1 00:01:24,750 --> 00:01:25,916 Suốt hơn 15 năm, 2 00:01:26,000 --> 00:01:27,250 Aureliano Babilonia, 3 00:01:27,333 --> 00:01:30,291 dưới sự kìm kẹp độc đoán của Fernanda del Carpio… 4 00:01:34,916 --> 00:01:39,916 đã bị giam trong phòng thí nghiệm của Melquíades và chỉ ra ngoài để ăn. 5 00:01:40,416 --> 00:01:44,500 Anh thuộc lòng những truyền thuyết kỳ ảo trong cuốn sách đã bung gáy. 6 00:01:53,916 --> 00:01:56,416 Một tràng pháo tay cho Fernanda del Carpio. 7 00:02:03,333 --> 00:02:06,958 Anh đã thuộc lòng bản tóm lược các nghiên cứu của Hermann Kẻ Tật Nguyền, 8 00:02:08,000 --> 00:02:10,250 chìa khóa dẫn tới hòn đá triết gia, 9 00:02:10,875 --> 00:02:14,375 tập sấm ngôn Những thế kỷ của Nostradamus, cả nghiên cứu của ông về bệnh dịch. 10 00:02:30,250 --> 00:02:33,500 Anh bước vào tuổi trưởng thành mà không biết gì về thời đại của mình, 11 00:02:34,375 --> 00:02:37,333 nhưng lại sở hữu vốn tri thức cơ bản của một người thời Trung Cổ. 12 00:02:38,583 --> 00:02:40,916 Từ đó, "dharma", 13 00:02:42,083 --> 00:02:44,791 cũng xuất hiện trong sử thi Ramcharitmanas bằng tiếng Hindi. 14 00:02:46,666 --> 00:02:48,458 Trông anh như đang nói chuyện một mình. 15 00:02:49,833 --> 00:02:50,875 Kỳ thực, 16 00:02:51,583 --> 00:02:53,375 anh đang trò chuyện với Melquíades. 17 00:02:54,458 --> 00:02:56,458 Đúng thế, Aureliano thân mến. 18 00:02:59,375 --> 00:03:00,791 Giờ nói ta nghe, cậu bé. 19 00:03:02,416 --> 00:03:04,041 Nó được viết bằng tiếng gì? 20 00:03:09,250 --> 00:03:11,000 Tiếng Phạn, ông Melquíades. 21 00:03:15,166 --> 00:03:16,958 Cậu có đủ thời gian để học nó. 22 00:03:17,958 --> 00:03:19,166 Nhưng không nhiều lắm đâu. 23 00:03:20,166 --> 00:03:22,583 Sau đó cậu có thể giải mã bản thảo 24 00:03:23,916 --> 00:03:25,708 và biết được gốc gác của mình. 25 00:03:35,500 --> 00:03:36,750 Trong con hẻm 26 00:03:37,250 --> 00:03:39,666 nơi mà vào cái thời còn công ty chuối 27 00:03:40,416 --> 00:03:41,916 người ta đã đoán trước tương lai, 28 00:03:42,416 --> 00:03:44,041 có một người Catalan thông thái. 29 00:03:45,208 --> 00:03:46,916 Ông ấy có một hiệu sách. 30 00:03:47,583 --> 00:03:51,791 - Hẻm Tương Lai. - Ở đó có cuốn Nhập môn tiếng Phạn. 31 00:03:51,875 --> 00:03:55,916 Cậu sẽ tìm thấy nó ở giữa Jerusalem giải phóng và thơ của Milton, 32 00:03:56,791 --> 00:03:58,291 ở góc ngoài cùng bên phải 33 00:04:00,708 --> 00:04:03,041 của ngăn thứ hai trên kệ sách. 34 00:04:04,666 --> 00:04:06,541 Ngăn thứ hai. 35 00:04:17,416 --> 00:04:18,750 Ông Melquíades. 36 00:04:33,166 --> 00:04:34,375 Ông Melquíades. 37 00:05:22,250 --> 00:05:23,791 Cháu sẽ rửa vết thương. 38 00:05:26,833 --> 00:05:27,875 Đừng lo. 39 00:05:41,625 --> 00:05:42,833 Bình tĩnh nào. 40 00:05:57,166 --> 00:05:59,291 Là hoa hồng trên vòng hoa. 41 00:06:02,583 --> 00:06:05,541 Đôi khi em quên cắt bỏ gai. 42 00:06:11,958 --> 00:06:13,291 Cụ cố của em, 43 00:06:14,208 --> 00:06:15,458 Renata, 44 00:06:17,833 --> 00:06:19,125 là một nữ hoàng. 45 00:06:22,291 --> 00:06:23,458 Và giờ, 46 00:06:24,375 --> 00:06:25,708 nhờ có anh, 47 00:06:28,000 --> 00:06:30,208 em sẽ là nữ hoàng Madagascar. 48 00:06:34,000 --> 00:06:35,583 Và các con của chúng ta… 49 00:06:36,750 --> 00:06:38,250 Chúng ta sẽ có hai đứa. 50 00:06:39,916 --> 00:06:42,375 Con gái chúng ta sẽ là nữ hoàng Bỉ. 51 00:06:45,583 --> 00:06:46,416 Còn con trai… 52 00:06:49,041 --> 00:06:50,333 sẽ là vua… 53 00:06:51,083 --> 00:06:52,458 của cả Giáo hội. 54 00:06:55,541 --> 00:06:59,541 Bà Fernanda, cháu sẽ đỡ bà dậy. Đừng sợ. 55 00:07:21,041 --> 00:07:26,458 I - AURELIANO VÀ FERNANDA 56 00:07:57,750 --> 00:07:59,500 Aureliano Babilonia, 57 00:08:00,000 --> 00:08:04,000 người mà cả đời gần như chưa bao giờ đặt chân vào phòng của Fernanda, 58 00:08:04,083 --> 00:08:07,166 bỗng trở nên táo bạo chưa từng thấy vào giây phút đó, 59 00:08:08,000 --> 00:08:10,625 và nhờ vậy đã được thấy Amaranta Úrsula một lần nữa. 60 00:08:16,875 --> 00:08:17,875 Mẹ thân yêu, 61 00:08:17,958 --> 00:08:20,333 con rất vui khi viết thư này. 62 00:08:20,416 --> 00:08:22,833 Con sẽ kéo dài thời gian học tập ở Bỉ. 63 00:08:23,583 --> 00:08:25,000 Dù rất hào hứng, 64 00:08:25,500 --> 00:08:29,583 lòng con nặng trĩu khi biết rằng một lần nữa, con sẽ ở lại đây, và Macondo… 65 00:08:29,666 --> 00:08:30,791 Mày nghĩ mày là ai? 66 00:08:31,625 --> 00:08:34,250 Mày biết mày không được phép vào phòng ta mà. 67 00:08:34,875 --> 00:08:35,916 Ra ngoài! 68 00:08:37,458 --> 00:08:38,583 Đồ con hoang. 69 00:08:39,125 --> 00:08:40,958 Lẽ ra mày đừng ra đời mới phải. 70 00:09:24,166 --> 00:09:26,291 Căn nhà không thiếu thức ăn. 71 00:09:28,500 --> 00:09:31,625 Thứ Tư hàng tuần, một giỏ đồ tiếp tế được gửi đến. 72 00:09:34,166 --> 00:09:37,833 Fernanda không hề biết người gửi nhu yếu phẩm là Petra Cotes, 73 00:09:38,375 --> 00:09:40,791 với ý nghĩ rằng việc liên tục bố thí 74 00:09:41,500 --> 00:09:44,083 là cách để làm nhục kẻ đã từng hạ nhục mình. 75 00:09:48,208 --> 00:09:50,916 Aureliano thường lo việc bếp núc. 76 00:09:51,916 --> 00:09:54,000 Ngay cả trong hoàn cảnh này, 77 00:09:54,541 --> 00:09:56,458 họ cũng không chia sẻ sự cô đơn. 78 00:09:56,958 --> 00:09:59,875 Ta cho thằng khốn đó mọi thứ, và giờ nó cướp của ta. 79 00:10:05,500 --> 00:10:08,125 Lẽ ra ta nên đóng sập cửa trước mặt bà sơ đó. 80 00:10:10,291 --> 00:10:12,541 Sai lầm tồi tệ nhất đời ta. 81 00:10:13,583 --> 00:10:16,000 Còn tệ hơn cả việc lấy một kẻ thô lậu. 82 00:10:24,416 --> 00:10:25,875 Một người Catalan thông thái. 83 00:10:25,958 --> 00:10:29,708 Aureliano vẫn thiếu những yếu tố cần thiết để giải mã bản thảo. 84 00:10:30,791 --> 00:10:32,875 Anh quyết định nói chuyện với Fernanda 85 00:10:33,375 --> 00:10:37,000 để bà cho phép anh đi tìm cuốn sách mà Melquíades đã nhắc tới. 86 00:10:38,333 --> 00:10:41,958 Anh phấn khích đến độ tin chắc rằng mình sẽ không bị khước từ, 87 00:10:42,791 --> 00:10:44,250 và đã cắt tóc, 88 00:10:44,791 --> 00:10:46,791 cạo bộ râu rối bù, 89 00:10:47,583 --> 00:10:51,500 và mặc chiếc quần bó mà ai đó không rõ đã để lại. 90 00:11:17,625 --> 00:11:20,666 Không đời nào thằng ngốc đó lại không hiểu 91 00:11:20,750 --> 00:11:23,916 nĩa ăn salad và dao này không được đặt cùng nhau. 92 00:11:26,625 --> 00:11:29,250 Và chẳng đời nào người ta phục vụ rượu vang đỏ với thịt gà. 93 00:11:32,458 --> 00:11:33,458 Thưa bà. 94 00:11:35,500 --> 00:11:36,416 Xin lỗi. 95 00:11:36,916 --> 00:11:38,500 - Cháu không định làm bà sợ. - Ta… 96 00:11:39,125 --> 00:11:41,500 Ta không phải gián điệp Bảo thủ. 97 00:11:43,375 --> 00:11:44,208 Thưa bà. 98 00:11:45,000 --> 00:11:45,916 Hãy bình tĩnh. 99 00:11:47,041 --> 00:11:51,708 Ta không liên quan gì đến vụ ám sát ông, thưa Đại tá. Tuyệt đối không! 