1 00:00:06,000 --> 00:00:07,560 LOẠT PHIM NÀY DỰA TRÊN SỰ KIỆN CÓ THẬT, 2 00:00:07,640 --> 00:00:09,280 MỘT SỐ NHÂN VẬT VÀ TÌNH TIẾT 3 00:00:09,360 --> 00:00:11,400 ĐÃ ĐƯỢC THAY ĐỔI HOẶC HƯ CẤU CHO MỤC ĐÍCH KỊCH TÍNH. 4 00:00:31,400 --> 00:00:33,400 Tên nghi phạm là Robert Napper. 5 00:00:33,480 --> 00:00:37,040 Hắn bị giam ở Bệnh viện Tâm thần An ninh Broadmoor từ năm 1995. 6 00:00:37,640 --> 00:00:40,440 Bị kết án giết hai người và nhiều vụ hiếp dâm, 7 00:00:41,040 --> 00:00:42,800 dù nghi ngờ còn nhiều vụ khác nữa. 8 00:00:46,240 --> 00:00:48,960 Napper đã giết Rachel, André. 9 00:00:49,480 --> 00:00:51,560 Và đội này sẽ chứng minh điều đó. 10 00:00:55,040 --> 00:00:57,120 Và tôi phải tin các anh sao? 11 00:00:57,880 --> 00:00:59,600 LÃNH SỰ QUÁN ANH, BARCELONA 12 00:00:59,680 --> 00:01:00,760 Sao tôi phải tin? 13 00:01:01,680 --> 00:01:04,800 Kết quả ADN trùng khớp ở mức rất cao… 14 00:01:04,880 --> 00:01:07,840 Nếu đó là bằng chứng thì các anh đã truy tố hắn rồi 15 00:01:07,920 --> 00:01:09,960 nhưng không làm thế, đúng không? 16 00:01:10,680 --> 00:01:12,800 Mẫu chưa đạt chuẩn làm chứng cứ trước toà. 17 00:01:12,880 --> 00:01:14,040 Vậy nếu mãi không đạt? 18 00:01:14,120 --> 00:01:17,560 Chúng tôi đã tính tới khả năng phải dựa vào chứng cứ khác. 19 00:01:17,640 --> 00:01:20,600 Nhưng giờ đã có nghi phạm chính, việc tìm kiếm sẽ tập trung hơn. 20 00:01:20,680 --> 00:01:22,000 Vậy hắn chưa nhận tội? 21 00:01:23,480 --> 00:01:25,080 Chúng tôi chưa thẩm vấn hắn. 22 00:01:25,160 --> 00:01:27,400 Nhưng từ các tội ác trước của Napper, 23 00:01:27,480 --> 00:01:30,160 hắn chỉ nhận khi không còn đường chối. 24 00:01:30,840 --> 00:01:33,280 Đội Stagg trước đây tập trung ép lời thú tội. 25 00:01:33,360 --> 00:01:34,320 Tôi biết họ làm gì. 26 00:01:34,920 --> 00:01:38,560 Chúng tôi tập trung tìm chứng cứ vững chắc để chứng minh ngoài mọi nghi ngờ 27 00:01:38,640 --> 00:01:40,160 rằng Robert Napper có tội. 28 00:01:42,160 --> 00:01:43,000 Nghe này, 29 00:01:45,120 --> 00:01:47,600 tôi hiểu anh muốn chắc chắn. 30 00:01:47,680 --> 00:01:48,880 Tôi muốn sự thật. 31 00:01:49,840 --> 00:01:54,080 Về ngày hôm đó và những ngày sau đó, khi chẳng ai bị đưa ra chịu trách nhiệm. 32 00:01:55,280 --> 00:01:56,400 Có được điều đó, 33 00:01:57,600 --> 00:01:58,680 tôi sẽ lắng nghe. 34 00:02:01,120 --> 00:02:02,120 Được rồi. 35 00:02:08,160 --> 00:02:12,800 NHÂN CHỨNG DUY NHẤT 36 00:02:20,080 --> 00:02:23,080 Một vụ án chưa được giải quyết đã xảy 14 năm trước. 37 00:02:23,160 --> 00:02:25,720 Đây là cuộc điều tra mà hơn 15 năm qua, 38 00:02:25,800 --> 00:02:29,800 đã từng bị thu hẹp, rồi được xem xét lại, và giờ đang xem xét bằng chứng mới. 39 00:02:29,880 --> 00:02:32,800 Nhưng cho đến nay vẫn chưa có cáo buộc nào mới. 40 00:03:03,280 --> 00:03:05,120 Tối nay bố anh làm gì? 41 00:03:07,040 --> 00:03:08,040 Anh kệ thôi. 42 00:03:19,880 --> 00:03:22,000 André? Anh có ở đó không? 43 00:03:22,520 --> 00:03:23,480 Là Francisco. 44 00:03:24,160 --> 00:03:27,320 Lâu lắm rồi không gặp. Anh đang ở đâu vậy? 45 00:03:28,040 --> 00:03:32,920 Chúng tôi lo cho anh đấy. 46 00:03:37,000 --> 00:03:40,360 Vậy làm sao để chứng minh Robert Napper có mặt ở Wimbledon Common 47 00:03:40,440 --> 00:03:43,760 vào sáng ngày 15 tháng 7 năm 1992? 48 00:03:44,440 --> 00:03:48,760 Được, ta bắt đầu bằng việc chứng minh hắn không ở chỗ mà hắn khai. 49 00:03:48,840 --> 00:03:50,080 Tốt. Đó là nơi nào? 50 00:03:50,600 --> 00:03:54,200 Nơi làm việc. Serco ở Greenwich. Hắn nói ở đó cả ngày. 51 00:03:54,920 --> 00:03:57,640 Còn đồng nghiệp cũ nào không? 52 00:03:57,720 --> 00:04:00,520 Có quản đốc. Ông ấy từng được thẩm vấn lúc đó. 53 00:04:00,600 --> 00:04:05,360 Có lưu lịch làm việc của nhân viên. Nhưng năm 1992 thì không tìm thấy. 54 00:04:05,440 --> 00:04:08,080 Vậy có đáng để nói chuyện lại với ông ấy không? 55 00:04:08,160 --> 00:04:10,680 - Không, tôi nghi ngờ lắm. - Tôi cũng vậy. 56 00:04:10,760 --> 00:04:13,600 Nhưng ta cần xem lại tất cả. 57 00:04:13,680 --> 00:04:17,760 Xem mọi thứ, mọi người, như thể chưa từng được xem trước đây. 58 00:04:17,840 --> 00:04:20,800 - Đúng rồi, có dấu giày chưa? - Ừ, đây rồi. 59 00:04:20,880 --> 00:04:23,800 Tone, đây là dấu giày. 60 00:04:25,160 --> 00:04:27,080 Một trong số ít chứng cứ vật lý 61 00:04:27,160 --> 00:04:29,560 tại hiện trường ban đầu. Nhỉ? 62 00:04:29,640 --> 00:04:34,240 Benno đã rà lại hồ sơ để đối chiếu với giày của Napper, 63 00:04:34,320 --> 00:04:35,240 nhưng… 64 00:04:38,920 --> 00:04:42,720 ngày hắn bị bắt, không tìm thấy đôi giày nào trong phòng hắn. 65 00:04:42,800 --> 00:04:44,520 - Không có gì cả. - Vậy…? 66 00:04:46,520 --> 00:04:48,080 Vậy chúng tôi tự hỏi 67 00:04:48,960 --> 00:04:51,360 hắn đi gì ở chân khi bị bắt? 68 00:04:52,040 --> 00:04:54,200 Hắn đâu có ra khỏi trại giam nữa, đúng không? 69 00:04:54,720 --> 00:04:55,560 Không. 70 00:04:56,080 --> 00:04:59,160 Thế… chẳng lẽ chúng vẫn nằm trong đồ cá nhân của hắn? 71 00:04:59,240 --> 00:05:02,280 Đã nằm trong kho của Broadmoor suốt mười năm qua. 72 00:05:03,840 --> 00:05:05,080 Đáng để xem. 73 00:05:06,040 --> 00:05:08,120 Phòng xa sau vụ trước. 