:26:35,260 Chắc mua nhiều lắm. Cô đi mua nhiều đồ à? 472 00:26:35,385 --> 00:26:37,096 - Mua nhiều đồ sao? - Không. 473 00:26:37,221 --> 00:26:41,100 - Cô định mua gì? - Rau củ. Một ít đào. 474 00:26:41,225 --> 00:26:43,060 - Tên cô là gì? - Rosa. 475 00:26:43,185 --> 00:26:44,937 - Tôi là Murray. - Rất vui được gặp ông. 476 00:26:45,062 --> 00:26:48,107 Rất vui được gặp cô, Rosa. Tôi có bà dì tên Rosa. 477 00:26:48,899 --> 00:26:52,569 Rất dễ mến. Và phải công nhận, bà ấy khá đẫy đà. 478 00:26:52,694 --> 00:26:55,197 Bà ấy hay đùa mấy chuyện người lớn. 479 00:26:55,322 --> 00:26:59,326 Có thể thấy nó kích thích trí tưởng tượng của cậu bé 12 tuổi. 480 00:27:00,953 --> 00:27:03,831 - Về bà dì của ông à? - Đúng. 481 00:27:03,956 --> 00:27:05,874 Bà ấy được gả vào nhà ông à? 482 00:27:05,999 --> 00:27:07,751 Không. Em gái của mẹ tôi. 483 00:27:11,130 --> 00:27:13,590 Cô giúp tôi một việc nhé? Tôi muốn cởi cái áo len này ra. 484 00:27:13,715 --> 00:27:14,883 Cô kéo tay áo này nhé? 485 00:27:17,177 --> 00:27:20,097 Thưa ông, nó... Người ông hơi đổ mồ hôi. 486 00:27:20,222 --> 00:27:22,266 - Cảm ơn. Được rồi. - Được. Đỡ hơn rồi. 487 00:27:23,100 --> 00:27:25,978 Cảm ơn. Để tôi hỏi cô câu này. 488 00:27:26,103 --> 00:27:29,565 Cô đang ở nhà người khác và cái lưng cô rất ngứa. 489 00:27:29,690 --> 00:27:31,942 Nếu cô thấy một cây gãi lưng, cô có dùng nó không? 490 00:27:32,067 --> 00:27:35,779 Hay cô sẽ cọ mình vào góc và cố gắng tự... 491 00:27:35,904 --> 00:27:37,030 Tự gãi? 492 00:27:38,115 --> 00:27:40,492 - Không, tôi sẽ không dùng. - Phải rồi. 493 00:27:40,617 --> 00:27:43,745 - Như dùng bàn chải của người khác. - Tôi không đồng ý nhé, Rosa. 494 00:27:43,871 --> 00:27:45,122 Lưng đâu phải là miệng. 495 00:27:46,874 --> 00:27:49,877 Thế nếu không có cây gãi lưng, cô biết tôi sẽ làm gì không? 496 00:27:50,002 --> 00:27:53,422 Tôi sẽ vào bếp. Tôi sẽ lấy cái nĩa. Tôi sẽ vào nhà vệ sinh. 497 00:27:53,547 --> 00:27:55,507 - Không. - Gãi lưng. 498 00:27:56,425 --> 00:27:58,010 - Chúa ơi. - Rửa nĩa. Trả lại. 499 00:27:58,385 --> 00:28:00,137 Và nói thật nhé, Rosa, 500 00:28:00,220 --> 00:28:04,308 không có cảm giác nào đã hơn gãi lưng bằng cái nĩa. 501 00:28:04,433 --> 00:28:06,143 Thế là xong. Vấn đề đã được giải quyết. 502 00:28:06,268 --> 00:28:08,854 - Ông có gì để đọc không? - Không. 503 00:28:08,979 --> 00:28:11,106 Chắc tôi nên mang sách lên xe buýt để đọc nhỉ? 504 00:28:11,190 --> 00:28:14,193 Thay vì ngồi nhìn ngó xung quanh như kẻ ngốc. Tôi thích đọc sách. 505 00:28:14,318 --> 00:28:17,279 - Ông sống một mình à? - Đúng vậy đấy, Rosa. 506 00:28:18,488 --> 00:28:20,115 Tôi có rất nhiều cây cảnh. 507 00:28:21,158 --> 00:28:23,577 Có điều chết gần hết vì tôi chả ngó ngàng. 508 00:28:23,702 --> 00:28:25,996 Và tôi có một con vẹt đuôi dài biết kêu tên tôi. 509 00:28:26,079 --> 00:28:29,917 "Murray! Murray! Murray! 510 00:28:30,667 --> 00:28:34,504 Murray! Murray! Murray! 511 00:28:35,464 --> 00:28:36,465 Murray sao rồi?" 512 00:28:36,590 --> 00:28:39,259 - Ông thích giọng mình lắm hả? - Rất thích. 513 00:28:40,802 --> 00:28:43,722 Rosa này. Paul Bunyan là ai? Mọi người có thích gã không? 