1
00:00:06,120 --> 00:00:08,960
LOẠT PHIM NETFLIX
2
00:02:25,280 --> 00:02:26,360
Người chết là hết,
3
00:02:26,440 --> 00:02:30,640
tôi không tin họ quan sát ta trên trời,
nên chả hiểu đám tang để làm gì.
4
00:02:30,720 --> 00:02:32,040
Đúng là phiền phức.
5
00:02:32,120 --> 00:02:34,000
Thôi nào! Tôn trọng chút đi.
6
00:02:34,080 --> 00:02:35,640
Ồ, tôi không phải gây hấn.
7
00:02:35,720 --> 00:02:38,280
Chuyện làm lễ ấy.
Linh mục sẽ đọc bài kinh…
8
00:02:38,880 --> 00:02:42,160
Ðức Giê-hô-va là Ðấng chăn giữ tôi.
Dẫn tôi đến mé nước bình tịnh.
9
00:02:42,240 --> 00:02:44,200
Và tôi thấy nó chán ngắt.
10
00:02:44,280 --> 00:02:47,200
Cậu phải nhận chìm nỗi đau
với bài ca truy điệu đó
11
00:02:47,280 --> 00:02:48,880
đến khi tai cậu chảy máu.
12
00:02:48,960 --> 00:02:51,200
Bốn tiếng sau, các cậu đều kiệt sức
13
00:02:51,280 --> 00:02:52,640
và chẳng buồn khóc nữa.
14
00:02:52,720 --> 00:02:55,000
Chưa gì tôi thấy nghẹn ngào rồi đây.
15
00:02:55,080 --> 00:02:56,280
- Ừ.
- Tôi nói thật!
16
00:02:56,360 --> 00:02:59,360
Cậu nghẹn ngào thì đếch có tác dụng gì cả!
17
00:02:59,440 --> 00:03:01,440
Cậu phải xả hết ra.
18
00:03:01,520 --> 00:03:04,720
Cậu cần phải đổ đầy
hai bình nước mắt và nước mũi.
19
00:03:04,800 --> 00:03:06,400
Khuấy nó trong nửa giờ
20
00:03:06,480 --> 00:03:08,560
đến khi đều và sủi bọt,
21
00:03:08,640 --> 00:03:10,920
nếu không chất nhầy vẫn ở dưới đáy.
22
00:03:11,000 --> 00:03:15,120
Mà có thực sự phải tập trung
vào bộ lòng và chất lỏng cơ thể không?
23
00:03:15,200 --> 00:03:16,200
Có, bắt buộc!
24
00:03:16,280 --> 00:03:18,080
Cậu cần phải xả tất cả ra.
25
00:03:18,160 --> 00:03:20,160
Đó là cách để thoát khỏi đau buồn.
26
00:03:21,160 --> 00:03:25,160
{\an8}Cậu có thấy "catharsis" và "catarro"
giống nhau thế nào không?
27
00:03:25,240 --> 00:03:27,120
{\an8}Một từ tiếng Latin, một từ tiếng Hy Lạp.
28
00:03:27,200 --> 00:03:28,160
{\an8}Ai quan tâm?
29
00:03:28,920 --> 00:03:31,120
Hai nền văn minh cổ đại lớn
30
00:03:31,200 --> 00:03:33,040
có cùng một khái niệm,
31
00:03:33,120 --> 00:03:35,720
cậu nghĩ cậu là ai mà ở đây chất vấn chứ?
32
00:03:36,360 --> 00:03:39,280
Tôi suy nghĩ
về linh mục, nước mắt, thanh tẩy
33
00:03:39,360 --> 00:03:43,040
và nhận ra chúng chẳng liên quan gì
đến lý do bọn tôi đến đây.
34
00:03:43,120 --> 00:03:45,160
Đây là trung tâm thể thao,
đâu phải nhà thờ.
35
00:03:45,240 --> 00:03:48,040
Có một võ đài thay cho bàn thờ.
36
00:03:48,120 --> 00:03:49,520
Tôi biết bọn tôi ở đây
37
00:03:49,600 --> 00:03:52,040
vì Alice rất mê môn đấm bốc,
38
00:03:52,120 --> 00:03:55,440
nhưng tôi không nghĩ
nơi này đủ trang trọng
39
00:03:55,520 --> 00:03:58,520
đối với bài ca của linh mục
sẽ khiến tôi phải khóc.
40
00:03:59,120 --> 00:04:02,120
Cậu có nghĩ
chỗ này thích hợp để khóc không?