74 00:05:08,200 --> 00:05:10,560 Nhưng đừng hé răng trước khi xin được lệnh khám xét. 75 00:05:11,080 --> 00:05:13,120 - Vâng. - Gì cơ? 76 00:05:14,480 --> 00:05:16,640 Ông từng thử xin lệnh khám xét nhà tù chưa? 77 00:05:28,720 --> 00:05:29,680 Alex? 78 00:05:32,640 --> 00:05:34,400 - Ổn chứ? - Vâng. 79 00:05:36,080 --> 00:05:37,080 Tuần nay thế nào? 80 00:05:38,400 --> 00:05:39,320 Ổn ạ. 81 00:05:39,880 --> 00:05:42,160 Ừ. Công việc thì sao? 82 00:05:42,880 --> 00:05:43,880 Vâng, ổn mà. 83 00:05:46,880 --> 00:05:47,880 Còn bố thì sao? 84 00:05:49,320 --> 00:05:50,240 Ừ. 85 00:05:50,840 --> 00:05:52,640 Con muốn ăn bây giờ hay để sau? 86 00:05:54,920 --> 00:05:56,640 Tối nay con sẽ ăn ở nhà Anna. 87 00:05:57,720 --> 00:05:59,560 Chỉ đến lấy vài thứ thôi. 88 00:06:02,080 --> 00:06:02,920 Rồi. 89 00:06:05,200 --> 00:06:06,640 Sao con không báo cho bố? 90 00:06:07,800 --> 00:06:10,720 - Con tưởng đã nói. - Lúc nào, Alex? 91 00:06:11,240 --> 00:06:12,320 Con có ở nhà đâu. 92 00:06:15,480 --> 00:06:17,480 Giờ con ở đây mà, nếu bố muốn nói. 93 00:06:18,440 --> 00:06:20,200 Cũng chẳng có gì để nói. 94 00:06:21,720 --> 00:06:25,040 Bố không chắc con quan tâm chuyện cảnh sát liên lạc không, nhưng 95 00:06:26,760 --> 00:06:27,800 họ chưa. 96 00:06:29,000 --> 00:06:31,480 Rõ ràng họ không tiến triển gì với nghi phạm mới này. 97 00:06:34,840 --> 00:06:35,920 Con nên đi tắm. 98 00:06:50,680 --> 00:06:53,280 Tôi đã làm ở đó hơn mười năm trước rồi. 99 00:06:54,240 --> 00:06:56,920 Và ông không thể khẳng định 100 00:06:57,000 --> 00:07:00,080 Napper có đi làm ngày hôm đó hay không? 101 00:07:00,960 --> 00:07:02,760 Tôi có trí nhớ rất tốt, nhưng… 102 00:07:03,280 --> 00:07:05,000 Có ai khác có thể nhớ không? 103 00:07:05,520 --> 00:07:08,120 Như tôi đã nói, Napper làm ở đó không lâu. 104 00:07:08,200 --> 00:07:10,880 Người duy nhất tôi thấy hắn nói chuyện cùng là chính hắn. 105 00:07:10,960 --> 00:07:13,000 Mấy cô gái thì tránh xa, tôi còn nhớ. 106 00:07:13,600 --> 00:07:15,240 Tôi từng khai rồi mà? 107 00:07:15,320 --> 00:07:17,120 Ừ. 108 00:07:19,960 --> 00:07:22,400 Ông có giữ lịch làm việc hằng năm? Đúng không? 109 00:07:22,480 --> 00:07:25,720 Trong gara. Tôi cũng chẳng biết sao còn giữ. 110 00:07:26,240 --> 00:07:28,480 Trong đó có hết giờ giấc của nhân viên. 111 00:07:28,560 --> 00:07:32,920 Tôi đã đưa năm 91 và 93 cho mấy người trước. Còn lại thì bỏ rồi. 112 00:07:33,960 --> 00:07:35,320 Vẫn chưa thấy năm 92? 113 00:07:36,480 --> 00:07:37,320 Không. 114 00:07:38,280 --> 00:07:39,880 Chúng tôi xem lần cuối nhé? 115 00:07:41,120 --> 00:07:42,560 Anh không muốn vào đó đâu. 116 00:07:43,120 --> 00:07:45,920 Ừ, ông nói đúng đấy. Không. 117 00:07:50,760 --> 00:07:53,080 - Mấy cuốn đó khổng lồ lắm. - Đúng. 118 00:07:53,160 --> 00:07:55,720 - Để dán lên tường. - Ừ. 119 00:08:02,240 --> 00:08:03,680 Chết tiệt. 120 00:08:08,680 --> 00:08:09,760 Đằng này, anh bạn. 121 00:08:16,320 --> 00:08:17,680 LỊCH CA NĂM 1992 122 00:08:18,920 --> 00:08:21,040 - Giáng sinh vui vẻ. - Ừ. 123 00:08:21,600 --> 00:08:23,360 Phải. Đây rồi. 124 00:08:23,880 --> 00:08:24,880 Robert Napper. 125 00:08:26,040 --> 00:08:30,560 Thứ Tư, ngày 15 tháng Bảy. Hắn nghỉ cả ngày. 126 00:08:31,240 --> 00:08:32,320 Chắc chắn? 127 00:08:32,400 --> 00:08:34,280 George cẩn trọng và lại quả quyết. 128 00:08:34,360 --> 00:08:37,240 Nghĩa là Robert Napper nghỉ làm cả ngày hôm đó. 129 00:08:37,800 --> 00:08:40,520 Tốt. Vậy ta đã chứng minh hắn không ở chỗ làm. 130 00:08:41,040 --> 00:08:42,880 Để xem hắn chịu nói đã ở đâu không. 131 00:08:48,680 --> 00:08:52,440 BỆNH VIỆN AN NINH BROADMOOR, NƯỚC ANH 132 00:08:55,520 --> 00:08:56,520 Cảm ơn lần nữa. 133 00:09:00,360 --> 00:09:02,000 Các vị là luật sư của hắn? 134 00:09:02,080 --> 00:09:03,400 Đúng vậy. 135 00:09:03,480 --> 00:09:07,320 Và nếu đội y tế nhận thấy thân chủ tôi bị căng thẳng trong lúc thẩm vấn, 136 00:09:07,400 --> 00:09:09,000 tôi sẽ lập tức dừng lại. 137 00:09:09,520 --> 00:09:12,920 Bob… tinh thần yếu. 138 00:09:14,280 --> 00:09:17,000 Bob cũng là tội phạm đã bị kết án. 139 00:09:17,080 --> 00:09:18,880 Và là nghi phạm giết người. 140 00:09:18,960 --> 00:09:20,760 Thật ra, anh ấy không phải tù nhân. 141 00:09:20,840 --> 00:09:22,000 Anh ấy là bệnh nhân. 142 00:09:22,800 --> 00:09:25,280 Các anh đang ở bệnh viện, không phải nhà tù. 143 00:09:29,760 --> 00:09:33,280 Bob. Mời ngồi bên này. 144 00:09:35,280 --> 00:09:37,040 - Đến đây. - Xin chào, Robert. 145 00:09:41,720 --> 00:09:43,440 Được rồi. Ở dó. 146 00:09:44,160 --> 00:09:45,240 Được rồi. 147 00:09:45,880 --> 00:09:46,920 Rồi. 148 00:09:49,320 --> 00:09:52,120 Chúng tôi tới để nói chuyện về Rachel Nickell. 149 00:09:53,920 --> 00:09:55,760 Robert, anh biết cái tên đó, đúng không? 150 00:09:58,320 --> 00:10:00,760 Anh từng được hỏi về Rachel, phải không? 151 00:10:02,760 --> 00:10:07,600 Rachel bị tấn công tình dục và bị sát hại vào năm 1992. 152 00:10:07,680 --> 00:10:09,440 Nhờ tiến bộ khoa học, 153 00:10:09,520 --> 00:10:13,440 chúng tôi đã tìm thấy ADN nam trước đây chưa xác định 154 00:10:13,960 --> 00:10:15,920 được tìm thấy trên thi thể Rachel. 155 00:10:17,880 --> 00:10:19,400 Và nó là của anh, Robert. 156 00:10:21,120 --> 00:10:22,800 Anh hiểu ADN là gì chứ? 157 00:10:22,880 --> 00:10:26,360 Nó là duy nhất với anh, như dấu vân tay. 158 00:10:26,440 --> 00:10:31,480 Ừ. Nghĩa là chúng tôi biết hôm đó anh đã tiếp xúc thân thể với Rachel. 