100 00:11:51,791 --> 00:11:53,625 - Bình tĩnh. - Tránh xa ta ra! 101 00:11:53,708 --> 00:11:55,000 Bình tĩnh, bà Fernanda. 102 00:11:55,083 --> 00:11:57,500 - Ta đã nói là tránh xa ta ra! - Bỏ con dao xuống. 103 00:11:57,583 --> 00:12:00,333 - Ta ra lệnh cho ông! - Bà Fernanda, cháu đây. 104 00:12:20,291 --> 00:12:22,125 Mày lấy bộ đồng phục này ở đâu? 105 00:12:30,625 --> 00:12:31,791 Mày muốn gì? 106 00:12:35,250 --> 00:12:38,916 Cháu muốn xin phép bà ra thị trấn mua vài cuốn sách. 107 00:12:53,458 --> 00:12:54,916 Không đời nào 108 00:12:56,375 --> 00:13:00,500 ta để Macondo biết được sự tồn tại của đứa con hoang nhà Buendía. 109 00:13:02,958 --> 00:13:04,750 Cháu sẽ không cho ai biết cháu là ai. 110 00:13:09,333 --> 00:13:10,375 Cháu thề. 111 00:13:29,916 --> 00:13:31,333 Thật láo xược. 112 00:13:33,250 --> 00:13:35,875 Ta đã ban cho thằng vô ơn đó biết bao nhiêu, vậy mà… 113 00:13:48,875 --> 00:13:49,916 Con trai yêu dấu, 114 00:13:51,833 --> 00:13:53,875 mẹ đếm từng ngày để chờ con về. 115 00:13:57,916 --> 00:14:01,791 Mẹ đã dọn dẹp nhà cửa để đón con với vinh dự cao nhất. 116 00:14:03,750 --> 00:14:05,375 Con sắp về đây rồi, 117 00:14:06,875 --> 00:14:09,250 và chúng ta sẽ lại là một gia đình hạnh phúc. 118 00:14:10,666 --> 00:14:14,291 Chúng ta có thể chia sẻ sự giàu có từ vương quốc của chúng ta. 119 00:14:18,208 --> 00:14:21,666 JOSÉ ARCADIO BUENDÍA 120 00:14:41,875 --> 00:14:44,791 Bị mê hoặc bởi những cử chỉ hoàng tộc của chính mình, 121 00:14:45,291 --> 00:14:49,166 bà đã biến bộ lễ phục hoàng gia thành một cỗ máy ký ức. 122 00:14:50,000 --> 00:14:53,333 Bà cảm thấy mình thật già nua, mệt mỏi, 123 00:14:54,000 --> 00:14:56,541 và đã cách quá xa những năm tháng đẹp nhất cuộc đời. 124 00:14:57,166 --> 00:15:00,458 Bà còn thèm khát cả những giờ phút tồi tệ nhất mà mình có thể nhớ lại. 125 00:15:10,166 --> 00:15:12,250 Nhu cầu được buồn bã 126 00:15:12,750 --> 00:15:16,541 đã trở thành một thói quen khó bỏ khi năm tháng tàn phá bà. 127 00:15:40,541 --> 00:15:44,250 Dù Fernanda từ chối, Aureliano đã tự cho mình cái quyền 128 00:15:44,750 --> 00:15:46,916 được ra khỏi nhà lần đầu tiên trong đời. 129 00:15:47,708 --> 00:15:51,541 Sự thật là, suốt ngần ấy năm, anh đã có thể trốn chạy cả ngàn lần, 130 00:15:52,166 --> 00:15:56,166 nhưng sự giam cầm kéo dài và sự bất định của thế giới bên ngoài 131 00:15:56,250 --> 00:15:59,583 đã làm khô héo hạt giống nổi loạn trong tim anh. 132 00:16:28,375 --> 00:16:30,541 Hẻm Tương Lai, người Catalan thông thái. 133 00:16:31,125 --> 00:16:32,666 Bên cạnh thơ của Milton. 134 00:16:34,458 --> 00:16:38,625 Anh đi một mạch qua 11 khối nhà ngăn cách căn nhà và con hẻm ấy. 135 00:16:41,041 --> 00:16:43,000 Không thứ gì mà anh thấy khiến anh bận tâm, 136 00:16:43,708 --> 00:16:46,750 có lẽ bởi vì anh thiếu đi những ký ức để so sánh. 137 00:17:28,583 --> 00:17:30,500 Vòng luẩn quẩn của Oedipus không có thật. 138 00:17:30,583 --> 00:17:31,541 Cậu nói đúng! 139 00:17:33,208 --> 00:17:34,166 Đúng. 140 00:17:34,916 --> 00:17:35,916 Nhìn kìa. 141 00:17:36,000 --> 00:17:38,916 Gã này say rồi. Cậu ta nhầm hiệu sách với quán Cậu Bé Vàng. 142 00:17:40,500 --> 00:17:41,791 Sao cậu ta lại mặc như vậy? 143 00:17:41,875 --> 00:17:45,625 Nay là ngày cuối của lễ Carnival, chôn cất đại tá là truyền thống rồi. 144 00:17:46,208 --> 00:17:47,041 Phải. 145 00:17:47,125 --> 00:17:48,625 Nghe tôi nói này. 146 00:17:48,708 --> 00:17:50,333 Thế giới sẽ tiêu tùng 147 00:17:50,416 --> 00:17:55,125 vào cái ngày con người đi khoang hạng nhất và văn chương bị tống vào toa hành lý. 148 00:17:56,583 --> 00:17:58,916 Không, nhưng nghe tôi nói này. 149 00:17:59,000 --> 00:18:01,666 Nghe này, vòng luẩn quẩn của Oedipus không có thật. 150 00:18:01,750 --> 00:18:05,250 Ông ta thừa biết mình đang làm gì khi ngủ với mẹ mình. 151 00:18:05,333 --> 00:18:06,166 Đúng. 152 00:18:06,750 --> 00:18:07,916 Không một hành động nào, 153 00:18:08,000 --> 00:18:11,500 từ cao cả nhất cho đến đê hèn nhất, mà không chứa đựng thi ca. 154 00:18:12,000 --> 00:18:13,583 Được rồi… 155 00:18:13,666 --> 00:18:15,791 Nhưng còn Rabelais thì sao? 156 00:18:15,875 --> 00:18:17,208 Ông ta là một gã ngốc! 157 00:18:17,291 --> 00:18:21,083 Tôi không tin là chỉ có 480 cách để tự sờ mông mình đâu. 158 00:18:21,750 --> 00:18:23,083 Chắc cậu điên rồi. 159 00:18:23,708 --> 00:18:26,375 Người cuối cùng đọc những cuốn này hẳn là Isaac Mù, 160 00:18:26,958 --> 00:18:28,708 nên hãy suy nghĩ cho kỹ nhé. 161 00:18:29,333 --> 00:18:30,458 Đây. Cầm lấy. 162 00:18:32,791 --> 00:18:33,625 Cái gì vậy? 163 00:18:33,708 --> 00:18:36,208 Hỏi hồn ma của ông ta xem ông ta đã nghĩ gì khi… 164 00:18:36,291 --> 00:18:39,250 Tất cả đã là chuyện quá khứ rồi. Uống đi! Kệ xác Rabelais! 165 00:18:39,333 --> 00:18:40,708 Kệ xác, uống thôi! 166 00:19:27,375 --> 00:19:28,666 - Đi đâu thế? - Sợ à? 167 00:19:28,750 --> 00:19:32,166 - Tôi đang tìm nhà tôi, nhà Buendía. - Bọn này không hại ông đâu, Đại tá. 168 00:19:32,250 --> 00:19:34,583 - Không, đừng lấy sách. - Sợ à? 169 00:19:34,666 --> 00:19:38,750 - Bình tĩnh. Cái gì đây? - Còn gì khác không, Đại tá? 170 00:19:38,833 --> 00:19:40,375 Ôi trời, có thế mà cũng giật mình! 171 00:19:41,000 --> 00:19:43,083 Dừng lại đi! Của tôi chứ! Không! 172 00:19:44,208 --> 00:19:45,250 Dừng lại đi. 173 00:19:45,333 --> 00:19:46,291 Làm ơn. 174 00:19:47,833 --> 00:19:50,875 Làm ơn. Tôi không có gì cả, tôi thề. 175 00:19:51,666 --> 00:19:52,666 Tôi không có gì cả. 176 00:19:57,416 --> 00:20:00,125 - Không có gì cả à, Đại tá? - Đại tá hư quá. 177 00:20:00,208 --> 00:20:02,916 - Không có gì à? - Đồ nói dối! 178 00:20:05,083 --> 00:20:06,083 Vàng à? 179 00:20:06,583 --> 00:20:07,416 Trả đây. 180 00:20:07,500 --> 00:20:10,500 Còn lâu nhé. Nào, đến nhà thổ xem họ có nhận cái này không. 