1 00:00:13,458 --> 00:00:15,625 ĐẤT TƯ NHÂN 2 00:00:15,708 --> 00:00:18,208 KHU VỰC HẠN CHẾ CẤM VÀO 3 00:00:51,083 --> 00:00:52,833 Phiên bản chính thức, 4 00:00:54,375 --> 00:00:56,958 được nhắc đi nhắc lại cả ngàn lần trên khắp đất nước 5 00:00:57,041 --> 00:01:01,041 bằng mọi phương tiện truyền thông chính phủ có trong tay, 6 00:01:01,833 --> 00:01:03,500 cuối cùng đã thắng thế. 7 00:01:05,375 --> 00:01:07,083 Chẳng có cái chết nào cả. 8 00:01:10,500 --> 00:01:14,250 Sau này, giới sử gia sẽ khắc ghi những lời dối trá này 9 00:01:14,750 --> 00:01:17,083 vào mọi sách giáo khoa. 10 00:02:11,291 --> 00:02:14,541 José Arcadio Segundo không biết mình nhảy xuống nơi nào, 11 00:02:15,916 --> 00:02:19,500 nhưng ông biết, nếu cứ đi ngược chiều tàu chạy, 12 00:02:20,000 --> 00:02:21,625 ông sẽ về đến Macondo. 13 00:03:16,958 --> 00:03:20,083 Buông tôi ra. Tôi không nói gì cả. Buông ra! 14 00:03:20,166 --> 00:03:23,375 - Buông ra. Gia đình tôi không liên quan. - Nói to lên! 15 00:03:23,458 --> 00:03:24,958 Tôi không nói gì! Buông ra! 16 00:03:25,041 --> 00:03:27,750 Khai vài cái tên ra xem! Bọn tao biết vẫn còn những kẻ khác. 17 00:03:28,250 --> 00:03:31,958 Còn ai khác tham gia đình công? Nói! Có thể bọn còn lại sẽ nói đấy. 18 00:03:32,041 --> 00:03:32,875 Nói! 19 00:03:33,916 --> 00:03:35,208 Nói mau, đồ khốn! 20 00:03:37,000 --> 00:03:39,166 Dừng lại! Đứng im! 21 00:03:40,041 --> 00:03:41,125 Có một thằng còn sống. 22 00:03:41,625 --> 00:03:42,708 Chỉ huy! 23 00:03:45,166 --> 00:03:47,791 Không cho nó chạy. Bắn nó! 24 00:04:00,958 --> 00:04:04,708 Cứu! Chúng giết tôi mất! Cứu! 25 00:04:09,333 --> 00:04:10,583 Nhanh lên! 26 00:04:11,958 --> 00:04:14,166 - Mở ra! - Đi thôi. 27 00:04:14,250 --> 00:04:15,833 Mở cửa ra, mẹ kiếp! 28 00:04:21,458 --> 00:04:23,333 Mở cửa ngay, mẹ kiếp! 29 00:04:30,916 --> 00:04:33,458 Tôi là José Arcadio Segundo Buendía. 30 00:04:35,583 --> 00:04:37,291 Tôi là José Arcadio Segundo Buendía. 31 00:04:37,375 --> 00:04:42,291 Để tự thuyết phục rằng mình còn sống, ông đọc to tên đầy đủ của mình. 32 00:04:42,791 --> 00:04:44,083 Từng chữ cái một. 33 00:04:44,166 --> 00:04:45,416 Anh đã gặp chuyện gì? 34 00:04:48,833 --> 00:04:50,166 Chúng tôi có 3.000 người. 35 00:04:51,791 --> 00:04:53,791 Chúng tôi tập trung ở nhà ga. 36 00:04:54,291 --> 00:04:57,500 Chúng đã bắn chúng tôi. Chúng đang vứt xác xuống biển. 37 00:04:58,083 --> 00:05:01,416 Đàn ông, phụ nữ, trẻ em. Có đến ba ngàn người. 38 00:05:02,791 --> 00:05:05,125 Chẳng có cái chết nào cả, José Arcadio. 39 00:05:06,791 --> 00:05:10,708 Từ thời ông trẻ của anh, Đại tá, chẳng có gì xảy ra ở Macondo cả. 40 00:05:26,000 --> 00:05:32,000 TRĂM NĂM CÔ ĐƠN 41 00:05:48,958 --> 00:05:50,583 Ông kia! Ông đi đâu thế? 42 00:05:50,666 --> 00:05:53,791 Tôi đến United để gặp anh trai. 43 00:05:53,875 --> 00:05:55,916 Công ty chuối đang đóng cửa. 44 00:05:56,708 --> 00:05:59,250 Tôi biết. Mà đây là việc gia đình giữa tôi và anh ấy. 45 00:05:59,333 --> 00:06:00,416 Ông không nghe à? 46 00:06:01,291 --> 00:06:03,958 Mưa chưa tạnh thì không một ai đến công ty cả. 47 00:06:05,041 --> 00:06:06,625 Về nhà đi. 48 00:06:17,125 --> 00:06:19,583 Nói xem, có ai thấy con gái tôi không? 