41
00:04:02,200 --> 00:04:03,520
Tớ cảm thấy phải khóc
42
00:04:03,600 --> 00:04:05,520
sau khi tốn 300 euro mua vé tàu.
43
00:04:05,600 --> 00:04:07,920
Cậu không đến đám tang chỉ để khóc đâu.
44
00:04:08,440 --> 00:04:10,080
Sarah nói đúng, tất nhiên.
45
00:04:10,160 --> 00:04:13,800
Còn lý do nữa để đến đám tang.
Ít nhất là một vài đám tang.
46
00:04:13,880 --> 00:04:15,360
Mong tìm được đáp án.
47
00:04:15,440 --> 00:04:17,280
Bọn tôi đã tìm nó từ hôm thứ Ba
48
00:04:17,880 --> 00:04:19,800
kể từ cuộc gọi đó.
49
00:04:19,880 --> 00:04:22,120
Bọn tôi không biết nói hay dùng từ gì,
50
00:04:22,200 --> 00:04:24,160
phải trả lời mấy câu hỏi thế nào…
51
00:04:26,840 --> 00:04:27,800
Đi ăn kem không?
52
00:04:28,400 --> 00:04:29,840
Thôi đi! Là đám tang đó!
53
00:04:30,520 --> 00:04:33,200
Tớ đề nghị ăn kem chứ đâu có kêu thủ dâm!
54
00:04:33,280 --> 00:04:35,840
Vậy là bất kính sao?
Alice không dung nạp lactose à?
55
00:04:37,360 --> 00:04:40,440
Đó không phải câu hỏi.
Câu đó khó và sâu sắc hơn.
56
00:04:42,800 --> 00:04:44,200
Sao cô ấy lại làm thế?
57
00:04:44,760 --> 00:04:47,960
Hẳn phải có lý do. Ta ăn vì thấy đói.
58
00:04:48,040 --> 00:04:50,120
Ta đói vì bỏ bữa trưa.
59
00:04:50,200 --> 00:04:52,400
Có đầy những lý do, lời giải thích…
60
00:04:52,480 --> 00:04:54,160
Chắc là lỗi của ai đó.
61
00:04:54,240 --> 00:04:56,440
Người ta phải có lý do để tự tử chứ.
62
00:04:57,560 --> 00:04:59,040
Hẳn cô ấy có lý do riêng.
63
00:04:59,840 --> 00:05:03,400
Xin lỗi vì phải nói với cậu,
nhưng đáp án không đơn giản đâu.
64
00:05:03,480 --> 00:05:04,320
Đoán xem.
65
00:05:04,400 --> 00:05:08,120
Không có một lý do rõ ràng nào
dẫn đến việc ai đó tự tử đâu,
66
00:05:08,200 --> 00:05:09,400
cái đó nhảm nhí lắm.
67
00:05:09,480 --> 00:05:11,640
Hoặc nói cho qua thôi.
68
00:05:11,720 --> 00:05:14,280
Ở đời thực,
trừ phi cậu trốn trong lán trại,
69
00:05:14,360 --> 00:05:17,440
hết đạn và có 40 tên ISIS
đang tấn công cậu…
70
00:05:18,680 --> 00:05:22,280
Trong trường hợp đó,
cậu chỉ còn cách tự nổ tung bản thân.
71
00:05:23,040 --> 00:05:25,960
Ngoài cái đó ra,
tớ chưa từng biết bất kỳ ai
72
00:05:26,040 --> 00:05:28,000
tự tử chỉ vì một lý do đơn giản.
73
00:05:28,640 --> 00:05:31,120
Không hề có mối tương quan "A dẫn đến B".
74
00:05:31,760 --> 00:05:33,480
Đó là mớ hỗn độn những lý do
75
00:05:33,560 --> 00:05:37,120
mà người đó
còn không hiểu được, nói chi người khác.
76
00:05:37,640 --> 00:05:38,600
Ý cậu là sao?
77
00:05:38,680 --> 00:05:40,920
Làm sao lại không có câu trả lời
78
00:05:41,000 --> 00:05:42,800
giúp ta không phát điên chứ?
79
00:05:42,880 --> 00:05:45,560
Thật vô lý khi ta không thể hiểu lý do,
80
00:05:45,640 --> 00:05:47,480
cô ấy là bạn của chúng ta mà.
81
00:05:47,560 --> 00:05:50,840
Cậu từng là bạn cô ấy.
Tớ cũng từng thân với cô ấy nữa.
82
00:05:50,920 --> 00:05:55,000
Dĩ nhiên, bọn tớ đã điên cuồng
theo đuổi nhau một cách vô nghĩa.