159 00:10:32,720 --> 00:10:33,640 Phải không? 160 00:10:36,360 --> 00:10:40,400 Nếu anh có lời giải thích, thì đây là cơ hội. 161 00:10:40,480 --> 00:10:42,480 Anh hãy kể chuyện xảy ra nhé? 162 00:10:48,480 --> 00:10:49,320 Anh có nghe không? 163 00:10:55,760 --> 00:10:57,080 Chúng tôi không làm thế. 164 00:11:01,280 --> 00:11:04,440 Tôi tin trước đây anh làm ở Serco, Greenwich. 165 00:11:06,400 --> 00:11:08,080 Anh biết họ có lịch làm việc năm. 166 00:11:09,280 --> 00:11:12,400 Lịch đó chứng minh hôm đó anh không đi làm, Robert. 167 00:11:13,640 --> 00:11:18,320 Nó cũng chứng minh anh nói dối cảnh sát khi bị hỏi về Rachel năm 1995. 168 00:11:20,280 --> 00:11:21,560 Sao anh lại nói dối, Robert? 169 00:11:23,280 --> 00:11:25,560 Thực sự hôm 15 tháng Bảy anh ở đâu? 170 00:11:30,120 --> 00:11:31,160 Robert. 171 00:11:31,240 --> 00:11:33,360 Không bình luận. Cảm ơn. 172 00:11:34,760 --> 00:11:36,480 Anh còn nói dối gì nữa? 173 00:11:38,680 --> 00:11:41,080 Vì hôm đó anh ở Wimbledon Common, đúng không? 174 00:11:41,160 --> 00:11:43,240 Anh đã giết Rachel Nickell, phải không? 175 00:11:43,320 --> 00:11:46,080 - Thanh tra Nash. - Sao anh tha mạng cho cậu bé đó? 176 00:11:47,040 --> 00:11:48,960 Hết thời gian sau khi giết Rachel? 177 00:11:49,040 --> 00:11:50,640 Như tôi đã đọc trong tuyên bố, 178 00:11:50,720 --> 00:11:53,600 thân chủ tôi không định trả lời thêm bất cứ câu hỏi nào. 179 00:11:53,680 --> 00:11:57,240 Có gì ở những người mẹ? Mẹ ruột của anh từng đuổi anh ra đường khi anh 18… 180 00:11:57,320 --> 00:11:59,560 - Thanh tra Nash. - Đủ rồi. 181 00:12:10,840 --> 00:12:12,880 - Cảm ơn. - Cảm ơn. 182 00:12:27,600 --> 00:12:28,600 Ông ổn chứ? 183 00:12:29,720 --> 00:12:30,720 Ừ. 184 00:12:32,880 --> 00:12:36,000 Anh đang ở bệnh viện… không phải nhà tù. 185 00:12:36,840 --> 00:12:38,240 Và ta sẽ xin lệnh khám xét. 186 00:12:42,040 --> 00:12:42,920 Được rồi. 187 00:12:46,200 --> 00:12:47,560 PHÒNG LƯU TRỮ 1 188 00:12:47,640 --> 00:12:51,520 Cảnh sát đang thẩm vấn người đàn ông 40 tuổi về vụ án mạng Rachel Nickell. 189 00:12:51,600 --> 00:12:55,280 Một đột phá từ ADN đã xác định nghi phạm này. 190 00:12:55,360 --> 00:12:59,360 Cho rằng nghi phạm hiện đang bị giam tại Bệnh viện An ninh Broadmoor 191 00:12:59,440 --> 00:13:00,760 vì một tội danh khác. 192 00:13:00,840 --> 00:13:02,680 Cảnh sát Anh không xác nhận danh tính, 193 00:13:02,760 --> 00:13:05,560 chỉ nói rằng họ đang làm việc với một người đàn ông 40 tuổi 194 00:13:05,640 --> 00:13:08,320 và cuộc thẩm vấn là một phần trong điều tra đang tiếp diễn 195 00:13:08,400 --> 00:13:10,000 về vụ giết Rachel Nickell. 196 00:13:23,960 --> 00:13:25,480 Con đoán là bố đã giữ lời hứa. 197 00:13:27,600 --> 00:13:29,920 Bố nuôi con đến năm 18 tuổi, nguyên vẹn. 198 00:13:33,080 --> 00:13:33,920 Thật vậy chứ? 199 00:13:37,000 --> 00:13:37,840 Con làm sao? 200 00:13:38,360 --> 00:13:39,400 Chà, 201 00:13:40,560 --> 00:13:43,640 con có… nguyên vẹn không? 202 00:13:46,840 --> 00:13:48,720 - Có, con nghĩ vậy. - Ừ? 203 00:13:49,240 --> 00:13:53,160 Ừ. Vậy là con nghĩ mình đã bỏ lại tất cả phía sau rồi? 204 00:13:55,600 --> 00:13:56,840 Nói chuyện này bây giờ sao? 205 00:13:56,920 --> 00:13:59,440 Điều đầu tiên họ nói là con cần sự thành thật. 206 00:14:00,440 --> 00:14:02,640 Và bố đã thật sự cố giữ điều đó. 207 00:14:02,720 --> 00:14:04,640 Và nói thật, Alex, 208 00:14:05,160 --> 00:14:06,520 giữa người lớn với nhau… 209 00:14:09,080 --> 00:14:10,480 bố nghĩ con thì chưa. 210 00:14:11,400 --> 00:14:12,240 Hoàn toàn chưa. 211 00:14:12,760 --> 00:14:15,240 - Con chỉ muốn sống tiếp cuộc đời. - Bố biết. 212 00:14:15,320 --> 00:14:17,160 Vậy đừng sống mãi trong quá khứ nữa. 213 00:14:17,240 --> 00:14:18,480 Nghĩa là sao, Alex? 214 00:14:18,560 --> 00:14:22,600 Bố cứ giả vờ nó chưa từng xảy ra, như con sao? 215 00:14:24,480 --> 00:14:26,440 Con biết rõ chuyện. Con có mặt ở đó. 216 00:14:26,520 --> 00:14:28,480 Bố biết, nhưng con không biết ai đã làm. 217 00:14:29,120 --> 00:14:30,720 Hay tại sao hắn vẫn tự do. 218 00:14:32,040 --> 00:14:33,840 Chúng ta không có sự thật, Alex, 219 00:14:33,920 --> 00:14:37,680 và đến khi đó, sẽ chẳng thể nào có được sự thanh thản. 220 00:14:37,760 --> 00:14:39,840 - Thanh thản à? - Cho cả hai ta. 221 00:14:41,160 --> 00:14:42,320 Có khi chẳng có đâu. 222 00:14:42,920 --> 00:14:44,200 Bố đang phí công đấy. 223 00:14:45,240 --> 00:14:46,880 Bố cần chấp nhận điều đó. 224 00:14:47,520 --> 00:14:50,400 Và cứ… tiếp tục cuộc sống của mình? 225 00:14:52,120 --> 00:14:55,520 Con nghĩ con đang làm thế à? Đi tìm câu trả lời trong tôn giáo? 226 00:14:55,600 --> 00:14:58,000 Không phải tôn giáo. Đó là đức tin. 227 00:14:59,800 --> 00:15:01,720 Là tìm con đường của riêng mình. 228 00:15:04,360 --> 00:15:05,440 Hoặc có thể… 229 00:15:06,280 --> 00:15:08,080 Có thể con đang tự đánh lạc hướng. 