49 00:06:19,666 --> 00:06:22,041 - Chào Đại úy. - Chào Đại úy. 50 00:06:22,875 --> 00:06:26,958 - Vui lòng im lặng! Trật tự! - Tôi đã nói sự thật rồi. 51 00:06:27,041 --> 00:06:28,416 - Bình tĩnh! - Chào Đại úy. 52 00:06:28,500 --> 00:06:29,916 Từng người một, làm ơn! 53 00:06:30,000 --> 00:06:33,500 Họ ở đây để hỏi thăm về người thân không về nhà tối qua. 54 00:06:33,583 --> 00:06:35,833 - Chẳng ai nói gì cả. - Đã năm ngày rồi. 55 00:06:35,916 --> 00:06:38,333 - …là tên của con tôi. - Có chuyện gì vậy? 56 00:06:38,416 --> 00:06:41,125 - Cả em trai tôi ở công ty nữa. - Từng người một! 57 00:06:41,750 --> 00:06:43,625 - Đại úy. - Nói đi, thưa bà. 58 00:06:43,708 --> 00:06:48,208 Chồng tôi chẳng bao giờ đi vắng lâu như thế này. 59 00:06:49,875 --> 00:06:51,625 Thưa bà, tôi biết nói gì đây? 60 00:06:52,458 --> 00:06:57,083 Đàn ông bỏ đi với gái suốt cả cuối tuần thì có gì lạ? Chưa phải lần cuối đâu. 61 00:06:57,166 --> 00:07:00,416 - Tôn trọng bà ấy đi! - Đừng nói với bà ấy như vậy. 62 00:07:00,500 --> 00:07:04,000 Cho chúng tôi biết có chuyện gì đi. Hôm qua đã xảy ra xả súng. 63 00:07:04,083 --> 00:07:06,125 Từ đó tôi chưa nghe tin gì về con trai. 64 00:07:06,208 --> 00:07:10,000 - Xả súng à? - Phải, chiều qua đã có một vụ xả súng. 65 00:07:10,500 --> 00:07:13,166 - Phải, ở ga tàu. - Chắc ông nằm mơ đấy thôi. 66 00:07:13,666 --> 00:07:15,375 Ở Macondo chẳng có chuyện gì cả. 67 00:07:15,458 --> 00:07:17,666 Chưa có chuyện gì, và sẽ chẳng có chuyện gì. 68 00:07:19,250 --> 00:07:21,125 Đây là một thị trấn hạnh phúc. 69 00:07:22,041 --> 00:07:24,541 Thưa ông, ông có cần gì không? 70 00:07:27,791 --> 00:07:30,750 Này! Chẳng có gì xảy ra ở đây đâu. Tất cả về đi. 71 00:07:30,833 --> 00:07:32,833 Về ư? Sao họ không cho ta biết sự thật? 72 00:07:32,916 --> 00:07:34,291 Đi về đi! 73 00:07:40,708 --> 00:07:41,875 Con trai. 74 00:07:43,666 --> 00:07:44,833 Anh con có ở đây không? 75 00:07:45,416 --> 00:07:47,791 Từ khi nó rời khỏi nhà, mẹ chưa thấy nó. 76 00:07:48,458 --> 00:07:52,000 Có lẽ khi xong việc ở công ty chuối, nó sẽ về nhà. 77 00:07:54,916 --> 00:07:56,000 Có chuyện gì à? 78 00:07:57,125 --> 00:07:58,041 Không. 79 00:07:59,958 --> 00:08:02,166 Con về vì nghĩ sẽ tìm được anh ấy ở đây. 80 00:08:02,875 --> 00:08:05,833 Con cũng nghe trên đài là mọi chuyện đã lắng xuống. 81 00:08:07,250 --> 00:08:09,333 Nếu có tin gì, mẹ cho con biết nhé. 82 00:08:12,500 --> 00:08:14,250 Là Amaranta Úrsula ạ? 83 00:08:16,208 --> 00:08:18,416 Phớt lờ sự căng thẳng trong thị trấn, 84 00:08:19,166 --> 00:08:23,750 Fernanda siết chặt những chiếc đinh ốc cuối cùng trong kế hoạch 85 00:08:24,500 --> 00:08:27,833 xóa sạch khỏi ký ức mọi dấu vết còn sót lại của Meme. 86 00:08:30,833 --> 00:08:31,916 Con trai yêu quý, 87 00:08:32,000 --> 00:08:35,916 mẹ vô cùng tự hào vì con sắp được thụ phong các chức nhỏ. 88 00:08:36,625 --> 00:08:39,333 Em gái Renata thuần khiết, đức hạnh và nhân ái của con 89 00:08:39,416 --> 00:08:43,208 đã an nghỉ trong vòng tay của Chúa vì bạo bệnh nôn ra máu đen. 90 00:08:44,166 --> 00:08:46,291 Mẹ đã ôm em con trong tay khi nó qua đời, 91 00:08:46,375 --> 00:08:49,416 và linh hồn tươi đẹp của nó đã lên nơi vinh hiển của Chúa. 92 00:08:49,916 --> 00:08:52,750 Cả nhà khóc thương cho con bé suốt ngày đêm. 93 00:08:53,791 --> 00:08:55,333 Em gái con là một vị thánh. 94 00:08:55,958 --> 00:08:57,500 Hãy cầu nguyện cho con bé. 95 00:09:17,250 --> 00:09:19,250 Amaranta Úrsula đã ăn rồi. 96 00:09:20,458 --> 00:09:22,083 Sao em biết, Fernanda? 