83
00:05:55,080 --> 00:05:56,560
Nhưng bọn tớ đã rất thân.
84
00:05:56,640 --> 00:05:58,880
Cô ấy theo đuổi cậu và cậu đã bỏ chạy.
85
00:06:01,040 --> 00:06:02,680
Trước tiên, cậu biết gì hả?
86
00:06:02,760 --> 00:06:07,360
Thứ hai, tớ có thể không vồ vập
nhưng cô ấy cũng đâu ra tín hiệu gì.
87
00:06:07,440 --> 00:06:11,680
Tớ không chỉ trích mà tôn trọng điều đó.
Chủ động trước rất mạo hiểm.
88
00:06:11,760 --> 00:06:14,600
Đó là lý do cả hai bọn tớ
đều chẳng dám chủ động.
89
00:06:14,680 --> 00:06:16,080
Cậu nghiêm túc đó à?
90
00:06:16,160 --> 00:06:18,400
Cô ấy đã bật đèn xanh cả trăm lần đấy!
91
00:06:18,480 --> 00:06:20,440
- Cái gì?
- Trời ạ!
92
00:06:20,520 --> 00:06:23,160
Cô ấy liên tục rủ cậu ra ngoài hút thuốc
93
00:06:23,240 --> 00:06:25,120
và cậu luôn nói: "Không hút".
94
00:06:25,200 --> 00:06:28,640
Cô ấy nhờ cậu
viết cho cô ấy một câu chuyện
95
00:06:28,720 --> 00:06:30,480
vì cô ấy mong cậu mở lòng
96
00:06:30,560 --> 00:06:32,680
và cậu gửi lại câu chuyện kinh khủng
97
00:06:32,760 --> 00:06:34,320
về thằng nhóc ngáng chân.
98
00:06:36,920 --> 00:06:38,040
Trước khi rời Rome,
99
00:06:38,120 --> 00:06:40,360
cô ấy đã cố gọi cho cậu cả ngày
100
00:06:40,440 --> 00:06:43,280
để bày tỏ hết với cậu
trước khi quay lại đây,
101
00:06:43,360 --> 00:06:46,120
nhưng cậu lặn mất tăm suốt hai tuần!
102
00:06:46,880 --> 00:06:49,800
Rõ ràng là cậu làm lơ hết mấy chuyện đó!
103
00:06:51,840 --> 00:06:53,960
Tôi lặng người, không biết nói gì.
104
00:06:54,040 --> 00:06:56,320
Tôi cố tiêu hóa hết mấy thông tin này,
105
00:06:56,400 --> 00:06:59,200
nhưng cứ như
bom hạt nhân nổ trong đầu tôi vậy.
106
00:07:01,360 --> 00:07:02,520
Thật đáng sợ
107
00:07:03,080 --> 00:07:06,200
khi nhìn lại cuộc đời mình
và không nhận ra bản thân.
108
00:07:07,480 --> 00:07:10,280
Cậu luôn coi nó
là bộ phim hài lãng mạn ngớ ngẩn
109
00:07:10,360 --> 00:07:11,440
có Hugh Grant đóng
110
00:07:12,080 --> 00:07:13,840
về hai người thiếu quyết đoán
111
00:07:13,920 --> 00:07:16,400
cứ mãi tán tỉnh nhau không ngừng.
112
00:07:18,720 --> 00:07:19,560
Nhưng giờ,
113
00:07:20,720 --> 00:07:23,240
cậu thấy một tên ngốc dành 20 năm né tránh
114
00:07:23,320 --> 00:07:25,960
để không chịu một chút trách nhiệm nào.
115
00:07:28,080 --> 00:07:30,280
Chân tôi tê cứng vì lo lắng.
116
00:07:30,360 --> 00:07:31,760
Tôi vào vai thám tử
117
00:07:31,840 --> 00:07:36,120
tìm hiểu lý do và cố gắng tìm ra động cơ.
118
00:07:36,200 --> 00:07:40,200
Nhưng chính tôi là kẻ sát nhân hàng loạt
đến dự đám tang nạn nhân.
119
00:07:40,280 --> 00:07:42,240
Tôi không có giết cô ấy thật,
120
00:07:42,320 --> 00:07:44,760
nhưng giờ tôi nghĩ mình có thể là lý do
121
00:07:44,840 --> 00:07:47,800
để cô ấy ở lại,
cho cô ấy chút hy vọng gì đó…
122
00:07:48,760 --> 00:07:50,160
Bố cô ấy đang nói kìa.
123
00:07:51,360 --> 00:07:54,360
Alice là một đứa con gái nhạy cảm.