230 00:15:10,200 --> 00:15:14,600 Dù là con đang làm gì đi nữa thì cũng không còn là chuyện của bố nữa. 231 00:15:20,360 --> 00:15:21,360 Được rồi. 232 00:15:38,480 --> 00:15:40,520 - Thưa sếp? - Cái gì vậy? 233 00:15:43,280 --> 00:15:44,200 Màu nâu. 234 00:15:45,200 --> 00:15:47,200 Như nhân chứng mô tả. Được rồi. 235 00:15:47,840 --> 00:15:50,160 Được rồi. Đem tới cho chuyên gia xem. 236 00:15:53,920 --> 00:15:55,000 Quái quỷ thật. 237 00:15:57,280 --> 00:15:58,640 Được rồi, cầm lấy đi. 238 00:16:01,800 --> 00:16:03,960 Chà, lần này anh tìm được gì đó rồi. 239 00:16:04,880 --> 00:16:07,680 Hôm Alex được kiểm tra trong ngày xảy ra án, người ta chải tóc 240 00:16:07,760 --> 00:16:10,760 và tìm thấy vài mảnh vụn sơn kim loại nhỏ. 241 00:16:11,400 --> 00:16:12,240 Sơn đỏ. 242 00:16:13,120 --> 00:16:14,880 Sao mấy mảnh đó lại dính được? 243 00:16:14,960 --> 00:16:18,520 Chưa biết phải từ đó không, nhưng đây từng là "hộp giết người" của Napper? 244 00:16:18,600 --> 00:16:21,920 Càng hay, vì mẫu trong tóc Alex vẫn còn. 245 00:16:22,600 --> 00:16:25,080 Vậy tin xấu là gì? Lúc nào cũng có tin xấu. 246 00:16:25,160 --> 00:16:28,360 Tin khó chịu là xét nghiệm mấy mảnh đó 247 00:16:28,440 --> 00:16:32,080 sẽ đồng thời phá huỷ chúng. Nói đơn giản là chỉ có một cơ hội. 248 00:16:32,160 --> 00:16:34,920 Nếu xét nghiệm không thành công, chứng cứ sẽ mất vĩnh viễn. 249 00:16:35,000 --> 00:16:38,360 Ta cần nó khớp với cái đó lẫn đôi giày thì mới được truy tố Napper. 250 00:16:38,440 --> 00:16:41,080 Ừ. À, về đôi giày. 251 00:16:41,160 --> 00:16:44,320 Họ chưa xem kỹ, nhưng nhìn sơ qua thì cỡ không khớp. 252 00:16:45,520 --> 00:16:46,560 Trời ơi. 253 00:16:46,640 --> 00:16:49,240 Tuy nhiên, họ sẽ mang ra hiện trường 254 00:16:49,320 --> 00:16:54,120 để kiểm tra trong điều kiện giống hệt. Nên là… hy vọng thôi. 255 00:16:54,200 --> 00:16:56,760 Phải, rất khoa học. 256 00:17:13,640 --> 00:17:14,480 Guv? 257 00:17:16,000 --> 00:17:17,040 Điện thoại của ông. 258 00:17:17,840 --> 00:17:20,360 Pháp y. Cô ấy bảo chỉ nói chuyện với ông. 259 00:17:31,800 --> 00:17:33,520 Đây là giấy triệu tập của toà, Robert. 260 00:17:34,280 --> 00:17:37,320 Cảnh sát buộc tội anh giết Rachel Nickell. 261 00:17:49,040 --> 00:17:50,120 Chúng tôi không làm. 262 00:17:52,520 --> 00:17:53,400 Được rồi. 263 00:17:59,320 --> 00:18:00,560 Ai gọi điện thế? 264 00:18:04,760 --> 00:18:05,600 Bố? 265 00:18:08,160 --> 00:18:09,120 Là cảnh sát. 266 00:18:12,160 --> 00:18:13,080 Họ buộc tội hắn? 267 00:18:17,240 --> 00:18:18,080 Họ… 268 00:18:19,280 --> 00:18:21,280 họ muốn biết ta có dự phiên toà không. 269 00:18:22,520 --> 00:18:25,000 Bố không định đi chứ, sau chuyện lần trước? 270 00:18:25,520 --> 00:18:27,640 Bố không muốn chỉ tin lời người khác nữa. 271 00:18:30,120 --> 00:18:32,480 Bố cần tận mắt thấy. Cả hai ta đều cần. 272 00:18:32,560 --> 00:18:36,960 - Phiên toà chẳng liên quan gì tới ta. - Họ nói khả năng hồ sơ ADN này 273 00:18:37,040 --> 00:18:39,840 thuộc về người khác ngoài hắn là một trên 12 triệu. 274 00:18:39,920 --> 00:18:40,880 Con không đi đâu bố. 275 00:18:42,120 --> 00:18:44,000 Nhất định. Và bố cũng không nên đi. 276 00:18:49,720 --> 00:18:52,640 Một người đàn ông 41 tuổi bị buộc tội giết Rachel Nickell 277 00:18:52,720 --> 00:18:54,040 đã bị tạm giam chờ xét xử. 278 00:18:54,120 --> 00:18:58,240 Robert Napper ra toà qua video từ Bệnh viện Tâm thần Broadmoor. 279 00:18:58,320 --> 00:19:00,720 Hắn được tại ngoại cho đến phiên điều trần cuối tháng. 280 00:19:24,600 --> 00:19:26,440 Bố ơi? 281 00:19:28,960 --> 00:19:30,000 - Bố ơi. - Bố biết. 282 00:19:30,080 --> 00:19:34,280 Họ biết chỗ ta ở suốt. Họ chỉ chờ cái cớ thôi. 283 00:19:34,360 --> 00:19:36,720 Bố đã thử chống lại và không thành. Thôi đi. 284 00:19:36,800 --> 00:19:40,040 André, tôi đảm bảo, nói chuyện với tôi đi, còn lại sẽ bỏ đi. 285 00:19:40,120 --> 00:19:41,680 Đã nói hết những gì cần nói. 286 00:19:41,760 --> 00:19:44,080 - Phí thời gian thôi. - Nói vụ tiền nong đi. 287 00:19:44,160 --> 00:19:45,760 - Mẹ mày! - Alex! 288 00:19:45,840 --> 00:19:46,680 Là cậu à, Alex? 289 00:19:46,760 --> 00:19:50,360 Gọi cảnh sát rồi nhé. Anh xâm nhập trái phép. Đi đi! 290 00:19:50,440 --> 00:19:53,760 Họ nói chuyện với hàng xóm rồi. Cả thị trấn sẽ biết. 291 00:19:53,840 --> 00:19:55,640 - Thì sao? - Alex, còn Anna? 292 00:19:55,720 --> 00:19:58,040 - Cô ấy thì sao? - Con chưa kể, đúng không? 293 00:19:58,120 --> 00:20:00,760 Chẳng phải con bé nên nghe từ chính con sao? 294 00:20:13,920 --> 00:20:14,800 Alex! 295 00:20:14,880 --> 00:20:17,960 Alex, khoẻ không? Tôi là Pete Collier ở The Sun. 296 00:20:18,040 --> 00:20:20,120 Tôi chỉ cần xin hai phút. 297 00:20:57,760 --> 00:20:59,880 Mẹ anh nghe tuyệt vời thật. 298 00:21:04,880 --> 00:21:06,960 Anh còn nhớ gương mặt mẹ, nhưng 299 00:21:07,560 --> 00:21:10,120 hơn hết là nhớ cái cảm giác… 300 00:21:11,880 --> 00:21:14,600 được mẹ yêu thương trọn vẹn 301 00:21:16,120 --> 00:21:17,480 và cũng yêu mẹ trọn vẹn. 302 00:21:18,040 --> 00:21:20,280 Anh vẫn còn nhớ mùi hương của mẹ. 303 00:21:20,920 --> 00:21:22,920 Anh giữ lại một chai nước hoa của bà. 304 00:21:24,960 --> 00:21:26,440 Sao không kể cho em sớm hơn? 305 00:21:28,360 --> 00:21:30,080 Nó như ở một kiếp khác. 306 00:21:31,240 --> 00:21:33,640 Và anh không quen nói về nó. 307 00:21:35,480 --> 00:21:37,360 Bố anh lúc nào cũng… 308 00:21:40,280 --> 00:21:41,960 Cái túi để ở cạnh cửa trước… 309 00:21:42,560 --> 00:21:45,040 Lúc nào cũng sẵn sàng chạy nếu… 310 00:21:45,720 --> 00:21:47,360 Giờ họ đã tìm ra hai bố con. 311 00:21:47,960 --> 00:21:49,320 Tiếp theo sẽ thế nào? 312 00:21:52,240 --> 00:21:54,160 Lần này, anh sẽ không chạy. 313 00:22:03,000 --> 00:22:05,840 Tôi biết nhiều người đã đặt câu hỏi. 314 00:22:07,320 --> 00:22:08,920 Anh hiểu tại sao, phải không? 