181 00:20:10,583 --> 00:20:11,708 - Đi thôi. - Làm ơn. 182 00:20:19,333 --> 00:20:20,625 Cho chừa tội nói dối! 183 00:20:21,625 --> 00:20:22,875 Đi nào, mau lên! 184 00:20:23,375 --> 00:20:25,250 Đồ khốn kiếp! 185 00:21:06,458 --> 00:21:08,250 Ngủ ngon nhé, cưng. 186 00:21:09,333 --> 00:21:11,000 Ở đây, anh sẽ được an toàn. 187 00:21:29,666 --> 00:21:31,500 Cảm ơn ông đã cho tôi ở nhờ. 188 00:21:32,125 --> 00:21:33,875 Cảm ơn cháu gái ta ấy. 189 00:21:34,583 --> 00:21:37,000 Con bé là người tìm thấy cậu trên phố. 190 00:21:38,625 --> 00:21:42,583 Cậu đã ngủ suốt 18 tiếng, con trai. Chắc cậu đói lắm. 191 00:21:45,916 --> 00:21:47,250 Tôi về nhà đây. 192 00:21:52,791 --> 00:21:53,625 Đây. 193 00:21:54,583 --> 00:21:55,541 Cảm ơn ông. 194 00:22:00,500 --> 00:22:03,958 Con cá mà Đại tá Aureliano Buendía đã làm. 195 00:24:23,458 --> 00:24:25,833 "Ôm mẹ từ xa, con gái Amaranta Úrsula". 196 00:24:25,916 --> 00:24:28,250 - Ở đây mẹ sẽ bị sốc. - "Ở đây mẹ sẽ bị sốc". 197 00:24:28,333 --> 00:24:30,625 "Người châu Âu không giống người Macondo". 198 00:24:38,166 --> 00:24:43,125 "Con hiểu quyết định này có thể khiến mẹ lo lắng, nhưng con vẫn khỏe". 199 00:24:43,208 --> 00:24:45,833 Sao con không nhận được thư của Kẻ Ăn Thịt Người? 200 00:24:47,125 --> 00:24:49,750 - Con nhớ Macondo… - "Con nhớ Macondo…" 201 00:24:49,833 --> 00:24:51,666 …nhưng Brussels cho con sức sống. 202 00:24:51,750 --> 00:24:55,500 Hãy nói với Kẻ Ăn Thịt Người là con nhớ những khi đi săn bọ cạp. 203 00:25:01,750 --> 00:25:06,625 Hãy kể cho con chuyện ở nhà, ở Macondo, và Aureliano. Con chẳng có tin gì từ nó. 204 00:25:09,125 --> 00:25:11,125 Trong những mùa đông dài ở Bỉ, 205 00:25:11,625 --> 00:25:15,041 con không thể không nhớ những năm mưa ào ào không ngớt 206 00:25:15,583 --> 00:25:18,750 khi chúng con chạy giữa những vũng nước và đầm lầy. 207 00:25:23,416 --> 00:25:26,708 - Con nhớ cả nhà hơn bao giờ hết. - "Con gái của mẹ, Amaranta". 208 00:25:39,125 --> 00:25:42,875 Không thể tìm đâu ra một người đàn ông giống mẹ mình hơn thế. 209 00:25:48,791 --> 00:25:49,916 Mang chúng vào. 210 00:26:17,500 --> 00:26:22,375 II - AURELIANO VÀ JOSÉ ARCADIO 211 00:26:29,250 --> 00:26:31,166 Aureliano đã hóa hơi thủy ngân 212 00:26:31,250 --> 00:26:34,708 để bảo quản cái xác theo công thức của Melquíades. 213 00:26:39,000 --> 00:26:40,666 Bốn tháng sau, 214 00:26:41,166 --> 00:26:42,791 khi José Arcadio trở về, 215 00:26:43,625 --> 00:26:44,958 anh thấy bà vẫn nguyên vẹn. 216 00:26:53,916 --> 00:27:00,875 Lạy Chúa, xin ban cho bà sự nghỉ yên đời đời. 217 00:27:01,625 --> 00:27:04,708 Và cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi bà. 218 00:27:09,583 --> 00:27:11,000 Bà mất khi nào? 219 00:27:12,625 --> 00:27:14,041 Vài tháng trước. 220 00:27:18,375 --> 00:27:19,916 Mẹ ta đã nói về mày. 221 00:27:22,875 --> 00:27:24,291 Hãy để ta ở một mình với bà. 222 00:28:35,250 --> 00:28:36,291 Amen. 223 00:28:46,375 --> 00:28:48,250 Con hoang, lại đây. 224 00:29:03,708 --> 00:29:05,083 Ta dậy lúc 5:15, 225 00:29:05,166 --> 00:29:09,083 và ta muốn bữa sáng trên bàn lúc 6:00 sau khi cầu nguyện buổi sáng. 226 00:29:31,666 --> 00:29:32,500 Con hoang. 227 00:29:40,791 --> 00:29:42,916 Ta thích trứng luộc, và phải ấm. 228 00:29:43,000 --> 00:29:45,583 Chẳng biết thứ nước trái cây kinh tởm này là gì. 229 00:29:46,083 --> 00:29:48,250 Ta muốn nước cam vắt tươi. 230 00:29:51,083 --> 00:29:53,500 Nếu anh muốn trứng ấm thì tự đi mà làm. 231 00:29:54,083 --> 00:29:58,208 Nhà không có cam, nên làm quen với ổi đi. Chỉ có thế thôi. 232 00:29:58,291 --> 00:30:01,750 Đồ con hoang chó chết. Mẹ ta bảo mày hết thuốc chữa rồi. 233 00:30:02,333 --> 00:30:06,333 Các người mới là những kẻ hết thuốc chữa. Các người còn chẳng biết tự chùi đít. 234 00:30:09,375 --> 00:30:12,583 Tôi còn biết tiếng Đức, Anh và Pháp. Và tôi giỏi tiếng La-tinh hơn anh. 235 00:30:12,666 --> 00:30:15,291 Tôi không biết anh đã nói gì khi chôn mẹ anh. 236 00:30:16,583 --> 00:30:18,791 Nhưng đó không phải Thánh lễ cầu hồn. 237 00:30:56,000 --> 00:30:57,500 Vàng được giấu ở đâu? 238 00:30:57,583 --> 00:30:58,458 - Vàng nào? - Ở đâu? 239 00:30:58,541 --> 00:31:00,125 - Mẹ ta có nhắc đến! - Cái gì? 240 00:31:00,208 --> 00:31:05,916 "Gia đình chúng ta sẽ sớm được hạnh phúc. Chúng ta sẽ chia sẻ sự giàu có". Vàng đâu? 241 00:31:06,000 --> 00:31:07,750 Mẹ anh bị điên đấy. Ở đây không có. 242 00:31:07,833 --> 00:31:11,416 Họ bảo cụ Úrsula có kho báu, nhưng không ai tìm thấy nó cả. 243 00:31:11,500 --> 00:31:13,500 Chỉ còn lại cá vàng thôi. 244 00:31:13,583 --> 00:31:15,416 - Ở đâu? - Trong xưởng. 245 00:31:46,791 --> 00:31:49,750 Suốt nhiều năm, José Arcadio đã làm vui lòng mẹ 246 00:31:49,833 --> 00:31:53,166 bằng lời nói dối về sự thăng tiến nơi Tòa Thánh. 247 00:32:04,416 --> 00:32:07,333 Anh bỏ chủng viện ngay khi đến Rome, 248 00:32:08,083 --> 00:32:11,875 và cứ thế thêu dệt nên huyền thoại về những bài học thần học và giáo luật 249 00:32:12,375 --> 00:32:14,666 để không làm ảnh hưởng đến phần thừa kế kếch xù 250 00:32:14,750 --> 00:32:17,583 mà những lá thư mê sảng của mẹ anh thường nhắc đến. 251 00:33:10,208 --> 00:33:11,875 Thuở nhỏ, mỗi khi đêm về, 252 00:33:12,375 --> 00:33:14,000 José Arcadio lại toát mồ hôi vì sợ 253 00:33:14,083 --> 00:33:17,083 dưới ánh mắt lạnh lùng của những bức tượng thánh mách lẻo. 254 00:33:18,208 --> 00:33:19,875 Đó là một sự tra tấn vô ích, 255 00:33:20,375 --> 00:33:24,041 vì khi ấy, anh sợ mọi thứ xung quanh mình. 256 00:33:25,250 --> 00:33:28,750 Những người đàn bà trong nhà đẻ con có đuôi lợn, 257 00:33:29,583 --> 00:33:32,041 những con gà chọi khiến đàn ông bỏ mạng, 258 00:33:32,125 --> 00:33:34,250 và sự cắn rứt lương tâm, 259 00:33:35,333 --> 00:33:38,833 những thương vụ sai lầm dẫn người ta đến chỗ điên khùng, 260 00:33:40,083 --> 00:33:41,125 và tất cả, 261 00:33:42,083 --> 00:33:46,625 tất cả những gì Chúa tạo ra bằng lòng tốt vô hạn nhưng bị ma quỷ làm cho đồi bại. 262 00:33:46,708 --> 00:33:47,541 Này. 263 00:33:48,333 --> 00:33:51,250 Chúng ta sẽ sống thế nào đây? Nhà chỉ còn kẹo và rượu. 264 00:33:53,166 --> 00:33:54,500 Cần gì thức ăn chứ? 265 00:33:55,000 --> 00:33:58,291 Máu của Chúa sẽ thỏa mãn cơn đói khát của chúng ta. 266 00:33:59,083 --> 00:34:01,791 Phải mua đồ ăn đàng hoàng chứ. 267 00:34:02,500 --> 00:34:05,291 Mẹ ta nói bà không cho mày ra ngoài. 268 00:34:05,375 --> 00:34:09,041 Để Macondo không biết đến sự tồn tại của thằng con hoang nhà Buendía. 