124
00:07:54,440 --> 00:07:57,560
Nó sẽ thấu cảm
mọi nỗi đau của người xung quanh.
125
00:07:57,640 --> 00:07:59,800
Nó không muốn làm mích lòng
126
00:07:59,880 --> 00:08:02,440
những người thân thiết với mình.
127
00:08:02,520 --> 00:08:04,480
Nó không muốn sống như vậy.
128
00:08:05,120 --> 00:08:09,200
Có lẽ đó là lý do nó không thể
tìm thấy nơi nào trên thế gian này
129
00:08:09,280 --> 00:08:11,000
được hứa hẹn là dành cho nó.
130
00:08:11,080 --> 00:08:14,480
Chúng tôi đã hứa
với con bé điều đó vì tin nó sẽ xảy ra.
131
00:08:14,560 --> 00:08:17,680
Alice muốn cống hiến và giúp đỡ mọi người.
132
00:08:17,760 --> 00:08:21,160
Nó cảm thấy thất bại khi phải rời Rome
133
00:08:21,240 --> 00:08:23,040
vì không nổi trả tiền thuê nhà
134
00:08:23,120 --> 00:08:26,200
và phải chuyển về đây với chúng tôi.
135
00:08:26,720 --> 00:08:29,800
Con bé đau khổ
vì sự thiếu độc lập của mình.
136
00:08:32,720 --> 00:08:34,840
Nhưng Alice tuyệt vời hơn thế.
137
00:08:34,920 --> 00:08:36,760
Nó không chỉ có đau khổ.
138
00:08:37,360 --> 00:08:39,400
Alice luôn tràn đầy nhiệt huyết.
139
00:08:39,480 --> 00:08:41,480
Nó làm tình nguyện trông bọn trẻ
140
00:08:41,560 --> 00:08:44,800
và tìm thấy tình yêu với đấm bốc
vào những năm cuối đời.
141
00:08:47,360 --> 00:08:50,920
Tôi đã phản đối nó.
Tôi không hiểu tại sao lại là đấm bốc.
142
00:08:51,000 --> 00:08:55,400
Tôi không thích
con gái mình bị đấm vào mặt.
143
00:08:56,760 --> 00:09:00,640
Nó nói ở đời ai cũng bị
đấm vào mặt không thương tiếc
144
00:09:00,720 --> 00:09:03,880
và muốn học cách
chịu những cú đấm đó để đánh trả.
145
00:09:04,400 --> 00:09:08,120
Nó thà già đi với khuôn mặt đầy sẹo
146
00:09:08,200 --> 00:09:11,680
còn hơn là mang khuôn mặt
trẻ mãi không già như búp bê.
147
00:09:12,920 --> 00:09:16,240
Đấm bốc là cứu cánh của nó.
Trong một thời gian.
148
00:09:17,440 --> 00:09:19,840
Con gái chúng tôi không phải nạn nhân.
149
00:09:20,440 --> 00:09:24,480
Nó là một chiến binh,
như cả gia đình chúng tôi.
150
00:09:26,120 --> 00:09:27,880
Con bé đã phải đau khổ nhiều.
151
00:09:28,920 --> 00:09:30,800
Nhưng nó còn tuyệt vời hơn thế.
152
00:09:31,320 --> 00:09:33,880
Cuộc đời của con bé còn hơn thế nữa.
153
00:09:34,800 --> 00:09:36,880
Bài phát biểu
rõ cảm động, nhưng chết tiệt.
154
00:09:36,960 --> 00:09:39,520
Đầu tôi bị mắc kẹt với suy nghĩ:
155
00:09:39,600 --> 00:09:40,680
"Đều là tại mình,
156
00:09:40,760 --> 00:09:43,760
từ việc Chúa Giê-su bị đóng đinh
đến vụ 11 tháng 9".
157
00:09:44,280 --> 00:09:46,720
Lời Sarah nói cứ văng vẳng trong đầu.
158
00:09:46,800 --> 00:09:48,520
Và tôi muốn nói là…
159
00:09:48,600 --> 00:09:51,200
Đúng là nhảm nhí! Cậu đã bịa ra chứ gì!
160
00:09:51,280 --> 00:09:54,160
Nhưng tôi còn không thể
làm bản thân mình tin mà.
161
00:09:54,720 --> 00:09:57,960
Thôi nào, ít nhất cũng phải
thành thật với bản thân chứ.
162
00:09:58,600 --> 00:10:01,760
Ngay cả tu sĩ Dòng Tên
cũng không tin được.