97 00:09:23,041 --> 00:09:24,875 Cả sáng nay em không ra ngoài. 98 00:09:26,208 --> 00:09:29,750 - Nếu nó ăn rồi thì là anh cho nó ăn. - Vậy thì đây là lần đầu. 99 00:09:29,833 --> 00:09:31,208 Fernanda, đủ rồi. 100 00:09:32,333 --> 00:09:36,833 Nhân lúc Aureliano ở đây, hãy để nó chăm nom con bé. 101 00:09:40,333 --> 00:09:41,833 Hãy đưa cái này cho bưu tá. 102 00:09:42,583 --> 00:09:45,250 Hãy nhắc cháu của cụ là anh ta có một đứa con trai ở Rome. 103 00:09:45,333 --> 00:09:46,583 Nó cần tiền. 104 00:09:50,791 --> 00:09:54,208 Đúng là cháu nên dành nhiều thời gian hơn cho con bé. 105 00:09:59,666 --> 00:10:01,625 Lại đây, cháu trai. 106 00:10:03,875 --> 00:10:07,958 Không chỉ có Amaranta Úrsula cần cháu bên cạnh đâu. 107 00:10:09,916 --> 00:10:11,791 Sau giờ giới nghiêm, 108 00:10:12,666 --> 00:10:15,541 đám lính sẽ phá tung các cánh cửa bằng báng súng trường… 109 00:10:15,625 --> 00:10:18,041 Đi đi, đồ chó công đoàn! 110 00:10:18,125 --> 00:10:19,916 - Không! - Tôi không liên quan. 111 00:10:20,416 --> 00:10:23,208 …lôi nghi phạm ra khỏi giường, 112 00:10:25,208 --> 00:10:27,583 và đưa họ đi chuyến đi không có ngày về. 113 00:10:28,541 --> 00:10:30,708 Đứng im, đồ chó! Đứng im! 114 00:10:31,375 --> 00:10:32,916 Câm miệng! Im lặng! 115 00:10:43,125 --> 00:10:45,250 Chúa ơi, con trai, con đã gặp chuyện gì thế? 116 00:10:45,333 --> 00:10:48,333 Đừng mở cửa. Chúng đang tìm con và sẽ giết con. 117 00:10:48,416 --> 00:10:49,750 - Chúng sẽ giết con. - Sao? 118 00:10:50,833 --> 00:10:51,875 José Arcadio! 119 00:10:52,375 --> 00:10:53,541 Có chuyện gì vậy? 120 00:10:54,500 --> 00:10:56,208 Chúng đã ném họ xuống biển. 121 00:10:57,000 --> 00:10:58,875 Có hơn 200 toa tàu. 122 00:10:59,375 --> 00:11:02,208 Đàn ông, phụ nữ, và trẻ em. Chúng đã giết họ. 123 00:11:04,666 --> 00:11:05,875 Chúng sẽ giết anh. 124 00:11:06,375 --> 00:11:09,291 Đừng cho chúng vào. Chúng sẽ giết anh đấy. 125 00:11:09,875 --> 00:11:12,416 - Chúng sẽ giết anh! - Có chuyện gì vậy? 126 00:11:12,500 --> 00:11:14,458 Mẹ hãy vào phòng và khóa cửa lại. 127 00:11:14,541 --> 00:11:17,166 Mở cửa! Quân đội quốc gia đây! 128 00:11:19,541 --> 00:11:20,375 Mở cửa! 129 00:11:26,333 --> 00:11:27,833 Xin chào. Tôi có thể giúp gì? 130 00:11:28,333 --> 00:11:29,166 Đi nào. 131 00:11:31,166 --> 00:11:34,000 Nào. Lục soát toàn bộ căn nhà. Toàn bộ. Lối này. 132 00:11:34,083 --> 00:11:36,166 - Một người khác đi lối này. Mau lên. - Rõ. 133 00:11:36,250 --> 00:11:38,791 Không được bỏ sót ngóc ngách nào. Đi thôi! 134 00:11:39,541 --> 00:11:40,708 Ông cần gì vậy? 135 00:11:41,541 --> 00:11:42,916 Có chuyện gì vậy? 136 00:11:43,416 --> 00:11:45,166 Cụ Úrsula, đừng ra khỏi phòng. 137 00:11:45,250 --> 00:11:48,041 - Lên lầu kiểm tra! Mau lên. - Bao vây tầng hai. 138 00:11:48,125 --> 00:11:51,791 Nếu ông cho tôi biết ông đang tìm thứ gì, tôi có thể giúp ông. 139 00:11:53,625 --> 00:11:55,458 Ông có biết chúng tôi đang tìm gì không? 