269 00:34:09,125 --> 00:34:15,500 Nhưng giờ ta là vua của cái nhà này, và ta cho phép mày ra ngoài. 270 00:34:15,583 --> 00:34:16,875 Con trai ta! 271 00:34:37,500 --> 00:34:40,333 Đi mua thêm đồ ăn và rượu về đây. 272 00:34:41,166 --> 00:34:43,083 Tôi không đi đâu. Anh đi đi. 273 00:34:47,041 --> 00:34:48,083 Chà, 274 00:34:48,791 --> 00:34:50,250 nếu mày không muốn đi, 275 00:34:50,750 --> 00:34:54,666 ta xin mời mày giúp ta phá hủy tất cả những di vật này. 276 00:34:55,166 --> 00:34:56,458 Nào, uống đi. 277 00:34:56,958 --> 00:34:57,791 Uống đi. 278 00:35:03,875 --> 00:35:08,125 Đừng nói với ta là mày thích cái cách lũ tượng sa đọa đó 279 00:35:08,208 --> 00:35:11,625 dùng ánh mắt hắc ám để phán xét người khác đấy nhé? 280 00:35:20,750 --> 00:35:23,541 Nào, con hoang! Đập cái này đi! Nào! 281 00:35:27,208 --> 00:35:30,791 Đúng thế. Ném nó xuống sàn! Ném xuống sàn đi, con hoang! 282 00:35:33,833 --> 00:35:37,833 Một… hai, ba! 283 00:35:37,916 --> 00:35:41,166 Phải đốt sạch sành sanh, con hoang! 284 00:36:48,166 --> 00:36:51,083 Rất nhiều lần, trong tháng Tám chói chang của thành Rome, 285 00:36:51,583 --> 00:36:53,958 anh giật mình mở mắt, 286 00:36:54,041 --> 00:36:58,000 và thấy Amaranta ngoi lên từ một bồn tắm bằng đá cẩm thạch 287 00:36:58,750 --> 00:37:00,333 với bàn tay quấn băng, 288 00:37:00,958 --> 00:37:03,416 một hình ảnh được lý tưởng hóa bởi nỗi lo bị lưu đày. 289 00:37:04,625 --> 00:37:06,291 Cô ấy tên là Amaranta. 290 00:37:08,166 --> 00:37:10,125 Ta yêu cô ấy còn hơn mẹ mình. 291 00:37:13,291 --> 00:37:18,208 Cô ấy dành hàng giờ để đếm những nốt ruồi trên người ta và đặt tên cho từng cái một. 292 00:37:20,166 --> 00:37:24,166 Amaranta Úrsula. Tôi yêu chị ấy hơn cả mạng sống của mình. 293 00:37:25,458 --> 00:37:28,916 Đêm nào chị ấy cũng về thăm tôi trong mơ. Đêm nào cũng vậy. 294 00:37:36,000 --> 00:37:38,000 Nhà hết rượu rồi, con hoang. 295 00:37:38,083 --> 00:37:39,750 Chuyện rất nghiêm trọng đấy. 296 00:37:40,250 --> 00:37:41,333 Rất nghiêm trọng. 297 00:37:45,625 --> 00:37:47,208 Ta vẫn còn cái này. 298 00:37:47,708 --> 00:37:51,416 Nhưng mày phải vào thị trấn để mua thêm rượu cho ta. Đi đi. 299 00:37:52,375 --> 00:37:53,791 Aureliano ngạc nhiên 300 00:37:53,875 --> 00:37:58,000 vì José Arcadio khác xa với hình ảnh trong đầu anh. 301 00:37:59,208 --> 00:38:01,916 Sự bình yên giữa hai linh hồn cô đơn cùng dòng máu 302 00:38:02,000 --> 00:38:04,125 hoàn toàn không phải tình bạn… 303 00:38:04,208 --> 00:38:05,041 Được rồi. 304 00:38:05,125 --> 00:38:07,916 …nhưng nó cho phép họ chịu đựng sự cô đơn vô tận 305 00:38:08,916 --> 00:38:12,208 vừa chia cắt vừa đoàn kết họ. 306 00:38:15,541 --> 00:38:17,916 Không ai nhớ ta đâu, con hoang. Đi nào. 307 00:38:18,000 --> 00:38:19,458 - Kìa. Thưa bà! - Đông người quá. 308 00:38:19,541 --> 00:38:23,916 Thưa bà, hân hạnh gặp bà. Chúng tôi là José Arcadio và Aureliano Buendía. 309 00:38:24,000 --> 00:38:25,250 Bà nhớ chúng tôi chứ? 310 00:38:25,333 --> 00:38:29,000 Bà ấy không nhớ. Phước lành. Nhân danh Cha, Con và Thánh Thần. 311 00:38:29,083 --> 00:38:33,375 Không ai nhớ người nhà Buendía đâu, con hoang. Chào, các ông nhớ không? 312 00:38:33,875 --> 00:38:37,375 Macondo được sáng lập bởi José Arcadio Buendía, 313 00:38:37,458 --> 00:38:39,041 và cụ có hai con trai, 314 00:38:39,125 --> 00:38:41,250 Aureliano, một quân nhân gương mẫu, 315 00:38:41,333 --> 00:38:44,750 và José Arcadio, một kẻ phiêu lưu nơi biển cả. 316 00:38:44,833 --> 00:38:45,916 Cạn nào! 317 00:38:46,416 --> 00:38:48,541 Vì chẳng ai nhớ họ cả. 318 00:38:49,583 --> 00:38:51,916 Các ông có nhớ họ không? Này, các ông! 319 00:38:52,416 --> 00:38:56,791 Thưa các cô! Đức Giáo hoàng José Arcadio đang nói chuyện với các người đấy. 320 00:38:56,875 --> 00:39:03,833 Và xin giới thiệu đây chính là Aureliano, đứa con của tội lỗi. 321 00:39:05,208 --> 00:39:07,666 Từ thiên đường đến khổ đau! 322 00:39:08,750 --> 00:39:13,166 Cha tôi, Aureliano Segundo, có một người anh sinh đôi, 323 00:39:13,666 --> 00:39:17,166 José Arcadio Segundo. Họ đã mang tàu hỏa đến đây, nhớ chứ? 324 00:39:17,666 --> 00:39:20,250 Không ai nhớ chúng ta đâu, con hoang. 325 00:39:20,750 --> 00:39:22,375 Không ai nhớ chúng ta. 326 00:39:29,250 --> 00:39:30,458 Cậu Bé Vàng. 327 00:39:31,541 --> 00:39:32,375 Đi nào. 328 00:39:40,833 --> 00:39:43,000 CẬU BÉ VÀNG 329 00:39:55,291 --> 00:39:57,625 NAM 330 00:40:06,166 --> 00:40:11,083 Cậu Bé Vàng là nhà thổ có chủ đề vườn thú, nơi không khí mang một sức nặng ngây ngô, 331 00:40:12,375 --> 00:40:14,291 như thể người ta vừa phát minh ra nó. 332 00:40:15,083 --> 00:40:19,083 Những cô gái lai xinh đẹp đang nằm chờ trong vô vọng giữa những cánh hoa đẫm máu, 333 00:40:19,583 --> 00:40:24,208 họ hiểu nghệ thuật yêu đương mà đàn ông đã lãng quên nơi địa đàng trần thế. 334 00:40:26,750 --> 00:40:28,791 Tôi biết hai cậu. 335 00:40:32,208 --> 00:40:35,000 Cậu là José Arcadio. 336 00:40:38,208 --> 00:40:42,041 Còn cậu có khuôn mặt của một Aureliano. 337 00:40:42,125 --> 00:40:44,083 Diện mạo y chang. 338 00:40:44,583 --> 00:40:45,958 Y như đúc. 339 00:40:46,041 --> 00:40:48,291 Trong căn nhà kính của những ảo vọng ấy, 340 00:40:48,833 --> 00:40:51,541 Pilar Ternera là bà lão lộng lẫy và trầm lặng 341 00:40:51,625 --> 00:40:53,291 đang canh gác lối vào. 342 00:40:53,375 --> 00:40:57,291 Con hoang, cuối cùng thì họ cũng nhận ra ta rồi. Cạn ly! 343 00:40:59,625 --> 00:41:01,750 Và ta biết vì sao hai cậu đến đây. 344 00:41:03,333 --> 00:41:05,625 Cả hai cậu đều đang yêu. 345 00:41:06,541 --> 00:41:08,250 Và cả hai cậu cần phải quên. 346 00:41:10,583 --> 00:41:12,333 Nigromanta! 347 00:41:13,208 --> 00:41:15,875 Nigromanta, con yêu của ta, lại đây! 348 00:41:27,333 --> 00:41:29,875 Giúp ta chăm sóc hai thằng nhóc này nhé. 349 00:41:30,375 --> 00:41:31,541 Dĩ nhiên, thưa bà. 350 00:41:32,708 --> 00:41:34,750 Xin phép. Cảm ơn. 351 00:41:36,500 --> 00:41:37,625 Cảm ơn. 352 00:41:37,708 --> 00:41:39,083 Đi đi. 353 00:41:46,041 --> 00:41:48,208 - Cậu đọc xong cuốn sách chưa? - Sao? 354 00:41:48,791 --> 00:41:50,333 Tôi tưởng cậu đi rồi. 355 00:41:50,416 --> 00:41:51,500 José Arcadio. 356 00:41:52,666 --> 00:41:53,875 Gabriel García. 357 00:41:55,083 --> 00:41:55,916 Aureliano. 