163
00:10:02,920 --> 00:10:06,640
Tôi cần chút không khí.
Tôi cứ nghĩ Alice vẫn có thể còn ở đây.
164
00:10:06,720 --> 00:10:09,800
Có lẽ nếu tôi tiến lên
và chịu trách nhiệm,
165
00:10:09,880 --> 00:10:12,000
cô ấy đã không gặp tên khốn đó.
166
00:10:12,080 --> 00:10:13,920
Có lẽ nếu tôi can cảm hơn chút,
167
00:10:14,000 --> 00:10:15,440
nếu tôi là người
168
00:10:15,520 --> 00:10:17,800
có thể cho cô ấy một lý do để ở lại…
169
00:10:21,120 --> 00:10:22,560
Cậu có thôi đi không?
170
00:10:26,680 --> 00:10:27,800
Im đi!
171
00:10:27,880 --> 00:10:29,920
Giống như hồi nhỏ,
172
00:10:30,000 --> 00:10:32,680
cậu nghĩ mình toàn năng
và có thể làm mọi thứ.
173
00:10:33,280 --> 00:10:35,680
Cậu nói Alice đã đợi tớ chủ động mà,
174
00:10:35,760 --> 00:10:37,280
tất nhiên tớ thấy có lỗi!
175
00:10:37,360 --> 00:10:39,240
Tớ không nói cô ấy tự tử
176
00:10:39,320 --> 00:10:41,120
vì cậu không ngủ với cô ấy!
177
00:10:41,200 --> 00:10:42,840
Tớ kể cậu biết sự thật
178
00:10:42,920 --> 00:10:45,520
làm cậu cảm thấy có lỗi
vì cậu là đứa ích kỷ
179
00:10:45,600 --> 00:10:48,240
và cậu muốn đóng vai chính
trong bộ phim của người khác!
180
00:10:48,320 --> 00:10:50,280
Đâu có cần phải gắt thế chứ.
181
00:10:50,360 --> 00:10:51,760
Cậu là bạn của cô ấy.
182
00:10:51,840 --> 00:10:53,920
Có lẽ có lúc cô ấy muốn ngủ với cậu
183
00:10:54,440 --> 00:10:57,120
và có lúc cô ấy muốn ăn kem với cậu.
184
00:10:57,760 --> 00:11:00,400
Có lúc cậu làm cô ấy cười hay bực dọc.
185
00:11:00,480 --> 00:11:01,640
Con người là thế.
186
00:11:01,720 --> 00:11:04,200
Cậu đâu thể định đoạt cô ấy sống hay chết.
187
00:11:05,360 --> 00:11:06,840
Đó là lựa chọn của cô ấy.
188
00:11:07,520 --> 00:11:09,200
Cậu có thể để cô ấy tự chọn không?
189
00:11:09,280 --> 00:11:11,040
Rồi, một điểm cho Sarah.
190
00:11:11,120 --> 00:11:12,760
Tôi tin vào quyền tự quyết.
191
00:11:12,840 --> 00:11:15,080
Giờ tôi thấy mình là kẻ tự cao tự đại
192
00:11:15,160 --> 00:11:17,480
và xấu hổ vì những suy nghĩ đó.
193
00:11:17,560 --> 00:11:22,680
Bối rối, xấu hổ, do dự. Tôi đổi chủ đề
để Sarah không biết tôi bối rối thế nào.
194
00:11:22,760 --> 00:11:25,320
Vậy ta đến cái đám tang quỷ ma này làm gì?
195
00:11:25,400 --> 00:11:27,640
Ta đâu thể khóc. Cũng không có đáp án.
196
00:11:27,720 --> 00:11:30,160
Ta có thể đi chơi đâu đó gần nhà hơn mà.
197
00:11:32,080 --> 00:11:35,040
Ta phải đến đây để đặt dấu chấm hết.
198
00:11:35,120 --> 00:11:39,000
Khi cậu bị đâm rồi được khâu lại,
vết thương không ngừng đau
199
00:11:39,080 --> 00:11:42,280
mà chỉ ngừng chảy máu
và mô bắt đầu hình thành sẹo.
200
00:11:42,360 --> 00:11:44,000
Nhà giải phẫu bệnh học nói kìa.
201
00:11:44,080 --> 00:11:47,440
Tôi không hiểu cớ sao
phải đi 600 km để lấy một vết sẹo,
202
00:11:47,520 --> 00:11:50,200
nhưng tôi chẳng còn sức để trả lời nữa.