140 00:11:56,291 --> 00:11:57,166 Không, thưa ông. 141 00:11:57,666 --> 00:11:58,708 Anh trai ông. 142 00:12:00,208 --> 00:12:04,041 Hơn ba tuần nay, chúng tôi chưa có tin gì của anh ấy. Anh ấy không về đây. 143 00:12:10,125 --> 00:12:11,875 Nhưng cứ lục soát thoải mái. 144 00:12:13,083 --> 00:12:17,583 Đây là kho chứa đồ, kia là chuồng ngựa. Nếu ông muốn tìm ở đó thì xin mời. 145 00:12:25,125 --> 00:12:26,125 Trong đó có gì? 146 00:12:29,791 --> 00:12:31,583 Không ai vào đó cả thế kỷ rồi. 147 00:12:33,375 --> 00:12:34,208 Mở cửa. 148 00:12:35,958 --> 00:12:38,708 - Tôi phải tìm chìa khóa. - Bà còn chờ gì nữa? 149 00:13:00,291 --> 00:13:02,125 Ánh mắt của tên lính dừng lại ở nơi 150 00:13:02,208 --> 00:13:04,750 mà Aureliano Segundo và Santa Sofía de la Piedad 151 00:13:04,833 --> 00:13:07,666 đang nhìn José Arcadio Segundo. 152 00:13:11,375 --> 00:13:13,208 Và hắn cũng nhận ra 153 00:13:15,250 --> 00:13:17,250 hắn đang nhìn ông mà chẳng thấy ông. 154 00:13:21,541 --> 00:13:24,375 Đúng thế. Hàng trăm năm nay chưa có ai vào đây. 155 00:13:24,875 --> 00:13:26,458 Chắc hẳn là rắn thôi. 156 00:13:37,291 --> 00:13:38,250 Trong này có gì? 157 00:13:40,833 --> 00:13:42,041 Một xưởng làm việc. 158 00:13:44,166 --> 00:13:45,000 Mở ra. 159 00:14:17,958 --> 00:14:19,125 Tôi giữ cái này được chứ? 160 00:14:21,291 --> 00:14:24,625 Đại tá Aureliano Buendía là một trong những người giỏi nhất của chúng tôi. 161 00:14:27,458 --> 00:14:28,375 Nó là của ông. 162 00:14:30,333 --> 00:14:31,458 Đi thôi! 163 00:14:31,541 --> 00:14:33,916 - Ở đây không có! Đi nào! - Rõ, Đại úy. 164 00:14:34,000 --> 00:14:35,083 - Đi nào! - Rõ. 165 00:14:35,166 --> 00:14:37,333 - Đi thôi! - Nào, các anh! Đi thôi! 166 00:14:37,833 --> 00:14:38,666 Đi thôi! 167 00:14:39,208 --> 00:14:40,291 Nào! Đi thôi! 168 00:14:43,583 --> 00:14:45,833 Nhiều tháng sau, trời vẫn mưa. 169 00:14:48,750 --> 00:14:50,708 Quân đội đã rút đi, 170 00:14:52,833 --> 00:14:56,791 và những sự kiện chuẩn bị giáng đòn kết liễu số phận của Macondo 171 00:14:57,291 --> 00:14:58,708 đã bắt đầu thành hình. 172 00:14:58,791 --> 00:15:01,500 Đi nhanh nào. Họ nói tàu đến rồi đi luôn đấy. 173 00:15:01,583 --> 00:15:02,541 Sao vậy? 174 00:15:02,625 --> 00:15:05,250 Không biết tàu đi đâu, mà ta phải rời khỏi đây. 175 00:15:10,916 --> 00:15:11,750 Mời vào. 176 00:15:35,916 --> 00:15:38,833 Sao bà không bao giờ hồi đáp thư của chúng tôi? 177 00:15:39,375 --> 00:15:40,416 Thư nào? 178 00:15:40,500 --> 00:15:42,416 Mấy tháng nay, bưu tá không tới. 179 00:15:59,583 --> 00:16:02,291 Tu viện không phải là nơi dành cho một bé trai. 180 00:16:02,791 --> 00:16:06,375 Renata còn chưa thể cho nó bú lấy một lần. 181 00:16:07,666 --> 00:16:09,375 Renata chưa có con. 182 00:16:11,166 --> 00:16:13,750 Cô bé đó đã gặp chuyện gì, bà Fernanda? 183 00:16:14,416 --> 00:16:17,166 Khi học với chúng tôi, cô bé là người vui vẻ nhất. 184 00:16:17,250 --> 00:16:21,125 Bà muốn gì? Xin bố thí à? Tôi không có thời gian cho việc này. 185 00:16:22,416 --> 00:16:24,291 Tôi cứ nghĩ bà sẽ nhận đứa bé. 186 00:16:25,458 --> 00:16:28,000 Nhưng nếu bà muốn, tôi sẽ gặp và giải thích với chồng bà. 187 00:16:28,083 --> 00:16:29,041 Cứ để đó. 188 00:16:32,916 --> 00:16:35,625 Tôi sẽ nói tôi thấy cái giỏ này trôi trên sông. 189 00:16:39,041 --> 00:16:42,583 Nếu họ đã tin vào Kinh Thánh, cớ sao lại không chịu tin tôi? 190 00:17:48,416 --> 00:17:50,416 Trong căn phòng của Melquíades, 191 00:17:51,500 --> 00:17:53,833 được che chở bởi ánh sáng siêu nhiên, 192 00:17:56,291 --> 00:17:58,166 tiếng mưa rơi, 193 00:17:59,833 --> 00:18:02,250 và cảm giác mình vô hình, 194 00:18:03,416 --> 00:18:05,916 José Arcadio Segundo tìm thấy sự bình yên 195 00:18:06,000 --> 00:18:08,916 mà ông chưa một lần có được trong đời. 196 00:18:46,125 --> 00:18:47,125 Anh trai. 197 00:18:49,958 --> 00:18:51,791 Có đến 3.000 người, Aureliano. 