358 00:41:56,416 --> 00:42:01,000 Nếu anh ta biết mày, tức là mày từng ra khỏi nhà, đồ con hoang dối trá. 359 00:42:01,583 --> 00:42:03,958 Chỉ một lần thôi. Đó là trải nghiệm tồi tệ nhất đời. 360 00:42:04,041 --> 00:42:06,000 Mày còn giữ bí mật nào nữa? 361 00:42:06,083 --> 00:42:08,708 - Không, thưa Đức Giáo hoàng. - Tôi biết anh. 362 00:42:12,833 --> 00:42:15,958 Khi tôi đưa anh về, anh trông như con chó vừa bị mắng. 363 00:42:17,291 --> 00:42:18,458 Cạn ly! 364 00:42:18,541 --> 00:42:20,291 Mừng con chó vừa bị mắng. 365 00:42:20,916 --> 00:42:21,958 Cạn ly! 366 00:42:24,250 --> 00:42:26,208 Vì niềm vui khi được gặp lại anh. 367 00:43:37,166 --> 00:43:38,875 Cẩn thận. Đừng giẫm lên nó. 368 00:43:39,458 --> 00:43:43,416 Gián là loài côn trùng có cánh cổ xưa nhất trên Trái Đất. 369 00:43:43,500 --> 00:43:44,375 Phải. Chúng… 370 00:43:44,458 --> 00:43:49,041 Đêm hôm đó và cả đêm hôm sau, Aureliano đều không về nhà. 371 00:43:49,125 --> 00:43:50,333 Thấy chưa? Đây này! 372 00:43:57,958 --> 00:44:02,166 Trong khi đó, José Arcadio dẫn mấy thằng nhóc về nhà chơi, 373 00:44:02,875 --> 00:44:06,083 bày ra những bữa tiệc đến tận lúc bình minh. 374 00:44:08,375 --> 00:44:11,708 Nhưng các cậu, đừng quên Cervantes là một tên khốn! 375 00:44:11,791 --> 00:44:13,875 Và Shakespeare là một gã chó má! 376 00:44:15,458 --> 00:44:19,416 - Văn học muôn năm! - Muôn năm! 377 00:44:28,375 --> 00:44:32,458 Chào mừng đến Nhà hát Macondo lộng lẫy. Tàn dư của nó thì đúng hơn. 378 00:44:32,541 --> 00:44:36,125 Điện ảnh chỉ là thứ nghệ thuật ăn theo sân khấu. 379 00:44:36,208 --> 00:44:37,500 - Ăn theo. - Sân khấu. 380 00:44:37,583 --> 00:44:42,083 Aureliano tiếp tục gặp gỡ bốn nhà hùng biện ấy hàng đêm. 381 00:44:42,583 --> 00:44:43,458 Gabriel, 382 00:44:43,958 --> 00:44:47,208 Álvaro, Germán và Alfonso. 383 00:44:47,875 --> 00:44:51,083 Những người bạn đầu tiên và cuối cùng trong đời anh. 384 00:44:58,208 --> 00:45:01,666 José Arcadio biến căn nhà thành một chốn địa đàng sa đọa. 385 00:45:02,208 --> 00:45:06,333 Tận đêm khuya, người ta vẫn nghe thấy tiếng chí chóe, hát hò, nhảy múa. 386 00:45:06,416 --> 00:45:10,916 Họ bơi lội như những chú chim đang bay giữa bầu trời vàng của bong bóng thơm. 387 00:45:11,000 --> 00:45:13,666 Căn nhà cứ như một trường nam sinh vô kỷ luật. 388 00:45:25,750 --> 00:45:29,791 Dù Aureliano gắn bó khăng khít như nhau với cả bốn người bạn, 389 00:45:30,291 --> 00:45:32,416 anh thấy mình thân nhất với Gabriel. 390 00:45:32,500 --> 00:45:37,791 Họ nói Đại tá Aureliano Buendía đã vẽ một vòng tròn phấn mà không ai vào được. 391 00:45:38,291 --> 00:45:42,875 Sợi dây liên kết nảy sinh khi Gabriel vô tình nhắc đến Đại tá Aureliano Buendía. 392 00:45:44,000 --> 00:45:46,458 Gabriel không nghi ngờ về sự tồn tại của vị đại tá. 393 00:45:47,000 --> 00:45:51,125 Ông là bạn chiến đấu và tri kỷ không thể tách rời của cụ cố của anh, 394 00:45:51,833 --> 00:45:54,083 Đại tá Gerineldo Márquez. 395 00:46:10,500 --> 00:46:11,833 Vậy ông có nhớ không? 396 00:46:12,333 --> 00:46:14,625 Có 3.000 người bị ném xuống biển. 397 00:46:14,708 --> 00:46:16,833 Dĩ nhiên, con trai. 398 00:47:35,625 --> 00:47:36,833 José Arcadio! 399 00:47:37,375 --> 00:47:38,583 Ở trong này! 400 00:47:39,958 --> 00:47:41,333 Con hoang! 401 00:47:55,208 --> 00:47:57,625 Có kho báu đấy, con hoang. 402 00:48:01,375 --> 00:48:06,041 Nơi duy nhất ta đã không tìm là dưới giường của cụ Úrsula. 403 00:48:08,000 --> 00:48:10,458 Và mấy thằng nhóc này đã thấy nó ở đó. 404 00:48:13,250 --> 00:48:15,166 Mấy thằng nhóc đó rất nguy hiểm. 405 00:48:16,000 --> 00:48:18,375 Không, con hoang. 406 00:48:19,500 --> 00:48:21,583 Nhờ chúng mà chúng ta giàu to. 407 00:48:21,666 --> 00:48:25,583 Và chúng ta có thể sửa lại căn nhà theo ý thích của cả hai. 408 00:48:26,541 --> 00:48:30,333 Chúng ta sẽ sống như vua. Lại đây. Ta sẽ đãi mày một bữa. 409 00:48:30,416 --> 00:48:32,625 Uống sâm panh đi. 410 00:48:33,916 --> 00:48:34,958 Cạn ly! 411 00:48:35,458 --> 00:48:40,041 Uống mừng kho báu của nhà Buendía! 412 00:48:40,125 --> 00:48:42,791 - Đây. - Không phải lúc này, tôi đang mệt. 413 00:49:40,958 --> 00:49:41,791 Cái quái gì vậy? 414 00:49:42,291 --> 00:49:44,500 - Vừa rồi là sao? - Sao tao biết được? 415 00:49:47,208 --> 00:49:48,041 Biến thôi. 416 00:50:11,166 --> 00:50:13,208 Trong cơn mất ngủ đầy mệt mỏi, 417 00:50:13,708 --> 00:50:16,541 anh lại đo đếm chiều sâu của những nỗi bất hạnh đời mình 418 00:50:20,583 --> 00:50:22,500 khi đi khắp căn nhà tối tăm, 419 00:50:22,583 --> 00:50:25,333 nơi những linh hồn đã khuất lang thang từ chập tối. 420 00:50:48,875 --> 00:50:53,708 Bọn mày đang làm trò gì thế? Cút đi, lũ ẻo lả! Cút! 421 00:50:54,208 --> 00:50:56,333 Cút đi, đồ ẻo lả. Cút! 422 00:50:56,833 --> 00:50:58,958 Cút ngay khỏi đây! Cút! 423 00:51:03,041 --> 00:51:04,708 Bọn này sẽ quay lại! 424 00:51:08,375 --> 00:51:10,583 Nổi giận không hẳn vì những tổn thất, 425 00:51:10,666 --> 00:51:13,750 mà vì sự ghê tởm và thương hại dành cho chính mình, 426 00:51:14,875 --> 00:51:16,875 anh đã đuổi mấy thằng nhóc đó đi, 427 00:51:17,833 --> 00:51:20,666 điều mà anh còn không nỡ làm với cả những con sói hoang. 428 00:51:39,875 --> 00:51:41,125 Mấy thằng nhóc đó đâu rồi? 429 00:51:42,875 --> 00:51:45,958 Ta đuổi chúng rồi. Ta phát mệt với chúng. 430 00:51:50,541 --> 00:51:52,333 Tôi sẽ ra quảng trường tìm thức ăn. 431 00:51:58,583 --> 00:52:01,083 Ra hiệu thuốc mua ít muối trị hen đi. 432 00:52:02,541 --> 00:52:03,875 Ta đi tắm đây. 433 00:52:06,166 --> 00:52:07,000 Mà này. 434 00:52:08,583 --> 00:52:09,791 Mua rượu rum nhé. 435 00:52:15,833 --> 00:52:17,250 Anh cứ tiếp tục như vậy, 436 00:52:17,791 --> 00:52:22,875 lạc lối và gặm nhấm nỗi đắng cay của những thú vui lầm lạc. 437 00:53:12,041 --> 00:53:13,208 José Arcadio. 438 00:53:35,958 --> 00:53:37,000 José Arcadio? 439 00:53:53,791 --> 00:53:57,166 Bốn thằng nhóc phá mái ngói rồi xông vào. 440 00:54:00,750 --> 00:54:03,458 Mọi thứ diễn ra quá nhanh, bài bản và tàn bạo, 441 00:54:04,041 --> 00:54:06,250 như một cuộc tấn công quân sự. 442 00:54:29,458 --> 00:54:35,166 Chỉ khi đó Aureliano mới hiểu mình đã yêu quý anh ấy đến nhường nào. 443 00:55:51,041 --> 00:55:52,666 Chào buổi tối, Kẻ Ăn Thịt Người. 