203
00:11:50,280 --> 00:11:52,000
Tôi vẫn đang nghĩ về những
204
00:11:52,080 --> 00:11:55,080
tín hiệu của Alice
mà tôi đã ngó lơ suốt 20 năm qua.
205
00:11:55,160 --> 00:11:58,440
Cậu có biết
Alice có tình cảm với tớ không?
206
00:11:58,520 --> 00:11:59,360
Biết.
207
00:12:00,360 --> 00:12:02,640
Ý cậu là sao? Ai nói với cậu thế?
208
00:12:02,720 --> 00:12:03,760
Cô ấy kể tớ nghe.
209
00:12:03,840 --> 00:12:07,080
Hôm cậu không nghe máy,
cô ấy gọi tớ và bọn tớ gặp nhau.
210
00:12:07,160 --> 00:12:08,560
Rồi hai người làm gì?
211
00:12:08,640 --> 00:12:09,800
Bọn tớ đi ăn kem.
212
00:12:10,360 --> 00:12:11,320
Cô ấy nói gì?
213
00:12:11,400 --> 00:12:13,680
Nhiều lắm. Nói liên tù tì bốn tiếng.
214
00:12:13,760 --> 00:12:15,000
Cô ấy cần giải tỏa.
215
00:12:15,080 --> 00:12:18,280
Tớ nói cậu là tên khốn và cũng lờ tớ,
nhưng dù sao ta vẫn là bạn.
216
00:12:18,800 --> 00:12:20,280
Sao cậu không kể với tớ?
217
00:12:20,360 --> 00:12:22,600
Hai năm rồi, giờ cô ấy tự tử mới nói.
218
00:12:22,680 --> 00:12:25,920
Lẽ ra cậu nên nghe máy chứ!
Tớ đâu phải thư ký của cậu.
219
00:12:26,440 --> 00:12:28,920
Được rồi, chỉ có mỗi tớ là đếch biết gì.
220
00:12:29,480 --> 00:12:32,960
Cậu còn chả biết bọn tớ qua lại
lúc tớ giới thiệu hai người.
221
00:12:33,040 --> 00:12:35,600
Gì? Alice cũng đồng tính à?
222
00:12:35,680 --> 00:12:38,640
Kiểu nửa nạc nửa mỡ ấy.
Nhưng tớ khá linh hoạt.
223
00:12:38,720 --> 00:12:41,640
Ý cậu là sao? Hai người cãi nhau vì tớ á?
224
00:12:41,720 --> 00:12:43,800
Cậu nói tớ phá hỏng chuyện của cậu…
225
00:12:43,880 --> 00:12:46,120
Ôi, đừng khơi mào chuyện đó nữa!
226
00:12:46,200 --> 00:12:49,160
Tớ kể ra cho cậu biết
vì con người rất phức tạp.
227
00:12:49,240 --> 00:12:52,920
Họ có những góc khuất, hành vi
được thúc đẩy bởi những lý do
228
00:12:53,000 --> 00:12:54,760
mà cậu không thể thấy từ bên ngoài.
229
00:12:54,840 --> 00:12:58,520
Ta chỉ thấy một phần rất nhỏ của họ
ở bên trong và bên ngoài.
230
00:12:58,600 --> 00:13:00,400
Và ta không thể làm gì cả.
231
00:13:02,360 --> 00:13:04,320
Ta chỉ là những ngọn cỏ, nhớ chứ?
232
00:13:05,160 --> 00:13:07,960
Bối rối quá,
tôi thấy mình là kẻ tự cao tự đại.
233
00:13:08,040 --> 00:13:11,120
Tôi biết chuyện ngọn cỏ rất đúng,
chả có gì phải cãi,
234
00:13:11,200 --> 00:13:15,320
nhưng nó không còn
dễ chịu như 30 năm trước nữa.
235
00:13:25,040 --> 00:13:26,360
Tôi nhìn xung quanh
236
00:13:26,440 --> 00:13:29,880
và nghĩ chúng tôi
giống những mảnh vải cũ rách hơn.
237
00:13:29,960 --> 00:13:32,440
Những mảnh vải vụn sờn rách, mỏng manh
238
00:13:32,520 --> 00:13:34,200
như mạng sống của chúng tôi.
239
00:13:40,680 --> 00:13:41,760
Chúng tôi ngu ngốc
240
00:13:41,840 --> 00:13:44,880
vì cứ so sánh
cuộc sống của mình với những người
241
00:13:44,960 --> 00:13:48,920
có vẻ được cắt gọt hoàn hảo,
xếp gọn gàng và thẳng thớm,
242
00:13:49,000 --> 00:13:51,880
nhưng có lẽ chỉ vì
chúng tôi đang nhìn họ từ xa.