198 00:18:53,583 --> 00:18:57,750 Anh chắc chắn ở nhà ga đã có hơn 3.000 người. 199 00:18:59,750 --> 00:19:02,666 Bernardino đã ở đó. Anh đã đứng cùng Bernardino. 200 00:19:04,291 --> 00:19:05,791 Anh đã đứng cùng Bernardino. 201 00:19:15,625 --> 00:19:17,833 Nỗi sợ duy nhất còn lại 202 00:19:19,333 --> 00:19:23,208 từ buổi bình minh khi ông chứng kiến vụ xử bắn Moncada 203 00:19:24,291 --> 00:19:25,708 là nỗi sợ bị chôn sống. 204 00:19:25,791 --> 00:19:27,083 Nhắc lại đi. 205 00:19:29,833 --> 00:19:31,750 Hãy thề là mẹ sẽ không chôn sống con. 206 00:19:36,625 --> 00:19:38,000 Cảm ơn mẹ. 207 00:19:42,791 --> 00:19:45,541 Gavilán cũng ở đó cùng Bernardino. 208 00:19:45,625 --> 00:19:47,041 Chúng tôi đều ở đó. 209 00:19:47,958 --> 00:19:50,500 Đàn ông, phụ nữ, và trẻ em. 210 00:19:52,875 --> 00:19:54,708 Chúng đã bắn tất cả. 211 00:19:55,250 --> 00:19:57,791 Chúng đã bắn chúng tôi từ trên cao. 212 00:20:00,083 --> 00:20:03,166 Nhiều người cũng đã ngã đè lên tôi. 213 00:20:08,875 --> 00:20:10,708 Tôi không bịa đâu. 214 00:20:11,458 --> 00:20:12,791 Tôi đã có mặt ở đó. 215 00:20:14,041 --> 00:20:16,041 Bernardino đã có mặt ở đó. 216 00:20:17,458 --> 00:20:19,666 Chúng đã ném mọi người xuống biển. 217 00:20:26,583 --> 00:20:28,208 Aureliano. 218 00:20:29,500 --> 00:20:32,791 Anh cháu không phải là người đầu tiên mất trí. 219 00:20:34,041 --> 00:20:36,875 Đó là số phận của nhà Buendía. 220 00:20:38,416 --> 00:20:40,208 Và đó là lỗi của ta. 221 00:20:40,875 --> 00:20:42,625 Và của cụ cố của cháu. 222 00:20:56,416 --> 00:20:58,333 Làm ơn đưa cái này cho bưu tá. 223 00:20:59,166 --> 00:21:01,000 José Arcadio cần tiền. 224 00:21:01,916 --> 00:21:05,041 Đã một năm nay bưu tá không đến, Fernanda. 225 00:21:06,791 --> 00:21:10,666 Họ nói các toa tàu bị trật bánh vì mưa. 226 00:21:12,000 --> 00:21:14,125 Hay cháu đã quên rồi? 227 00:21:17,958 --> 00:21:18,916 Vâng, dĩ nhiên rồi. 228 00:21:35,291 --> 00:21:37,375 Đi nói chuyện với nó đi, cháu trai. 229 00:21:39,833 --> 00:21:42,541 Đã đến lúc giải quyết chuyện của hai đứa. 230 00:21:50,666 --> 00:21:51,875 Em ổn chứ? 231 00:21:53,416 --> 00:21:56,000 Làm sao em có thể ổn khi sống như thế này? 232 00:21:56,875 --> 00:21:59,041 Em được nuôi nấng để trở thành một nữ hoàng. 233 00:21:59,708 --> 00:22:00,875 Nữ hoàng nào chứ? 234 00:22:01,791 --> 00:22:05,750 Cô không phải một nữ hoàng, và sẽ không bao giờ là một nữ hoàng. 235 00:22:06,791 --> 00:22:08,416 Sao cô cứ mãi viết thư 236 00:22:08,500 --> 00:22:11,708 dù cô biết cả năm nay bưu tá không làm việc? 237 00:22:12,541 --> 00:22:14,375 Cô nhớ khi tôi tới nhà cô chứ? 238 00:22:14,458 --> 00:22:16,375 Cả gia đình cô đang ăn phân! 239 00:22:17,875 --> 00:22:19,958 Thằng cha khốn kiếp của cô! 240 00:22:20,041 --> 00:22:22,041 Cha tôi là một vị thánh! 241 00:22:22,125 --> 00:22:25,458 Không như anh, một kẻ lười biếng, mê muội và đồi trụy. 242 00:22:25,541 --> 00:22:29,000 Ngược lại, tôi đã còng lưng để cứu lấy cái nhà này. 243 00:22:29,083 --> 00:22:33,166 Có biết bao nhiêu việc phải làm từ sáng đến tối mịt. 244 00:22:33,250 --> 00:22:35,583 Tôi đi ngủ với đôi mắt đầy bụi, 245 00:22:35,666 --> 00:22:38,125 và chưa ai nói với tôi: "Chào buổi sáng, Fernanda. 