444 00:55:57,166 --> 00:55:58,916 Em ngáy đấy. 445 00:56:08,916 --> 00:56:10,833 Tiệc tùng ở đây giờ thế này à? 446 00:56:11,416 --> 00:56:13,958 Kẻ phá nát căn nhà được uống hết rượu rum ư? 447 00:56:20,375 --> 00:56:22,208 Em bị cắt mất lưỡi rồi à? 448 00:56:29,541 --> 00:56:30,958 Lâu rồi không gặp. 449 00:56:41,708 --> 00:56:43,708 Đi tắm đi. Em hôi như cú ấy. 450 00:56:52,500 --> 00:56:53,333 Đi đi. 451 00:56:53,833 --> 00:56:55,166 Chị sẽ nấu bữa trưa. 452 00:56:58,708 --> 00:57:04,291 III - AURELIANO VÀ AMARANTA ÚRSULA 453 00:57:13,125 --> 00:57:14,291 Rượu hay nước trái cây? 454 00:57:17,750 --> 00:57:19,541 Nước trái cây, cảm ơn. 455 00:57:20,458 --> 00:57:21,375 Biết nói rồi à? 456 00:57:22,083 --> 00:57:23,833 Tưởng em không có lưỡi chứ. 457 00:57:36,333 --> 00:57:37,541 Anh của chị thế nào? 458 00:57:39,333 --> 00:57:42,000 Mẹ nói toàn lời có cánh, mà chị chẳng biết gì về anh ấy. 459 00:57:46,500 --> 00:57:47,833 Chà, anh ấy… 460 00:57:49,791 --> 00:57:51,083 Anh ấy là một kẻ buồn bã. 461 00:57:52,500 --> 00:57:53,791 Anh ấy sống trong quá khứ, 462 00:57:56,458 --> 00:57:58,791 nhưng anh ấy rất tốt bụng và hào phóng. 463 00:58:01,208 --> 00:58:04,458 Ở khía cạnh nào đó, anh ấy giống Aureliano, cha chị. 464 00:58:09,000 --> 00:58:10,625 Em tưởng là ở Bỉ chị vui lắm chứ. 465 00:58:11,125 --> 00:58:11,958 Đúng thế. 466 00:58:15,083 --> 00:58:17,833 Nhưng sáng nào tỉnh dậy, chị cũng mơ mình đang ở đây. 467 00:58:20,916 --> 00:58:22,291 Chị sẽ ở lại đây chứ? 468 00:58:23,000 --> 00:58:23,875 Em yêu! 469 00:58:26,125 --> 00:58:27,041 Xong rồi. 470 00:58:28,625 --> 00:58:31,791 Đây là Kẻ Ăn Thịt Người. Nó giống như em trai em. Đây là chồng chị. 471 00:58:31,875 --> 00:58:34,750 Anh ấy nói anh ấy sẽ mở một công ty bưu chính hàng không. 472 00:58:34,833 --> 00:58:36,708 Thử tưởng tượng máy bay ở Macondo đi? 473 00:58:38,958 --> 00:58:40,583 Gastón. Hân hạnh. 474 00:59:05,458 --> 00:59:07,041 Em yêu, em làm gì thế? 475 00:59:07,125 --> 00:59:09,375 Thật vô ích. Em không thể giết hết lũ kiến được. 476 00:59:09,458 --> 00:59:13,666 Tiếng Pháp làm gì có từ "không thể". Anh định vẽ thêm một con bọ cánh cứng à? 477 00:59:14,625 --> 00:59:16,833 Biết anh sẽ làm gì không? 478 00:59:16,916 --> 00:59:18,916 Biết anh sẽ làm gì không? 479 00:59:19,000 --> 00:59:21,750 Anh sẽ không vẽ thêm con bọ cánh cứng nào nữa! 480 00:59:21,833 --> 00:59:25,000 Tuy anh ta hơn cô ít nhất 15 tuổi, 481 00:59:25,500 --> 00:59:27,166 những thú vui trẻ trung, 482 00:59:27,666 --> 00:59:30,125 sự quyết tâm bền bỉ để mang lại hạnh phúc cho cô, 483 00:59:31,125 --> 00:59:35,000 và những phẩm chất của một người tình tuyệt vời đã bù đắp cho sự chênh lệch ấy. 484 00:59:51,666 --> 00:59:54,416 Nhổ hết đám cỏ dại này đi, cả đằng kia nữa. 485 00:59:54,916 --> 00:59:57,833 Phải làm mới được uống nước corozo. Ở đây không thích người lười. 486 00:59:58,750 --> 01:00:01,333 - Những ụ đất phải… - Quý cô dịu dàng. 487 01:00:01,958 --> 01:00:06,625 Liệu tôi có vinh hạnh được cùng cô 488 01:00:06,708 --> 01:00:09,291 đến thành phố Macondo xinh đẹp không? 489 01:00:09,375 --> 01:00:14,166 Không thể tưởng tượng một cô gái với khí chất ấy lại quay về một thị trấn chết… 490 01:00:14,250 --> 01:00:15,250 Đẹp nhỉ? 491 01:00:15,333 --> 01:00:17,208 …một nơi u uất vì bụi và nóng bức. 492 01:00:17,291 --> 01:00:20,000 Đây là phố người Thổ. Em đã kể với anh rồi. 493 01:00:20,083 --> 01:00:22,541 Khắp phố đều có thảm bay. 494 01:00:22,625 --> 01:00:24,291 Ừ, anh nhớ. 495 01:00:26,500 --> 01:00:29,125 Còn kia là tiệm nước đá của Aureliano Triste. 496 01:00:29,208 --> 01:00:30,250 Tiệm kia à? 497 01:00:31,291 --> 01:00:35,958 Cô nói với Gastón rằng Macondo là thị trấn tươi sáng và yên bình nhất thế giới. 498 01:00:36,458 --> 01:00:39,250 Cô kể về một ngôi nhà rộng mênh mông, ngát mùi kinh giới cay, 499 01:00:39,750 --> 01:00:42,208 nơi cô muốn già đi bên người chồng thủy chung 500 01:00:42,291 --> 01:00:45,833 và hai cậu con trai nghịch ngợm tên là Rodrigo và Gonzalo, 501 01:00:46,333 --> 01:00:48,750 tuyệt đối không phải Aureliano và José Arcadio, 502 01:00:49,708 --> 01:00:53,958 và một cô con gái tên là Virginia, tuyệt đối không phải Remedios. 503 01:01:08,250 --> 01:01:12,875 Aureliano vẫn còn là trai tân khi Amaranta Úrsula trở về Macondo. 504 01:01:32,625 --> 01:01:34,833 Nigromanta đã đưa anh lên giường, 505 01:01:35,583 --> 01:01:40,375 và cơ thể dữ dội, chai sạn và vô cảm của một cô gái điếm 506 01:01:40,875 --> 01:01:44,375 đã sẵn sàng phục vụ anh như thể anh là một cậu bé sợ hãi. 507 01:01:47,958 --> 01:01:51,500 Cô nhanh chóng nhận ra trước mặt mình là một người đàn ông vô cùng mạnh mẽ 508 01:01:52,000 --> 01:01:56,333 đang đòi hỏi một cơn địa chấn chuyển mình từ tận sâu trong ruột gan cô. 509 01:02:08,916 --> 01:02:11,375 Tưởng em chết rồi chứ. Nhiều ngày rồi em chưa ra ngoài. 510 01:02:12,875 --> 01:02:15,833 - Không phải trời sắp sập sao? - Đây. 511 01:02:17,250 --> 01:02:20,333 Tiếng ồn làm phiền em à? Chị sẽ đuổi công nhân đi. 512 01:02:21,541 --> 01:02:23,166 Tiếng ồn khác mới phiền. 513 01:02:31,375 --> 01:02:33,125 Chị Amaranta, em đang học. 514 01:02:33,208 --> 01:02:34,500 Chị muốn gì? 515 01:02:42,625 --> 01:02:44,791 Sao em không bao giờ hồi âm? 516 01:02:46,541 --> 01:02:50,958 Chị viết thư cho em, nhưng mẹ nói em không muốn nghe tin chị, nên chị dừng. 517 01:02:54,250 --> 01:02:56,875 Em ghét chị vì chị bỏ em lại với bà ấy à? 518 01:03:00,083 --> 01:03:01,166 Em không ghét chị. 519 01:03:02,708 --> 01:03:04,375 Vậy sao em không nói chuyện với chị? 520 01:03:07,958 --> 01:03:11,375 - Vì em đang học. - Em học gì mà chăm thế? Để chị xem nào. 521 01:03:14,250 --> 01:03:15,916 Cuốn sách to đùng này nói về cái gì? 522 01:03:18,125 --> 01:03:20,708 Em không biết nữa. Em đang cố hiểu nó. 523 01:03:20,791 --> 01:03:22,958 Để làm gì? Hết sách để đọc rồi à? 524 01:03:24,583 --> 01:03:25,916 Em đọc hết rồi. 525 01:03:28,416 --> 01:03:30,708 Em đã đọc hết sách trên cả thế giới ư? 526 01:03:33,333 --> 01:03:34,833 Những cuốn đáng đọc thôi. 527 01:03:50,583 --> 01:03:53,500 Thi thoảng Amaranta Úrsula lại ghé qua căn phòng. 528 01:03:54,958 --> 01:03:57,250 Cô thường nán lại đó vài phút, 529 01:04:00,833 --> 01:04:03,166 trong khi chồng cô canh giữ bầu trời, 530 01:04:03,250 --> 01:04:06,875 chờ đợi chiếc máy bay anh ta muốn đưa về Macondo. 