315 00:22:11,360 --> 00:22:12,960 Họ biết ông ta là triệu phú. 316 00:22:13,040 --> 00:22:15,920 Đó là lý do họ cứ quay lại. Họ biết về gia đình ông ta. 317 00:22:16,440 --> 00:22:18,400 Còn gia đình anh thì sao, Bob? 318 00:22:19,240 --> 00:22:21,040 Tôi muốn biết thêm về họ. 319 00:22:24,520 --> 00:22:27,320 Họ đều có tên trong sách Who’s Who. 320 00:22:28,720 --> 00:22:31,640 Tôi biết bố anh rất đặc biệt với anh. 321 00:22:32,160 --> 00:22:33,480 Anh ngưỡng mộ ông ấy. 322 00:22:36,240 --> 00:22:37,840 Họ không tin đâu… 323 00:22:37,920 --> 00:22:41,960 rằng… ông ấy đoạt giải Nobel Hoà bình. 324 00:22:42,040 --> 00:22:44,400 Đó là vì ông ấy chưa kể cho họ tất cả. 325 00:22:45,640 --> 00:22:47,720 Ông ấy bỏ anh, bố anh, phải không? 326 00:22:47,800 --> 00:22:49,520 Một vài con số… chúng nhân đôi. 327 00:22:50,040 --> 00:22:54,240 Vậy nên những năm đó như dài gấp đôi. 328 00:22:54,320 --> 00:22:58,160 Tôi để ý thấy dạo này anh bận tâm nhiều tới các con số 329 00:22:58,240 --> 00:23:01,520 và những suy nghĩ khác. Nhưng tại sao anh nghĩ vậy? 330 00:23:02,480 --> 00:23:04,520 Anh sợ điều gì, Bob? 331 00:23:07,320 --> 00:23:10,280 Toàn bộ tiền đều ở ngân hàng. Ở Sidcup. 332 00:23:11,720 --> 00:23:13,560 Toàn bộ tiền từ Star Wars. 333 00:23:16,440 --> 00:23:18,240 Tôi muốn nói về Rachel. 334 00:23:19,600 --> 00:23:20,960 Tôi nghĩ sẽ có ích. 335 00:23:22,000 --> 00:23:26,880 Tôi không hỏi anh có giết cô ấy không. Đó không phải việc của bác sĩ tâm thần. 336 00:23:26,960 --> 00:23:30,480 Việc của tôi là giúp anh đối diện sự thật. 337 00:23:31,960 --> 00:23:35,960 Có thể điều đó… khiến anh phải ở đây lâu hơn. 338 00:23:37,000 --> 00:23:38,520 Có thể là mãi mãi. 339 00:23:39,040 --> 00:23:40,440 Nhưng theo một cách khác, 340 00:23:41,880 --> 00:23:43,520 nó có thể giải thoát anh. 341 00:23:44,080 --> 00:23:47,760 Đây có thể là cơ hội thật sự, Bob. 342 00:23:48,440 --> 00:23:50,560 Cơ hội để anh bắt đầu tiến triển. 343 00:23:53,400 --> 00:23:54,760 Còn gia đình Rachel thì sao? 344 00:23:55,840 --> 00:23:59,640 Với họ, sự thật sẽ rất quan trọng. 345 00:24:03,040 --> 00:24:04,600 Còn cậu bé đó thì sao? 346 00:24:06,840 --> 00:24:09,360 Nó xứng đáng biết chuyện gì đã xảy ra với mẹ mình chứ? 347 00:24:12,440 --> 00:24:14,800 Và còn "đứa bé" trong chính anh, Bob? 348 00:24:18,920 --> 00:24:20,520 Nó vẫn ở đó, đúng chứ? 349 00:24:26,440 --> 00:24:27,840 Nó xứng đáng điều gì? 350 00:24:51,400 --> 00:24:56,120 Alex đâu rồi? Nó đã về London chưa? Nó về dự phiên toà rồi à? 351 00:24:56,640 --> 00:24:58,920 Lần này anh sẽ có công lý chứ? 352 00:25:00,120 --> 00:25:04,280 - Alex đâu? Cậu ấy đâu? - Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện! André! 353 00:25:05,520 --> 00:25:07,560 André, chỉ muốn làm rõ chuyện này. 354 00:25:16,000 --> 00:25:20,240 TRỤ SỞ CẢNH SÁT ANH MỚI, LONDON 355 00:25:24,880 --> 00:25:26,040 Anh Hanscombe. 356 00:25:27,080 --> 00:25:31,960 André. Tôi là Chỉ huy Campbell. Xin lỗi đã để anh chờ lâu. 357 00:25:33,160 --> 00:25:35,000 Chúng ta đã hẹn từ mấy tiếng trước. 358 00:25:35,080 --> 00:25:36,360 Có chuyện đột xuất. 359 00:25:36,960 --> 00:25:38,240 Mời ngồi. 360 00:25:42,400 --> 00:25:44,000 - Tôi nhớ ông. - Thật sao? 361 00:25:45,240 --> 00:25:49,240 Có thể. Dù tôi chỉ ở bên rìa ở cuộc điều tra ban đầu. 362 00:25:50,000 --> 00:25:54,800 Tôi muốn gặp vì nghĩ anh nên nghe vài sự thật trước 363 00:25:54,880 --> 00:25:56,680 trước khi báo chí biết. 364 00:25:57,560 --> 00:25:58,640 Sự thật? 365 00:25:59,360 --> 00:26:00,360 Về anh Napper. 366 00:26:01,400 --> 00:26:05,360 Có vẻ hắn từng có liên hệ với một số cơ quan chức năng từ nhỏ 367 00:26:05,440 --> 00:26:08,040 và trước khi phạm những tội ác nghiêm trọng nhất. 368 00:26:08,120 --> 00:26:10,280 Tôi muốn đảm bảo với anh 369 00:26:10,360 --> 00:26:14,080 rằng khi đó cảnh sát chỉ chú ý tới hắn vì những vi phạm nhỏ. 370 00:26:14,560 --> 00:26:15,600 Tuy nhiên, 371 00:26:16,720 --> 00:26:22,080 e rằng giới truyền thông bạn chúng ta, tôi biết anh có quá khứ với họ, 372 00:26:22,600 --> 00:26:25,320 sẽ làm quá lên từ những thứ vốn dĩ không đáng. 373 00:26:26,480 --> 00:26:30,560 Vậy nghĩa là các ông đã biết hắn trước khi xảy ra án mạng? 374 00:26:31,160 --> 00:26:33,520 Nhìn lại thì cái gì cũng rõ, André. 375 00:26:34,320 --> 00:26:36,880 Nhưng sự thật là không ai có thể lường trước 376 00:26:36,960 --> 00:26:39,160 mức độ tội ác của Napper. 377 00:26:39,800 --> 00:26:41,320 Giờ tôi khuyên anh 378 00:26:41,960 --> 00:26:45,200 đừng dây dưa với truyền thông vì lợi ích của chính mình. 379 00:26:46,120 --> 00:26:48,960 Anh biết họ mà. Quan trọng nhất lúc này là 380 00:26:49,040 --> 00:26:51,600 anh và con trai nhận được công lý xứng đáng. 381 00:26:52,360 --> 00:26:53,960 Đó là trọng tâm duy nhất. 382 00:26:54,520 --> 00:26:55,680 Cho tất cả chúng ta. 383 00:26:58,240 --> 00:26:59,320 Cảm ơn vì đã đến. 384 00:27:17,280 --> 00:27:21,600 TOÀ ÁN HÌNH SỰ TRUNG ƯƠNG, LONDON 385 00:27:31,880 --> 00:27:32,720 Chào. 386 00:28:04,360 --> 00:28:06,160 Đề nghị tất cả im lặng. 387 00:28:06,240 --> 00:28:07,160 Mời đứng dậy. 388 00:28:12,440 --> 00:28:13,920 Mời ngồi. 389 00:28:18,760 --> 00:28:20,360 Bị cáo đứng lên. 390 00:28:27,840 --> 00:28:29,320 Robert Clive Napper, 391 00:28:29,840 --> 00:28:33,720 anh bị buộc tội rằng vào ngày 15 tháng 7 năm 1992, 392 00:28:34,440 --> 00:28:36,720 tại Wimbledon Common, London, 393 00:28:36,800 --> 00:28:39,720 anh đã sát hại Rachel Nickell. 