246 00:22:38,208 --> 00:22:40,791 Ngủ ngon không, Fernanda?" 247 00:22:40,875 --> 00:22:41,875 Mà dĩ nhiên rồi. 248 00:22:42,375 --> 00:22:46,166 Trông mong gì từ một gia đình luôn coi tôi là một thứ của nợ chứ? 249 00:22:46,250 --> 00:22:49,958 Như giẻ rách để nhấc nồi ra khỏi bếp, như con bù nhìn vẽ trên vách. 250 00:22:50,041 --> 00:22:54,625 Họ chửi tôi là kẻ đạo đức giả, là đồ máu lạnh khốn kiếp! 251 00:22:54,708 --> 00:22:59,250 Đến cả mụ Amaranta, cầu cho mụ ta được mồ yên mả đẹp, cũng từng oang oang rằng 252 00:22:59,333 --> 00:23:02,708 tôi là loại người còn nhầm được giữa hậu môn của mình với cái lỗ dưới đất. 253 00:23:03,208 --> 00:23:04,333 Lạy Chúa! 254 00:23:04,833 --> 00:23:07,291 Nhưng tôi đã nhẫn nhục chấp nhận tất cả 255 00:23:07,375 --> 00:23:09,333 vì ý nguyện của Đức Thánh Cha, 256 00:23:09,416 --> 00:23:11,666 dù họ nói sự bất hạnh của gia đình này 257 00:23:11,750 --> 00:23:15,083 là do đã rước vào nhà thứ rác rưởi vô ơn từ Bogotá này. 258 00:23:15,166 --> 00:23:18,041 Và họ đang ám chỉ ai ngoài tôi chứ? 259 00:23:18,125 --> 00:23:21,166 Chính tôi! Con gái đỡ đầu của Công tước xứ Alba, 260 00:23:21,250 --> 00:23:23,125 người phàm duy nhất ở thị trấn chó má này 261 00:23:23,208 --> 00:23:25,833 không trầm trồ trước một bộ dao dĩa 16 chiếc, 262 00:23:25,916 --> 00:23:30,125 quý cô cao quý có quyền ký tên bằng 11 cái họ danh giá gốc Tây Ban Nha. 263 00:23:30,208 --> 00:23:31,291 Mười một cái họ! 264 00:23:31,375 --> 00:23:33,666 Người duy nhất ở vùng duyên hải này có thể tự hào 265 00:23:33,750 --> 00:23:36,166 rằng đã được đi vệ sinh trong những chiếc bô vàng, 266 00:23:36,250 --> 00:23:40,291 vậy mà Đại tá Aureliano Buendía dám cả gan dùng cái giọng Tam Điểm cay độc đó hỏi tôi 267 00:23:40,375 --> 00:23:43,083 rằng có phải tôi không thải ra phân mà ra hoa ly Peru không! 268 00:23:44,916 --> 00:23:46,208 Anh không định nói gì à? 269 00:23:51,250 --> 00:23:52,250 Đồ hèn nhát. 270 00:23:55,958 --> 00:23:58,791 Sai lầm duy nhất trong đời tôi 271 00:24:00,250 --> 00:24:02,333 là đưa cô về sống trong nhà mình. 272 00:24:04,958 --> 00:24:06,708 Đến chỗ tình nhân của anh đi. 273 00:24:07,666 --> 00:24:08,958 Cút đi! 274 00:25:01,458 --> 00:25:03,750 Suốt hơn năm năm, 275 00:25:06,333 --> 00:25:08,791 bầu trời gần như đổ sập xuống. 276 00:25:12,750 --> 00:25:17,541 Không khí ẩm ướt đến nỗi lũ cá có thể bơi vào qua những cánh cửa, 277 00:25:17,625 --> 00:25:19,125 bơi ra bằng cửa sổ, 278 00:25:20,583 --> 00:25:22,958 lướt đi trong không gian của các phòng ngủ. 279 00:25:36,041 --> 00:25:37,625 Đây, để cháu xem. 280 00:25:53,166 --> 00:25:57,208 Cứ cái đà này, chúng ta sẽ bị thú dữ ăn thịt mất thôi. 281 00:26:03,833 --> 00:26:05,333 Nhưng cháu sẽ thấy. 282 00:26:07,208 --> 00:26:09,250 Vào ngày trời ngừng mưa, 283 00:26:10,708 --> 00:26:12,875 ta sẽ nhắm mắt xuôi tay. 284 00:27:54,791 --> 00:27:56,458 Trốn đi. 285 00:28:07,583 --> 00:28:09,708 Sao cửa lại mở, đồ con hoang? 