514 00:28:43,847 --> 00:28:45,057 Tôi chỉ biết gã to con. 515 00:28:45,182 --> 00:28:47,643 Người ta nói không thể ăn tất cả các phần của tôm hùm. 516 00:28:47,726 --> 00:28:50,646 - Nhưng tôi thấy thế không đúng. - Cái gì? 517 00:28:50,771 --> 00:28:54,608 Chẳng bao giờ thấy bánh để nguội trên bệ cửa sổ như trong phim. 518 00:28:54,733 --> 00:28:57,694 Và tin tôi đi, tôi đã nhìn vào rất nhiều cửa sổ. 519 00:28:58,278 --> 00:29:00,489 Sao ông lại nhìn vào cửa sổ? Để tìm bánh ư? 520 00:29:00,614 --> 00:29:02,115 Tối qua cô có xem Dragnet không? 521 00:29:02,532 --> 00:29:04,993 Tôi nhìn ra hung thủ ngay từ phút đầu. 522 00:29:13,627 --> 00:29:16,296 - Tôi hỏi cô một câu nhé? - Chúa ơi. 523 00:29:16,421 --> 00:29:18,507 Nếu cô bị cướp, 524 00:29:18,632 --> 00:29:22,594 cô thích bị người da đen hay người da trắng cướp hơn? 525 00:29:24,554 --> 00:29:27,057 Câu hỏi hay. Nhỉ? Rất thú vị. Nghĩ mà xem. 526 00:29:27,766 --> 00:29:29,351 Xét các khía cạnh xã hội học ấy. 527 00:29:29,476 --> 00:29:31,937 Sao tôi lại muốn nghĩ về việc bị cướp chứ? 528 00:29:32,062 --> 00:29:33,730 Tôi biết, nhưng giả sử cô phải nghĩ. Thú vị mà... 529 00:29:33,855 --> 00:29:35,774 - Sao ông nghĩ về mấy chuyện này? - Tôi vừa nghĩ ra thôi. 530 00:29:35,899 --> 00:29:38,944 - Ông có hay cầu nguyện không? - Tôi nghĩ việc đó phí thời gian. 531 00:29:39,069 --> 00:29:40,737 Ta nên cầu nguyện cho suy nghĩ của ông. 532 00:29:40,862 --> 00:29:42,239 - Cầu nguyện cho suy nghĩ của tôi? - Đúng. 533 00:29:42,364 --> 00:29:45,450 Nó có thể cho ông chút bình yên và tĩnh lặng. 534 00:29:45,534 --> 00:29:47,619 - Cô thấy tôi cần bình yên à? - Có. 535 00:29:47,744 --> 00:29:50,580 - Điều gì khiến cô có ấn tượng đó? - Gần như mọi thứ. 536 00:29:50,998 --> 00:29:53,041 - Được rồi. - Ta sẽ nhắm mắt lại. 537 00:29:53,166 --> 00:29:54,501 - Tôi nhắm mắt rồi. - Nhắm mắt. 538 00:29:54,626 --> 00:29:56,670 - Tôi nhắm rồi. Ừ. - Ôi, lạy Chúa, 539 00:29:56,795 --> 00:29:58,714 hôm nay chúng con cầu nguyện cho ông Murray. 540 00:29:58,839 --> 00:30:03,510 Xin hãy che chở cho ông ấy. Xin hãy ban cho ông ấy sự bình tâm. 541 00:30:03,635 --> 00:30:05,679 - Vâng. - Để tâm trí ông ấy tĩnh lại. 542 00:30:05,804 --> 00:30:09,641 Và giờ, Murray, ông có muốn chia sẻ gì với Chúa không? 543 00:30:09,766 --> 00:30:12,019 - Ừ, có. Ừ. - Vâng. Mời ông tiếp lời. 544 00:30:12,144 --> 00:30:13,937 Lạy Chúa, ngài hẳn phải biết 545 00:30:14,062 --> 00:30:16,356 con chưa quan hệ khoảng tám năm nay rồi... 546 00:30:16,481 --> 00:30:18,650 - Chúa ơi. - Ngài biết mà. 547 00:30:18,775 --> 00:30:20,819 Nên có lẽ ngài có thể giúp con một chút. 548 00:30:20,944 --> 00:30:23,322 Cử ai đó đến cho con. Con không kén chọn lắm đâu. 549 00:30:23,447 --> 00:30:26,491 Thừa cân tí cũng được. Tất nhiên là đừng gửi voi cho con. 550 00:30:26,616 --> 00:30:29,661 Nhưng thừa cân ở mức chấp nhận được vẫn ổn, con không bận tâm. 551 00:30:29,786 --> 00:30:31,788 Một cô tóc đỏ thì hay. 552 00:30:31,913 --> 00:30:35,083 Ngài biết đấy, con không... Vâng, tóc đỏ nhé. 553 00:30:35,208 --> 00:30:38,003 - Rosa? Cô đi đâu vậy? - Tôi xuống ghế sau ngồi. 554 00:30:38,128 --> 00:30:40,714 Nhưng cứ cầu nguyện đi, Murray. Nào, mọi người. Cho tôi vào. 555 00:30:41,548 --> 00:30:45,218 Dù sao thì, như con đã nói, tóc đỏ. Thế thì tuyệt vời. 556 00:30:45,927 --> 00:30:48,263 Thật đấy. Nhưng đừng có quá nhiều tàn nhang. 557 00:32:06,341 --> 00:32:08,427 Thông dịch: Ma Thu Huyền