394 00:28:40,240 --> 00:28:41,360 Anh có biện hộ gì? 395 00:28:44,680 --> 00:28:45,880 Không nhận tội 396 00:28:46,720 --> 00:28:47,760 giết người. 397 00:28:50,320 --> 00:28:51,160 Nhưng… 398 00:28:53,120 --> 00:28:54,520 nhận tội 399 00:28:55,360 --> 00:28:57,360 mất khả năng kiểm soát hành vi. 400 00:28:59,720 --> 00:29:01,880 Xin lỗi. Nhận tội 401 00:29:02,920 --> 00:29:06,200 ngộ sát do mất khả năng kiểm soát hành vi. 402 00:29:12,720 --> 00:29:17,280 Bị cáo Napper mắc hội chứng Asperger từ nhỏ 403 00:29:17,360 --> 00:29:20,000 và sau đó là tâm thần phân liệt hoang tưởng. 404 00:29:21,240 --> 00:29:26,280 Triệu chứng đã rõ từ năm 1989, 405 00:29:26,360 --> 00:29:31,360 khi anh nhập viện sau một lần tự tử bất thành. 406 00:29:32,520 --> 00:29:35,120 Hắn tin mình có năng lực ngoại cảm. 407 00:29:35,840 --> 00:29:39,760 Hắn còn kể từng bị IRA bắn gối 408 00:29:39,840 --> 00:29:43,000 và mất ngón tay khi gỡ bom. 409 00:29:43,520 --> 00:29:48,000 Ngón tay, theo lời hắn, đã mọc lại nhờ hít khói lấp lánh. 410 00:29:49,680 --> 00:29:51,360 Anh Napper, xin hãy đứng dậy. 411 00:29:55,120 --> 00:29:57,760 Anh đã đâm Rachel tổng cộng 49 lần. 412 00:29:57,840 --> 00:30:00,120 Suốt thời gian đó, Alex ở đó. 413 00:30:00,640 --> 00:30:03,720 Những vết trên mặt thằng bé chứng minh, theo nhận định của tôi, 414 00:30:03,800 --> 00:30:05,840 anh đã kéo nó ra khỏi mẹ. 415 00:30:06,360 --> 00:30:09,800 Việc nó không bị sát hại như sau này Jasmine Bissett bị anh giết, 416 00:30:09,880 --> 00:30:14,200 gần như chắc chắn vì anh lo sẽ bị bắt 417 00:30:14,280 --> 00:30:15,960 nếu nấn ná quá lâu. 418 00:30:17,000 --> 00:30:19,120 Giờ khi đã trưởng thành, 419 00:30:19,200 --> 00:30:21,680 Alex biết kẻ giết mẹ mình 420 00:30:21,760 --> 00:30:25,920 đã bị đưa ra công lý, dù muộn. 421 00:30:27,600 --> 00:30:34,360 Có lẽ từ đây cậu ấy có thể khép lại một chương dài trong đời. 422 00:30:36,800 --> 00:30:39,920 Theo quan điểm của tôi, anh là một kẻ vô cùng nguy hiểm. 423 00:30:40,880 --> 00:30:45,000 Anh phải lập tức trở lại Broadmoor và sẽ không bao giờ được thả, 424 00:30:45,080 --> 00:30:48,240 trừ khi anh không còn nguy hiểm với cộng đồng. 425 00:30:49,320 --> 00:30:52,080 Điều đó hầu như sẽ không bao giờ xảy ra. 426 00:30:53,480 --> 00:30:55,440 Anh có gì muốn nói không? 427 00:30:57,520 --> 00:31:02,000 Thân chủ tôi muốn gửi lời xin lỗi tới bạn bè và gia đình Rachel Nickell 428 00:31:02,080 --> 00:31:03,720 vì hành động khủng khiếp đã gây ra, 429 00:31:03,800 --> 00:31:07,480 đồng thời tới Colin Stagg, người từng bị vu oan giết người. 430 00:31:08,760 --> 00:31:09,920 Giải hắn xuống. 431 00:31:19,160 --> 00:31:22,680 Sẽ có ai… xin lỗi đứa bé không? 432 00:31:41,840 --> 00:31:43,320 À, André. 433 00:31:45,360 --> 00:31:47,040 Hài lòng với phán quyết chứ? 434 00:31:48,280 --> 00:31:50,240 Có thể bỏ nó lại phía sau chưa? 435 00:31:52,160 --> 00:31:56,080 Phó Uỷ viên Yates sắp nói vài lời với báo chí. 436 00:31:57,760 --> 00:32:00,360 Chỉ muốn chắc là anh không cần bổ sung gì nữa. 437 00:32:01,600 --> 00:32:04,560 Sau ngần ấy năm, ông chỉ nói như vậy thôi sao? 438 00:32:06,080 --> 00:32:06,960 Tôi xin lỗi? 439 00:32:07,480 --> 00:32:09,360 Tại sao kéo dài lâu thế, Chỉ huy? 440 00:32:11,160 --> 00:32:14,600 Các ông đã có thể ngăn hắn trước khi hắn giết người khác. Phải chứ? 441 00:32:15,680 --> 00:32:16,880 - Tôi nghĩ - Phải không? 442 00:32:19,400 --> 00:32:21,480 Vậy thì không. Tôi chẳng có gì để nói. 443 00:32:22,000 --> 00:32:24,720 Không nói với họ, và càng không với ông. 444 00:32:29,800 --> 00:32:33,840 Một người đàn ông đã nhận tội ngộ sát Rachel Nickell. 445 00:32:33,920 --> 00:32:37,240 Cảnh sát thừa nhận lẽ ra đã có thể ngăn Napper. 446 00:32:37,320 --> 00:32:39,320 Họ đã bỏ lỡ vài cơ hội để bắt hắn. 447 00:32:39,400 --> 00:32:42,640 Cuối cùng, chúng tôi có thể nói 448 00:32:42,720 --> 00:32:46,680 rằng công lý đã được thực thi cho Rachel và gia đình cô ấy. 449 00:32:46,760 --> 00:32:49,080 Còn về anh Colin Stagg. 450 00:32:49,160 --> 00:32:53,960 Tháng 8 năm 1993, anh đã bị cáo buộc sai là kẻ giết Rachel, 451 00:32:54,040 --> 00:32:56,680 và hôm nay, tôi chính thức xin lỗi anh ấy, 452 00:32:56,760 --> 00:33:00,960 và chúng tôi thừa nhận tác động nghiêm trọng, lâu dài 453 00:33:01,040 --> 00:33:03,080 mà việc này đã gây ra cho cuộc đời anh. 454 00:33:03,640 --> 00:33:06,520 Giờ cũng là lúc công nhận 455 00:33:06,600 --> 00:33:10,320 sự tận tâm và chuyên nghiệp của đội điều tra hiện tại, 456 00:33:10,400 --> 00:33:12,560 đã đưa chúng ta đến thời điểm này. 457 00:33:12,640 --> 00:33:15,920 Họ đã tỉ mỉ trong từng chi tiết 458 00:33:16,000 --> 00:33:19,040 và kiên trì suốt nhiều năm 459 00:33:19,120 --> 00:33:23,080 để tìm ra bằng chứng cuối cùng đưa Robert Napper ra trước công lý. 460 00:33:23,960 --> 00:33:27,800 Những gì lộ ra hôm nay cho thấy Napper thoát lưới pháp luật, 461 00:33:27,880 --> 00:33:32,800 phần lớn là do sự yếu kém mang tính hệ thống của Sở Cảnh sát London, 462 00:33:32,880 --> 00:33:34,680 hơn là vì sự tinh ranh của hắn. 463 00:33:37,000 --> 00:33:40,440 Tại sao hung thủ lại phải xin lỗi nếu nó chẳng ảnh hưởng gì đến bản án? 464 00:33:40,520 --> 00:33:42,880 Gã đó không khoẻ mạnh, Alex. 465 00:33:43,400 --> 00:33:45,080 Ta đã biết điều đó từ lâu. 466 00:33:46,120 --> 00:33:48,160 Bố không chắc hắn biết mình nói gì. 467 00:33:54,040 --> 00:33:56,680 Anh vẫn đang tìm kiếm cái gì đó, đúng không? 