286 00:28:11,875 --> 00:28:13,166 Mày đã làm gì? 287 00:28:22,208 --> 00:28:25,416 Trước khi đi ngủ, con muốn ta kể chuyện cho con chứ? 288 00:28:26,375 --> 00:28:28,083 Hôm nay ta đã kể nhiều chuyện hay. 289 00:28:28,916 --> 00:28:30,291 Con chắc chứ? 290 00:28:30,958 --> 00:28:32,208 Được rồi. 291 00:28:33,250 --> 00:28:35,000 Hôm nay không kể chuyện vậy. 292 00:28:35,500 --> 00:28:37,041 Ngủ thôi. 293 00:28:38,041 --> 00:28:39,916 Được rồi. Ngày mai gặp con nhé. 294 00:28:41,083 --> 00:28:42,125 Cha yêu con. 295 00:28:42,958 --> 00:28:43,833 Cha ơi. 296 00:28:44,333 --> 00:28:46,250 Con hoang là ai ạ? 297 00:28:48,166 --> 00:28:49,291 Con hoang ư? 298 00:29:18,250 --> 00:29:19,083 Xin chào. 299 00:29:23,625 --> 00:29:25,125 Cháu tên gì? 300 00:29:26,958 --> 00:29:28,375 Sao cháu vào được đây? 301 00:29:35,375 --> 00:29:37,000 Đừng lo. Cháu sẽ không sao đâu. 302 00:29:47,958 --> 00:29:49,416 Tôi chỉ chăm nó thôi. 303 00:29:50,750 --> 00:29:52,916 Renata giao nó cho một bà sơ cách đây không lâu. 304 00:29:54,000 --> 00:29:55,458 Nó là cháu trai của anh. 305 00:29:55,541 --> 00:29:57,625 Tôi không nói gì để khỏi phiền anh. 306 00:29:58,833 --> 00:30:02,125 Không ai cần biết gã bần hàn đó đã làm nhục con gái chúng ta. 307 00:30:03,416 --> 00:30:07,250 Nếu anh cho nó cái họ của anh, sẽ không ai thắc mắc điều gì đâu. 308 00:30:10,375 --> 00:30:12,208 Con khốn điên loạn. 309 00:30:15,916 --> 00:30:18,875 Cô bị cấm lại gần bọn trẻ. 310 00:30:20,916 --> 00:30:22,000 Rõ chưa? 311 00:30:42,875 --> 00:30:45,000 Với Fernanda, đó là một sự nhẹ nhõm. 312 00:30:47,791 --> 00:30:51,291 Từ lâu, bà thừa biết lòng tự tôn của mình lớn đến nhường nào 313 00:30:52,458 --> 00:30:54,708 nhưng bà không tìm được lối thoát, 314 00:30:56,500 --> 00:30:59,375 vì càng cố tìm giải pháp, 315 00:31:00,375 --> 00:31:02,375 bà lại càng thấy chúng phi lý. 316 00:31:20,750 --> 00:31:24,625 Bằng bản năng, cụ Úrsula nhận ra ngay đôi gò má cao, 317 00:31:25,500 --> 00:31:29,291 ánh mắt đầy kinh ngạc và phong thái cô độc của những người mang tên Aureliano. 318 00:31:31,416 --> 00:31:32,916 Aureliano. 319 00:31:37,125 --> 00:31:39,000 Dù tốt hay xấu, 320 00:31:39,083 --> 00:31:41,708 cháu cũng là một Aureliano. 321 00:31:48,541 --> 00:31:50,125 Nhiều năm trôi qua, 322 00:31:50,958 --> 00:31:52,291 và trời vẫn chưa ngừng mưa. 323 00:31:52,375 --> 00:31:53,708 Nào! 324 00:31:53,791 --> 00:31:55,541 Đưa đây! 325 00:31:56,166 --> 00:31:58,750 - Đưa đây! - Nào! 326 00:32:00,041 --> 00:32:02,291 Suốt nhiều năm, 327 00:32:02,375 --> 00:32:07,041 hải tặc Francis Drake đã dong buồm khắp các đại dương. 328 00:32:09,666 --> 00:32:12,041 Và sau một thời gian dài… 329 00:32:23,708 --> 00:32:29,416 người ta đồn rằng có kẻ đã tìm thấy chiếc chiến thuyền buồm của ngài 330 00:32:29,500 --> 00:32:34,125 bị mắc kẹt giữa một đầm lầy ở bên kia bờ thế giới. 331 00:32:34,625 --> 00:32:36,458 Bên trong chiếc thuyền buồm 332 00:32:37,541 --> 00:32:42,666 có một kho báu đang được giấu trong nhà này, 333 00:32:42,750 --> 00:32:49,250 và đến hôm nay, cụ Úrsula vẫn nhất quyết không chịu nói nó được cất giữ ở đâu. 334 00:32:50,125 --> 00:32:52,791 Các con biết ai đã khám phá ra nó không? 335 00:32:53,333 --> 00:32:56,916 Chính là cụ tổ của các con, cụ José Arcadio Buendía, 336 00:32:57,000 --> 00:33:01,000 ở một trong những chuyến thám hiểm đầu tiên sau khi khai sinh ra Macondo. 