243
00:13:51,960 --> 00:13:55,480
Và chúng tôi đang
nhìn chằm chằm vào đống giấy vô tri…
244
00:13:58,520 --> 00:14:01,120
khác xa với hình dạng mà chúng tôi nghĩ.
245
00:14:03,880 --> 00:14:05,560
Nếu Thánh Peter xuất hiện
246
00:14:05,640 --> 00:14:08,920
và hỏi tôi về hình dáng
của những người xung quanh tôi…
247
00:14:09,000 --> 00:14:11,640
Tôi đoán Thánh Peter
sẽ hỏi mấy câu ngớ ngẩn.
248
00:14:11,720 --> 00:14:13,000
KIỂM TRA MIỆNG
249
00:14:13,080 --> 00:14:14,200
Tôi sẽ trả lời…
250
00:14:14,280 --> 00:14:16,720
Hình dáng của cô gái muốn làm cô giáo
251
00:14:16,800 --> 00:14:20,640
đã dành cả đời để theo đuổi ước mơ đó
và cắt theo những đường kẻ.
252
00:14:20,720 --> 00:14:23,560
Nhưng giờ cuộc đời nó
đang trôi tuột khỏi tay,
253
00:14:23,640 --> 00:14:26,720
ngày qua ngày,
trong một văn phòng tồi tàn ở ngoại ô,
254
00:14:26,800 --> 00:14:29,520
mang cà phê
cho mấy kẻ còn không nhớ tên nó.
255
00:14:33,880 --> 00:14:36,160
Hình dáng của chàng trai sống bấp bênh
256
00:14:36,240 --> 00:14:38,480
với thanh gươm Damocles treo trên đầu.
257
00:14:38,560 --> 00:14:40,480
Và nếu nó có tiền trả tiền điện,
258
00:14:40,560 --> 00:14:43,080
chỉ có thể là vì nó chơi poker giỏi
259
00:14:43,160 --> 00:14:46,000
{\an8}hoặc vì những người khác chơi dở.
260
00:14:49,680 --> 00:14:51,800
Có lẽ tôi sẽ nói với Thánh Peter…
261
00:14:51,880 --> 00:14:55,640
Tôi không biết cuộc chiến này
có còn tiếp diễn hay đã kết thúc
262
00:14:55,720 --> 00:14:58,600
và bọn tôi có thể tồn tại
với hình dáng lởm chởm,
263
00:14:58,680 --> 00:15:00,400
chấp nhận sẽ không bao giờ
264
00:15:00,480 --> 00:15:02,680
nằm trong đội Gọn Gàng và Thẳng Thớm.
265
00:15:06,360 --> 00:15:08,680
Nhưng bọn tôi có thể tụ quanh đống lửa
266
00:15:08,760 --> 00:15:12,560
và nhớ rằng, rốt cuộc,
tờ giấy nào cũng có thể giúp giữ ấm.
267
00:15:23,640 --> 00:15:25,240
Và đôi khi như thế là đủ.
268
00:15:30,040 --> 00:15:31,120
Đôi khi thì không.
269
00:15:44,280 --> 00:15:45,520
Cô cậu đến từ Rome à?
270
00:15:45,600 --> 00:15:48,840
Mẹ Alice muốn cô cậu vào đó.
Có thứ cô cậu sẽ thích đấy.
271
00:16:05,520 --> 00:16:09,520
Chúng tôi không biết
Alice muốn gì vào một ngày như hôm nay.
272
00:16:10,040 --> 00:16:13,240
Nhưng chúng tôi biết
con bé tự hào về lũ trẻ ra sao
273
00:16:13,320 --> 00:16:15,960
và chúng đã tự hào thế nào về con bé.
274
00:16:16,560 --> 00:16:19,720
Đó là lý do chúng tôi
vẫn thích nghe giọng của chúng.
275
00:16:22,120 --> 00:16:24,240
Nào nào, mấy đứa!
276
00:16:24,320 --> 00:16:28,040
Chị Alice ơi,
kể chuyện hoàng tử cho bọn em đi!
277
00:16:28,120 --> 00:16:31,160
Nếu mấy đứa im lặng thì chị sẽ kể.
278
00:16:31,800 --> 00:16:35,560
Đó là câu chuyện về Zeta,
một cậu bé không muốn trời sáng
279
00:16:35,640 --> 00:16:38,360
vì đêm trước mẹ cậu bảo cậu:
280
00:16:38,440 --> 00:16:41,480
"Ngày mai con phải đi mua sữa".