468 00:33:57,680 --> 00:33:59,600 Anh không cần thêm lời khuyên. 469 00:34:00,320 --> 00:34:01,320 Phiên toà… 470 00:34:01,400 --> 00:34:03,640 Phiên toà chẳng có ý nghĩa gì với anh. 471 00:34:04,960 --> 00:34:06,760 Còn Robert Napper thì sao? 472 00:34:09,720 --> 00:34:12,320 Nếu là em, em sẽ tự hỏi, tại sao? 473 00:34:13,000 --> 00:34:14,360 "Tại sao" gì? 474 00:34:14,880 --> 00:34:16,440 Tại sao hắn làm điều đó? 475 00:34:16,960 --> 00:34:18,120 Vì hắn bệnh sao? 476 00:34:20,400 --> 00:34:22,480 Nhưng hắn vẫn lựa chọn mà. 477 00:34:23,560 --> 00:34:24,680 Nhưng tại sao? 478 00:34:25,840 --> 00:34:27,720 Anh xứng đáng có một lời giải thích. 479 00:35:46,640 --> 00:35:47,720 Bác sĩ Monroe. 480 00:35:48,600 --> 00:35:51,560 - Nói chuyện một lát nhé? - Tôi sợ trễ giờ. 481 00:35:51,640 --> 00:35:55,800 Trước đây bà từng điều trị cho Robert Napper đúng không? 482 00:35:55,880 --> 00:35:58,400 Tôi đã nói hết với báo chí rồi. 483 00:35:58,480 --> 00:35:59,600 Tôi không phải báo chí. 484 00:35:59,680 --> 00:36:03,760 Tôi là Alex Hanscombe, con trai Rachel Nickell. 485 00:36:04,840 --> 00:36:07,320 Tôi chỉ cần bà dành cho tôi 15 phút. 486 00:36:09,960 --> 00:36:13,920 Tôi không thể nói gì ngoài những gì đã công bố. 487 00:36:14,600 --> 00:36:18,240 Bà có thể cho tôi biết hắn là người thế nào. 488 00:36:19,120 --> 00:36:20,800 Chả có gì để nói mấy. 489 00:36:21,560 --> 00:36:25,520 Tôi nghe nói hắn từng bị bắt nạt ở trường. Bố mẹ hắn thường hay cãi nhau. 490 00:36:25,600 --> 00:36:27,440 Thế là nói giảm đấy. 491 00:36:28,160 --> 00:36:30,640 Robert là con cả, và 492 00:36:31,680 --> 00:36:35,400 mẹ và hắn thường xuyên chịu đựng những cơn vũ phu khi say của bố. 493 00:36:36,360 --> 00:36:40,040 Bệnh Asperger của Robert không được chẩn đoán phần lớn thời thơ ấu, 494 00:36:40,120 --> 00:36:42,640 nên hắn càng bị cô lập. 495 00:36:43,280 --> 00:36:47,080 Năm 12 tuổi thì bị tấn công nghiêm trọng. 496 00:36:47,160 --> 00:36:49,040 Hồ sơ có ghi rõ. 497 00:36:49,560 --> 00:36:51,200 Gã đó bị buộc tội. 498 00:36:51,280 --> 00:36:55,120 Robert bị một người quen cưỡng hiếp trong rừng. 499 00:36:56,840 --> 00:36:58,400 Sao hắn lại tấn công phụ nữ? 500 00:36:59,080 --> 00:37:03,800 Tại sao nhắm vào những bà mẹ có con nhỏ? Tôi không thể nói vì tôi không biết. 501 00:37:04,560 --> 00:37:06,680 Tôi biết bà không giải đáp được. 502 00:37:06,760 --> 00:37:10,320 Ý tôi là, Robert chưa bao giờ nói về tội ác của mình. 503 00:37:10,840 --> 00:37:12,320 Không kể với ai, theo tôi biết. 504 00:37:14,120 --> 00:37:19,440 Có thể hắn giận mẹ vì bố bỏ đi. 505 00:37:20,880 --> 00:37:23,720 Nên trừng phạt bà hết lần này đến lần khác 506 00:37:24,320 --> 00:37:27,200 qua hình bóng những người phụ nữ thể hiện tình mẫu tử 507 00:37:27,880 --> 00:37:31,600 theo cách mà hắn chưa từng được cảm nhận. 508 00:37:33,240 --> 00:37:34,720 Vậy ý của bà là… 509 00:37:36,920 --> 00:37:38,760 mẹ tôi như mẹ của hắn? 510 00:37:39,920 --> 00:37:40,920 Có thể. 511 00:37:42,040 --> 00:37:44,520 Có lẽ đó cũng là lý do hắn tha mạng cho cậu. 512 00:37:46,280 --> 00:37:47,480 Vì cậu chính là hắn. 513 00:37:49,720 --> 00:37:50,920 Hắn có nhớ không? 514 00:37:53,320 --> 00:37:54,920 Nhớ chuyện đã xảy ra với hắn? 515 00:37:56,800 --> 00:37:57,920 Tôi tin là có. 516 00:37:58,440 --> 00:38:00,760 Dù hắn có ít ký ức tuổi thơ. 517 00:38:03,720 --> 00:38:08,080 Trẻ em bị sang chấn và bỏ bê thường có trí nhớ cá nhân kém, 518 00:38:08,160 --> 00:38:10,800 những sự kiện mà người khác vẫn nhớ được, 519 00:38:10,880 --> 00:38:12,720 như sinh nhật, 520 00:38:12,800 --> 00:38:13,840 Giáng sinh, 521 00:38:14,360 --> 00:38:15,960 hầu như chưa từng xảy ra. 522 00:38:17,040 --> 00:38:18,600 Nên có một khoảng trống. 523 00:38:21,040 --> 00:38:22,840 Tôi có rất nhiều kỷ niệm 524 00:38:23,360 --> 00:38:25,200 từ trước và sau ngày hôm đó. 525 00:38:26,520 --> 00:38:27,360 Vậy thì 526 00:38:28,160 --> 00:38:32,040 có lẽ cậu được nuôi dưỡng trong sự an toàn và tình thương. 527 00:38:50,360 --> 00:38:51,320 Alex. 528 00:38:52,400 --> 00:38:53,480 Chào bố. 529 00:38:54,760 --> 00:38:55,600 Cái gì thế? 530 00:38:57,440 --> 00:38:59,920 Bố không chắc có nên cho con xem 531 00:39:00,000 --> 00:39:01,720 nhưng bức thư gửi cho cả hai. 532 00:39:02,480 --> 00:39:05,240 Gửi ẩn danh, từ Viện Công tố Hoàng gia. 533 00:39:06,480 --> 00:39:08,560 Cảnh sát đã không kể hết cho ta. 534 00:39:10,680 --> 00:39:15,120 Đây là toàn bộ những cơ hội họ bỏ lỡ. 535 00:39:15,200 --> 00:39:16,040 Ngồi đi. 536 00:39:16,880 --> 00:39:19,360 Mọi cơ hội họ bỏ lỡ để ngăn kẻ giết người 537 00:39:19,440 --> 00:39:22,960 trước khi hại hai mẹ con và hàng trăm phụ nữ khác. 538 00:39:23,640 --> 00:39:26,120 Còn nhiều hơn những gì báo chí đã đưa tin. 539 00:39:26,200 --> 00:39:29,880 Ví dụ, năm 1989 mẹ hắn gọi cảnh sát 540 00:39:29,960 --> 00:39:33,440 báo hắn thú nhận hiếp dâm nhưng bị bỏ qua. 541 00:39:34,600 --> 00:39:36,560 Rồi một năm sau khi giết mẹ con, 542 00:39:36,640 --> 00:39:39,160 hắn bị bắt ngay trong vườn một phụ nữ, 543 00:39:39,240 --> 00:39:41,440 vậy mà cảnh sát chỉ đưa hắn về nhà. 544 00:39:41,520 --> 00:39:44,800 Ba tháng sau, hắn giết Jasmine và Samantha Bissett. 