531 01:04:08,916 --> 01:04:13,083 Khi đó, Gastón đã làm tiêu bản mọi loài côn trùng có thể tìm thấy trong vùng. 532 01:04:13,166 --> 01:04:16,208 Cút đi! Đi mà lo cho cái máy bay vớ vẩn của anh. 533 01:04:16,291 --> 01:04:18,791 Kiến phá hoại cái nhà này đã đủ tệ rồi. 534 01:04:18,875 --> 01:04:20,791 Chỉ một mùa thôi mà! 535 01:04:20,875 --> 01:04:23,750 Thị trấn này và căn nhà chết tiệt này sẽ chẳng sao cả… 536 01:04:23,833 --> 01:04:24,791 Anh nói gì? 537 01:04:24,875 --> 01:04:30,458 "Căn nhà chết tiệt", anh vừa nói thế à? Căn nhà chết tiệt! Phải! Anh vừa nói thế! 538 01:04:30,541 --> 01:04:31,916 Amaranta, thôi nào! 539 01:04:32,666 --> 01:04:35,041 Xin em đấy. 540 01:04:36,125 --> 01:04:39,083 Sao em gắn bó với Macondo đến vậy? Anh không thể hiểu nổi. 541 01:04:40,208 --> 01:04:41,583 Và anh sẽ không bao giờ hiểu. 542 01:04:42,125 --> 01:04:43,250 Amaranta. 543 01:04:45,750 --> 01:04:46,750 Em yêu. 544 01:04:49,750 --> 01:04:50,583 Em yêu. 545 01:04:59,583 --> 01:05:00,416 Bình tĩnh. 546 01:05:47,541 --> 01:05:49,791 Bà ra đi trên chiếc ghế bập bênh bằng mây, 547 01:05:49,875 --> 01:05:53,500 vào một đêm tiệc tùng, mắt nhìn lối vào thiên đường của chính mình. 548 01:05:53,583 --> 01:05:55,625 Ôi, mẹ tôi! 549 01:05:55,708 --> 01:05:57,708 Ôi, mẹ tôi! 550 01:05:57,791 --> 01:06:01,208 Mẹ tôi đi mãi không về nữa! 551 01:06:01,291 --> 01:06:03,291 Ôi, mẹ tôi! 552 01:06:03,375 --> 01:06:04,875 Ôi, mẹ tôi! 553 01:06:04,958 --> 01:06:08,750 Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời 554 01:06:08,833 --> 01:06:12,416 Cầu cho chúng con là kẻ có tội 555 01:06:12,500 --> 01:06:18,000 Khi nay và trong giờ lâm tử, amen 556 01:06:18,083 --> 01:06:19,166 Chúa Giê-su… 557 01:06:19,250 --> 01:06:23,416 Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời Cầu cho chúng con… 558 01:06:23,500 --> 01:06:24,708 Đó là hồi kết. 559 01:06:25,333 --> 01:06:27,041 Trong mộ của Pilar Ternera, 560 01:06:27,958 --> 01:06:30,333 giữa những tiếng tụng kinh và tràng hạt của gái điếm, 561 01:06:31,000 --> 01:06:33,208 tàn tích của quá khứ dần phân hủy. 562 01:06:41,375 --> 01:06:42,750 Cậu tính làm gì? 563 01:06:48,750 --> 01:06:50,791 Đọc cuốn sách đến khi tôi giải mã được nó. 564 01:06:53,916 --> 01:06:56,083 Ở đây chẳng còn gì cho bất cứ ai. 565 01:06:59,791 --> 01:07:00,916 Tôi sẽ tới Paris. 566 01:07:02,583 --> 01:07:04,000 Ở đó có Mercedes. 567 01:07:06,125 --> 01:07:07,125 Được thôi. 568 01:07:08,541 --> 01:07:09,625 Khi đến nơi, 569 01:07:10,125 --> 01:07:13,375 hãy ghé hiệu sách Honoré Champion ở Khu phố La-tinh, 570 01:07:13,875 --> 01:07:19,041 và gửi cho tôi Reynard the Fox và Bài ca Roland nhé. 571 01:07:20,666 --> 01:07:22,125 Rượu rum, làm ơn. 572 01:07:22,625 --> 01:07:26,000 - Với tôi, đây là kết thúc. - Với cậu, đây là kết thúc. 573 01:07:30,750 --> 01:07:32,083 Mọi người, nghe này. 574 01:07:34,250 --> 01:07:35,791 Quán Cậu Bé Vàng đã đóng cửa. 575 01:07:38,125 --> 01:07:40,541 Bữa tiệc kết thúc rồi. 576 01:07:48,000 --> 01:07:49,750 Hẹn gặp lại, anh bạn. 577 01:08:08,333 --> 01:08:09,458 Tạm biệt, 578 01:08:10,291 --> 01:08:11,541 Aureliano Buendía. 579 01:08:12,791 --> 01:08:14,458 Tạm biệt, Gabriel García. 580 01:08:27,291 --> 01:08:29,250 Có bạn bè đúng là khốn nạn mà. 581 01:08:45,708 --> 01:08:46,791 Chị sao thế? 582 01:08:47,666 --> 01:08:49,208 Không sao. Chị bị đứt tay. 583 01:08:56,083 --> 01:08:58,791 Em quá độc ác để làm một con dơi tốt. 584 01:09:12,708 --> 01:09:13,791 Em đi đâu về vậy? 585 01:09:19,208 --> 01:09:21,083 Mọi người đang rời Macondo. 586 01:09:21,666 --> 01:09:23,333 Không phải tất cả, Kẻ Ăn Thịt Người. 587 01:09:28,958 --> 01:09:30,041 Ổn rồi. 588 01:09:39,125 --> 01:09:41,208 Đừng bỏ em đi nữa nhé, Amaranta. 589 01:09:41,291 --> 01:09:44,416 - Aureliano, dừng lại đi. - Đừng rời bỏ em. 590 01:09:47,458 --> 01:09:49,708 Đêm nào em cũng mơ chị thủ thỉ "Gastón" bên tai. 591 01:09:49,791 --> 01:09:51,041 Đồ ngốc. 592 01:09:58,375 --> 01:10:00,125 Chị sẽ lên tàu đi khỏi đây ngay. 593 01:10:31,666 --> 01:10:32,500 Em yêu. 594 01:10:33,541 --> 01:10:34,500 Nghe này. 595 01:10:35,750 --> 01:10:40,750 "Chúng tôi rất xấu hổ khi xác nhận rằng chiếc máy bay đã bị gửi tới Tanganyika, 596 01:10:40,833 --> 01:10:44,541 nơi nó đã được giao cho bộ tộc Makondos". Ba thứ nhảm nhí gì đó. 597 01:10:44,625 --> 01:10:49,250 "Nhưng chúng tôi đang chuẩn bị chuyến đi đến Macondo ở Mỹ La-tinh cho ông". 598 01:10:50,458 --> 01:10:51,833 Sao em lại cười? 599 01:10:52,625 --> 01:10:53,750 Không thể tin được! 600 01:10:57,458 --> 01:11:02,541 Amaranta Úrsula ra khỏi phòng tắm lúc 4:30 chiều. 601 01:11:02,625 --> 01:11:03,750 Em đang làm gì thế? 602 01:11:07,958 --> 01:11:09,791 Đợi chị đi Bỉ. 603 01:11:50,333 --> 01:11:51,166 Đi đi. 604 01:12:59,333 --> 01:13:02,583 Thị trấn đã rơi vào cảnh tiêu điều xơ xác đến mức 605 01:13:03,083 --> 01:13:07,166 chỉ còn những con ma-nơ-canh mất đầu đứng trơ trọi trong tủ kính âm u. 606 01:13:18,875 --> 01:13:20,083 Dừng lại! 607 01:13:20,791 --> 01:13:22,375 Dừng lại! 608 01:13:22,458 --> 01:13:24,291 Gì thế? 609 01:13:27,750 --> 01:13:28,833 Không thể tin nổi! 610 01:13:46,583 --> 01:13:48,250 Chạy đi, Kẻ Ăn Thịt Người! 611 01:14:23,166 --> 01:14:26,166 Ở Macondo đó, nơi mà đến lũ chim cũng lãng quên, 612 01:14:26,666 --> 01:14:31,291 nơi bụi bặm và sự nóng bức đã trở nên ngoan cố đến ngột ngạt, 613 01:14:33,708 --> 01:14:38,125 bị giam cầm bởi sự cô đơn và tình yêu trong căn nhà không thể nào chợp mắt 614 01:14:38,208 --> 01:14:40,708 vì tiếng rào rào náo động của bầy kiến lửa, 615 01:14:41,208 --> 01:14:44,833 chỉ có Aureliano và Amaranta Úrsula là hạnh phúc, 616 01:14:47,208 --> 01:14:49,333 và họ là những kẻ hạnh phúc nhất thế gian. 617 01:14:55,125 --> 01:14:57,583 Trong thiên đường của những thảm họa đó, 618 01:14:58,125 --> 01:15:00,375 họ đã đánh mất cảm giác về thực tại 619 01:15:00,875 --> 01:15:03,875 và hiến dâng bản thân để sùng bái thể xác của nhau. 620 01:15:30,958 --> 01:15:32,583 Chào buổi sáng, Kẻ Ăn Thịt Người. 621 01:15:36,166 --> 01:15:37,375 Chị dậy rồi à. 622 01:15:40,833 --> 01:15:42,375 Chúng ta sẽ có con. 623 01:15:46,958 --> 01:15:47,791 Sao? 624 01:15:51,125 --> 01:15:52,500 Khi nào? Bằng cách nào? 625 01:15:54,375 --> 01:15:55,916 Em nghĩ sẽ thế nào chứ? 626 01:16:12,416 --> 01:16:13,458 Sao thế? 627 01:16:16,833 --> 01:16:21,208 "Người nhà Buendía không được kết hôn cùng dòng máu. Con chúng sẽ có đuôi lợn". 