281
00:16:42,000 --> 00:16:44,240
Và ai luôn lảng vảng gần quán nào?
282
00:16:44,320 --> 00:16:47,400
Hoàng Tử Ngáng Chân!
283
00:16:47,480 --> 00:16:50,160
Đúng vậy! Hoàng Tử Ngáng Chân!
284
00:16:50,240 --> 00:16:52,840
Ai cũng biết là cậu ta rất nguy hiểm.
285
00:16:52,920 --> 00:16:55,400
Không ai muốn đến quán đó.
286
00:16:55,480 --> 00:17:00,040
Bạn gái của Zeta, Veruska nói:
"Nếu cậu chết, tớ nuôi thỏ của cậu nhé?"
287
00:17:01,640 --> 00:17:03,640
- Sáng hôm sau…
- Chuyện hay đấy.
288
00:17:04,240 --> 00:17:05,840
…Zeta chẳng thấy ai cả.
289
00:17:05,920 --> 00:17:08,080
Có lẽ hoàng tử bị bệnh.
290
00:17:08,160 --> 00:17:10,800
Không, đột nhiên
một bóng đen xuất hiện với đôi chân dài.
291
00:17:10,880 --> 00:17:13,280
- Đi ăn kem không?
- Là hoàng tử!
292
00:17:13,360 --> 00:17:14,640
Hoàng tử!
293
00:17:14,720 --> 00:17:18,240
Mèo Cụt Đuôi bỏ chạy
để tránh bị ngáng chân.
294
00:17:19,160 --> 00:17:23,000
Zeta cố băng qua đường
nhưng không được. Và chuyện gì xảy ra?
295
00:17:23,080 --> 00:17:24,760
Cậu ấy bị vấp ngã!
296
00:17:24,840 --> 00:17:25,960
Nó đã xảy ra.
297
00:17:26,040 --> 00:17:29,040
Cậu ngã xuống
như bao khoai tây. Họ đều thấy cậu ấy.
298
00:17:29,880 --> 00:17:33,720
- Cậu ấy có bị thương không ạ?
- Một chút, nhưng sẽ mau lành thôi.
299
00:17:33,800 --> 00:17:37,240
Đầu gối cậu ấy có chảy máu không ạ?
300
00:17:37,320 --> 00:17:40,360
Một chút, nhưng hôm sau đã có sẹo rồi.
301
00:17:40,440 --> 00:17:44,120
Chị Alice, khi nào vết sẹo lành ạ?
302
00:17:44,200 --> 00:17:45,880
Vết sẹo không bao giờ lành.
303
00:17:45,960 --> 00:17:49,080
Nó giống như huy chương
mà không ai có thể lấy của em.
304
00:17:50,640 --> 00:17:54,840
Vì vậy, khi Zeta trưởng thành
và không còn sợ hoàng tử nữa,
305
00:17:54,920 --> 00:17:58,360
cậu sẽ nhớ lại những gì mình đã trải qua,
306
00:17:58,440 --> 00:18:00,360
rằng cậu đã ngã và đứng lên lại.
307
00:18:01,400 --> 00:18:03,640
Tại sao vết sẹo không lành ạ?
308
00:18:03,720 --> 00:18:05,120
Vì đó là vết sẹo.
309
00:18:05,200 --> 00:18:07,280
Ta không thể rửa trôi nó được.
310
00:18:08,120 --> 00:18:10,960
Nó thật đáng sợ, nhưng cũng thật đẹp đẽ.
311
00:18:15,840 --> 00:18:16,720
Đời là thế.
312
00:18:56,600 --> 00:18:59,960
NẾU BẠN HOẶC NGƯỜI QUEN
ĐANG ĐẤU TRANH VỚI Ý NGHĨ TỰ TỬ,
313
00:19:00,040 --> 00:19:03,560
THÔNG TIN VỀ KHỦNG HOẢNG
CÓ SẴN TẠI WWW.WANNATALKABOUTIT.COM
314
00:19:15,160 --> 00:19:16,080
Tôi sẽ đi dạo.
315
00:19:16,840 --> 00:19:20,280
Đình chiến. Chỉ hôm nay thôi, được chứ?
316
00:19:20,360 --> 00:19:21,920
Nó đã xảy ra.
317
00:19:22,000 --> 00:19:22,840
Được.
318
00:19:24,600 --> 00:19:25,480
Đồ đần.
319
00:19:25,560 --> 00:19:28,320
- Tôi tưởng đình chiến rồi?
- Giờ bắt đầu này.
320
00:21:03,520 --> 00:21:08,280
Biên dịch: Ngân Kim