545 00:39:44,880 --> 00:39:47,880 Cứ thế tiếp diễn, hết sai lầm này đến sai lầm khác. 546 00:39:47,960 --> 00:39:49,960 Bỏ lỡ cơ hội này đến cơ hội khác… 547 00:39:50,040 --> 00:39:54,280 Vậy đây là điều bố hằng mong chờ? Cuối cùng nó giúp bố thanh thản chưa? 548 00:39:54,360 --> 00:39:55,560 Không, Alex, chỉ là… 549 00:39:56,200 --> 00:39:58,200 Họ đã phụ lòng tất cả, đây là minh chứng. 550 00:39:58,280 --> 00:40:01,080 Tay họ cũng vấy máu, chẳng khác gì hung thủ. 551 00:40:01,160 --> 00:40:02,560 Có lẽ hắn cũng bị phụ lòng. 552 00:40:03,720 --> 00:40:04,560 Gì cơ? 553 00:40:05,360 --> 00:40:07,360 Con chưa kể vì sao con đến London. 554 00:40:07,440 --> 00:40:10,080 - Con đã gặp bác sĩ… từng trị cho hắn. - Bác sĩ? 555 00:40:10,160 --> 00:40:12,640 Con gặp bác sĩ tâm thần của hắn? Tại sao chứ, Alex… 556 00:40:12,720 --> 00:40:15,080 Có vẻ là chuyện kinh khủng cũng xảy ra với hắn. 557 00:40:15,160 --> 00:40:18,120 - Không thể biện minh cho việc này. - Có thể những gì tệ hơn… 558 00:40:18,200 --> 00:40:21,200 Đừng so sánh với hắn. Con không giống hắn chút nào. 559 00:40:21,280 --> 00:40:22,440 Mấu chốt là chỗ đó. 560 00:40:23,240 --> 00:40:27,000 Thật khó để ra lựa chọn đúng khi không có ai quan tâm mình. 561 00:40:27,560 --> 00:40:28,800 Con luôn có điều đó. 562 00:40:30,640 --> 00:40:33,440 Con có mẹ, và dù có chuyện gì xảy ra, con luôn có bố. 563 00:40:35,000 --> 00:40:38,240 Có lần con nói con không tôn trọng bố, và khi đó con thật sự nghĩ thế. 564 00:40:39,800 --> 00:40:41,200 Con không thấy vậy nữa. 565 00:40:43,280 --> 00:40:45,440 Con kính trọng vì những gì bố làm cho con. 566 00:40:47,280 --> 00:40:48,440 Bố đã giữ con sống. 567 00:40:50,560 --> 00:40:51,760 Không, Alex, con… 568 00:40:53,280 --> 00:40:54,640 chính con giữ bố sống. 569 00:40:56,480 --> 00:40:58,360 Ta nên chú tâm vào những gì đã đạt được. 570 00:41:00,360 --> 00:41:01,880 Đó là cách duy nhất để bước tiếp. 571 00:41:10,360 --> 00:41:12,040 Mẹ sẽ rất tự hào về con. 572 00:41:18,440 --> 00:41:19,600 Có lẽ… 573 00:41:20,880 --> 00:41:22,400 có lẽ đây là cách ta làm điều đó. 574 00:41:23,360 --> 00:41:24,360 Làm gì cơ? 575 00:41:25,960 --> 00:41:29,400 Có lẽ đây chính là cách biến điều tồi tệ thành điều tốt đẹp. 576 00:41:31,080 --> 00:41:31,920 Bằng cách nào? 577 00:41:32,520 --> 00:41:35,800 Bố chưa biết, Alex, nhưng… 578 00:41:37,960 --> 00:41:40,840 dù là gì đi nữa, bố biết bố không thể làm được nếu thiếu con. 579 00:41:54,720 --> 00:41:57,880 Cả đời này, mọi người vẫn nói kẻ giết mẹ tôi đã tha cho tôi, 580 00:41:58,560 --> 00:42:00,160 cho tôi cơ hội thứ hai. 581 00:42:01,840 --> 00:42:04,160 Nhưng tôi không tin là hắn để tôi sống. 582 00:42:07,640 --> 00:42:08,920 Tôi tin tình yêu đã làm thế. 583 00:42:11,920 --> 00:42:13,800 Khá thú vị phải không? 584 00:42:13,880 --> 00:42:17,120 Con cho mẹ xem con lái xe cứu hoả thêm nữa nhé? 585 00:42:18,200 --> 00:42:19,360 Cái gì thế? 586 00:42:20,320 --> 00:42:22,280 - Con có gì? - Có gì ở phía sau? 587 00:42:22,920 --> 00:42:24,360 - Cây búa. - Búa à? 588 00:42:25,840 --> 00:42:26,800 Vâng. 589 00:42:29,960 --> 00:42:33,880 Nào Sam, ta ra nhà hát ngoài trời nhé. Nhanh lên nào. 590 00:42:35,240 --> 00:42:37,520 Đi thôi. Tạm biệt! 591 00:42:41,080 --> 00:42:42,760 Sau lưng con này. 592 00:42:43,880 --> 00:42:48,040 - Không ngờ con ở đó. - Yêu con lắm. 593 00:42:50,320 --> 00:42:53,920 DỰA TRÊN HỒ SƠ BỊ RÒ RỈ TỪ VIỆN CÔNG TỐ HOÀNG GIA, 594 00:42:54,000 --> 00:42:58,000 ANDRÉ VÀ ALEX ĐÃ KHỞI KIỆN SỞ CẢNH SÁT ĐÔ THỊ LONDON. 595 00:42:58,600 --> 00:43:00,800 VỤ KIỆN CỦA HỌ DẪN ĐẾN MỘT BÁO CÁO NGHIÊM KHẮC 596 00:43:00,880 --> 00:43:03,080 CỦA UỶ BAN ĐỘC LẬP KHIẾU NẠI CẢNH SÁT. 597 00:43:03,160 --> 00:43:05,640 BÁO CÁO GHI NHẬN: "NHỮNG QUYẾT ĐỊNH SAI LẦM VÀ SAI SÓT. 598 00:43:05,720 --> 00:43:08,560 NẾU KHÔNG CÓ NHỮNG SAI SÓT NÀY, ROBERT NAPPER CÓ THỂ ĐÃ BỊ BẮT GIỮ 599 00:43:08,640 --> 00:43:10,760 TRƯỚC KHI XẢY RA VỤ GIẾT RACHEL VÀ MẸ CON BISSETS, 600 00:43:10,840 --> 00:43:13,640 VÀ HÀNG LOẠT VỤ TẤN CÔNG TÌNH DỤC BẠO LỰC NHẰM VÀO PHỤ NỮ". 601 00:43:14,240 --> 00:43:17,240 ĐIỀU TRA NỘI BỘ SỞ CẢNH SÁT PHÁT HIỆN NHỮNG THIẾU SÓT NGHIÊM TRỌNG, 602 00:43:17,320 --> 00:43:21,080 NHƯNG KHÔNG SĨ QUAN NÀO BỊ KỶ LUẬT CHÍNH THỨC. 603 00:43:21,680 --> 00:43:23,040 KỸ THUẬT ADN TĂNG CƯỜNG 604 00:43:23,120 --> 00:43:26,200 ĐƯỢC PHÁT TRIỂN ĐỂ TÁI ĐIỀU TRA VỤ ÁN RACHEL NICKELL 605 00:43:26,280 --> 00:43:28,520 SAU ĐÓ ĐƯỢC ỨNG DỤNG ĐỂ PHÁ GIẢI NHIỀU VỤ ÁN KHÁC. 606 00:43:29,000 --> 00:43:32,600 ANDRÉ VÀ ALEX SỐNG Ở TÂY BAN NHA VÀ VẪN GIỮ VỮNG NIỀM TIN 607 00:43:32,680 --> 00:43:35,440 VÀO SỨC MẠNH CỦA ĐỨC TIN, HY VỌNG VÀ TÌNH YÊU. 608 00:43:35,520 --> 00:43:39,240 HỌ GẮN BÓ VỚI NHAU HƠN BAO GIỜ HẾT. 609 00:44:01,760 --> 00:44:03,680 DỰA TRÊN HỒI KÝ "LETTING GO" CỦA ALEX HANSCOMBE 610 00:45:26,320 --> 00:45:28,720 Biên dịch: Huỳnh Hiếu Hạnh Nguyên