628 01:16:22,458 --> 01:16:24,041 Cụ Úrsula đã nói thế. 629 01:16:26,416 --> 01:16:29,208 Nhưng chúng ta đâu phải chị em ruột. 630 01:16:30,000 --> 01:16:31,708 Mẹ chị gọi em là "con hoang". 631 01:16:32,958 --> 01:16:35,708 Bà nói bà tìm thấy em trong một cái giỏ đang trôi. 632 01:16:36,833 --> 01:16:38,500 Đứa bé này không thể ra đời. 633 01:16:50,416 --> 01:16:51,416 Binh lính! 634 01:16:52,291 --> 01:16:53,375 Chuẩn bị! 635 01:16:54,041 --> 01:16:54,875 Nhắm! 636 01:16:55,375 --> 01:16:57,333 Trả tự do cho Moncada! 637 01:16:57,416 --> 01:16:58,916 Thả ông ấy ra! 638 01:16:59,000 --> 01:17:04,125 Tám, tám, tám! 639 01:17:04,208 --> 01:17:07,083 Này, Buendía! Có lẽ con gà trống của anh 640 01:17:07,583 --> 01:17:09,333 có thể giúp được vợ anh đấy. 641 01:17:11,291 --> 01:17:12,708 Lũ khốn! 642 01:17:12,791 --> 01:17:15,625 Cho chúng mày một phút còn lại đấy! 643 01:17:38,125 --> 01:17:39,708 Nhà thờ đóng cửa rồi. 644 01:17:39,791 --> 01:17:42,500 - Tôi không đến để cầu nguyện. - Không sao. 645 01:17:43,125 --> 01:17:44,875 Chúa đã bỏ rơi thị trấn này. 646 01:17:44,958 --> 01:17:47,083 Tôi cần xem hồ sơ rửa tội. 647 01:17:50,375 --> 01:17:52,250 Lũ chuột đã ăn hết rồi. 648 01:17:52,750 --> 01:17:56,125 Làm ơn, tôi phải biết cha mẹ mình là ai. Việc này rất gấp. 649 01:17:57,375 --> 01:17:58,916 Tên cậu là gì, con trai? 650 01:18:00,208 --> 01:18:01,541 Aureliano Buendía. 651 01:18:03,125 --> 01:18:04,625 Đừng để nó gặm nhấm cậu. 652 01:18:05,333 --> 01:18:08,750 Nhiều năm trước, đã có một con đường mang cái tên này. 653 01:18:10,083 --> 01:18:11,750 Vào thời đó, 654 01:18:12,250 --> 01:18:14,833 người ta thường lấy tên đường phố 655 01:18:15,583 --> 01:18:17,458 để đặt tên cho trẻ con. 656 01:18:19,125 --> 01:18:20,875 Vậy thì cha cũng không tin rồi. 657 01:18:23,458 --> 01:18:24,291 Tin gì? 658 01:18:25,625 --> 01:18:29,750 Rằng Đại tá Aureliano Buendía đã tham gia 32 cuộc nội chiến và đều thất bại. 659 01:18:30,250 --> 01:18:32,958 Rằng quân đội đã dồn ép, bắn hạ 3.000 công nhân, 660 01:18:33,041 --> 01:18:36,791 đưa họ lên một đoàn tàu 200 toa ra biển và vứt xác họ xuống đó. 661 01:18:37,416 --> 01:18:38,500 Ôi, con trai. 662 01:18:39,000 --> 01:18:44,875 Biết chắc rằng ta và cậu đang tồn tại ngay lúc này là đủ với ta rồi. 663 01:19:11,041 --> 01:19:15,166 Aureliano và Amaranta Úrsula đã chấp nhận câu chuyện về cái giỏ, 664 01:19:15,958 --> 01:19:17,500 không phải vì họ tin, 665 01:19:18,500 --> 01:19:21,208 mà vì nó xoa dịu nỗi sợ của họ. 666 01:19:21,291 --> 01:19:24,750 Ai mà ngờ được giờ chúng ta lại giống những kẻ ăn thịt người chứ? 667 01:21:40,166 --> 01:21:41,166 Xong rồi. 668 01:21:50,333 --> 01:21:52,083 Đúng là một kẻ ăn thịt người. 669 01:21:53,500 --> 01:21:55,208 Hãy gọi nó là Rodrigo. 670 01:21:57,333 --> 01:21:59,041 Không, hãy gọi nó là Aureliano, 671 01:21:59,541 --> 01:22:01,541 và nó sẽ thắng 32 cuộc chiến. 672 01:22:04,541 --> 01:22:05,625 Được rồi. 673 01:22:06,708 --> 01:22:08,250 Tên nó sẽ là Aureliano. 674 01:22:12,958 --> 01:22:13,958 Nghỉ ngơi đi. 675 01:22:14,541 --> 01:22:15,541 Đừng lo lắng nữa. 676 01:22:34,500 --> 01:22:35,750 Đừng lo. 677 01:22:36,250 --> 01:22:37,833 Để nó lớn hơn rồi cắt. 678 01:22:38,333 --> 01:22:39,833 Đó là nếu nó biết nói. 679 01:23:14,916 --> 01:23:17,291 Chị Amaranta, sao thế? 680 01:23:19,708 --> 01:23:20,625 Bình tĩnh. 681 01:23:22,916 --> 01:23:26,375 Người như chị không được sinh ra để chết trái ý mình đâu. 682 01:23:37,833 --> 01:23:39,250 Đợi ở đây nhé, con yêu. 683 01:23:40,083 --> 01:23:41,791 Nào. Đúng rồi. 684 01:24:13,166 --> 01:24:15,583 Amaranta. 685 01:28:26,375 --> 01:28:28,416 Trong khoảnh khắc kỳ diệu đó, 686 01:28:29,500 --> 01:28:32,791 những chìa khóa cuối cùng của Melquíades đã hiển lộ trước mắt anh. 687 01:28:36,041 --> 01:28:39,208 Anh thấy lời đề từ của những bản thảo cổ được xếp đặt hoàn hảo 688 01:28:39,291 --> 01:28:41,833 trong thời gian và không gian của con người. 689 01:28:44,666 --> 01:28:47,458 Kẻ đầu tiên của dòng họ bị trói vào một gốc cây, 690 01:28:52,666 --> 01:28:53,833 và kẻ cuối cùng 691 01:28:55,333 --> 01:28:57,708 đang bị kiến ăn. 692 01:29:26,458 --> 01:29:29,541 Chưa bao giờ Aureliano tỉnh táo hơn thế, 693 01:29:29,625 --> 01:29:31,833 khi anh quên đi những người đã khuất 694 01:29:32,333 --> 01:29:34,333 và nỗi đau của họ. 695 01:29:35,916 --> 01:29:40,333 Melquíades không sắp xếp các sự kiện theo trật tự thời gian thông thường, 696 01:29:40,833 --> 01:29:43,000 mà gom tất cả biến cố của một thế kỷ lại 697 01:29:43,083 --> 01:29:46,000 để chúng cùng tồn tại trong một khoảnh khắc. 698 01:29:50,583 --> 01:29:52,583 Anh đọc chúng một cách dễ dàng, 699 01:29:53,458 --> 01:29:56,000 như thể chúng được viết bằng tiếng Tây Ban Nha. 700 01:29:57,208 --> 01:29:59,291 Anh tìm thấy khoảnh khắc mình được thụ thai 701 01:29:59,375 --> 01:30:02,375 giữa đám bọ cạp và những cánh bướm vàng, 702 01:30:04,541 --> 01:30:07,333 và phát hiện ra Amaranta Úrsula không phải chị, 703 01:30:08,583 --> 01:30:09,958 mà là dì của anh. 704 01:30:24,875 --> 01:30:27,041 Rồi một làn gió ấm áp thì thầm, 705 01:30:28,208 --> 01:30:29,666 đầy những giọng nói từ quá khứ, 706 01:30:31,333 --> 01:30:35,333 những tiếng thở dài thất vọng trước nỗi hoài niệm dai dẳng nhất. 707 01:32:32,333 --> 01:32:36,500 Aureliano bắt đầu giải mã chính khoảnh khắc mình đang sống, 708 01:32:38,958 --> 01:32:40,916 tự tiên tri về chính bản thân. 709 01:32:45,416 --> 01:32:46,833 Trước câu cuối cùng, 710 01:32:46,916 --> 01:32:50,000 anh đã hiểu mình sẽ không bước ra khỏi căn phòng nữa, 711 01:32:51,291 --> 01:32:54,166 vì đã có lời tiên tri rằng thành phố của những tấm gương, 712 01:32:54,666 --> 01:32:56,250 hay của những ảo ảnh, 713 01:32:57,000 --> 01:32:59,166 sẽ bị gió cuốn phăng đi 714 01:33:02,916 --> 01:33:04,750 và trục xuất khỏi ký ức của con người 715 01:33:04,833 --> 01:33:08,000 ngay khi anh giải mã xong những tờ bản thảo cổ, 716 01:33:08,875 --> 01:33:10,458 và mọi thứ được viết trên đó 717 01:33:10,541 --> 01:33:13,625 là độc nhất vô nhị từ thuở khai thiên lập địa cho đến mãi về sau, 718 01:33:16,333 --> 01:33:19,458 vì những dòng họ bị kết án trăm năm cô đơn 719 01:33:20,500 --> 01:33:23,458 không bao giờ có cơ hội thứ hai trên mặt đất. 720 01:33:37,333 --> 01:33:44,333 TRĂM NĂM CÔ ĐƠN 721 01:42:31,916 --> 01:42:35,458 Biên dịch: Joy Ng