337 00:33:01,083 --> 00:33:03,500 - Các con biết cụ còn tìm ra thứ gì không? - Gì ạ? 338 00:33:03,583 --> 00:33:07,250 Nguyên một bộ giáp của ngài Francis Drake, 339 00:33:07,333 --> 00:33:12,625 nhờ nam châm khổng lồ mà người bạn Melquíades đã bán cho cụ. 340 00:33:12,708 --> 00:33:14,541 Cha sẽ đưa bọn con đến đó chứ? 341 00:33:15,750 --> 00:33:19,250 Dĩ nhiên rồi. Ta sẽ đi ngay khi trời ngừng mưa. 342 00:33:20,000 --> 00:33:22,625 Cha ơi, Macondo có giống Brussels không? 343 00:33:22,708 --> 00:33:24,166 Đẹp hơn. 344 00:33:25,000 --> 00:33:26,833 Ở quảng trường chính 345 00:33:27,958 --> 00:33:31,208 có một cây cổ thụ khổng lồ, lớn hơn bất kỳ tòa nhà nào. 346 00:33:31,291 --> 00:33:32,458 Tòa nhà ạ? 347 00:33:32,541 --> 00:33:38,041 Những bữa tiệc kéo dài thâu đêm suốt sáng và triền miên nhiều ngày. 348 00:33:41,000 --> 00:33:42,750 Rồi các con sẽ hiểu ý ta. 349 00:33:50,750 --> 00:33:53,875 Ta sẽ bắt được nó! Kẻ ăn thịt người! 350 00:33:54,458 --> 00:33:58,458 Kẻ ăn thịt người, ta sẽ bắt được kẻ ăn thịt người! 351 00:33:58,541 --> 00:34:01,000 Kẻ ăn thịt người. 352 00:34:04,750 --> 00:34:06,625 Có đến 3.000 người. 353 00:34:10,583 --> 00:34:12,791 Có đàn ông, phụ nữ, và trẻ em. 354 00:34:12,875 --> 00:34:15,208 - Có trẻ em. - Sợ gì chứ. 355 00:34:25,375 --> 00:34:31,291 Nếu cụ có thể nhìn thấy mình, cụ Úrsula, thì cụ đẹp lắm. 356 00:34:31,375 --> 00:34:32,833 Đúng không, Aureliano? 357 00:34:32,916 --> 00:34:34,583 Đúng, rất đẹp. 358 00:34:36,250 --> 00:34:37,375 Hai đứa. 359 00:34:40,125 --> 00:34:42,458 Ta cần nói với hai đứa điều này. 360 00:34:46,041 --> 00:34:49,583 Người nhà Buendía không được cưới nhau. 361 00:34:52,750 --> 00:34:54,750 Ta đã quan sát hai đứa. 362 00:34:56,750 --> 00:34:58,583 Ta nói nghiêm túc đấy. 363 00:34:59,125 --> 00:35:00,625 Amaranta, 364 00:35:00,708 --> 00:35:01,833 Aureliano, 365 00:35:02,333 --> 00:35:03,833 nghe ta nói đây. 366 00:35:05,291 --> 00:35:08,208 Hai đứa không được phép cưới nhau 367 00:35:09,916 --> 00:35:12,083 vì những đứa con mà hai đứa sinh ra 368 00:35:13,125 --> 00:35:15,041 sẽ có đuôi lợn. 369 00:35:26,333 --> 00:35:27,750 Các con làm gì vậy? 370 00:35:27,833 --> 00:35:30,000 Xem các con làm gì cụ Úrsula kìa. 371 00:35:30,083 --> 00:35:31,333 - Ra ngay. - Đi nào. 372 00:35:31,416 --> 00:35:32,958 Đi ra! 373 00:35:33,041 --> 00:35:35,333 Kẻ ăn thịt người sắp tấn công em kìa! 374 00:35:36,250 --> 00:35:38,750 Amaranta Úrsula, Aureliano, đến giờ ăn rồi! 375 00:35:41,666 --> 00:35:44,250 Xem chúng đã làm gì cụ này, cụ Úrsula. 376 00:35:48,125 --> 00:35:49,958 Ta có đẹp không? 377 00:35:51,666 --> 00:35:53,166 Lúc nào cũng đẹp. 378 00:35:54,666 --> 00:35:56,916 Lúc nào cụ cũng rất đẹp. 379 00:35:57,541 --> 00:35:58,583 Lúc nào cũng vậy. 380 00:36:17,458 --> 00:36:18,375 Và thế là, 381 00:36:19,041 --> 00:36:23,083 vào hai giờ chiều, thế giới bỗng sáng bừng nhờ một vầng thái dương khờ khạo, 382 00:36:23,166 --> 00:36:26,000 đỏ và thô nhám như bụi gạch, 383 00:36:28,000 --> 00:36:30,125 gần như mát lạnh như nước, 384 00:36:32,791 --> 00:36:34,791 và suốt mười năm, trời không hề mưa nữa. 385 00:37:21,250 --> 00:37:23,208 Suýt nữa thì bà không dậy rồi. 386 00:37:34,875 --> 00:37:36,958 Tôi đã mơ một giấc mơ rất kỳ lạ. 387 00:37:41,666 --> 00:37:43,458 Trời không hề ngừng mưa. 388 00:38:21,041 --> 00:38:22,541 Bà Úrsula. 389 00:40:28,750 --> 00:40:29,875 Aureliano. 390 00:40:37,875 --> 00:40:40,416 Để đó đi. Giúp em đưa con vật này ra ngoài. 391 00:41:15,208 --> 00:41:16,416 Thứ lỗi cho anh. 392 00:41:43,208 --> 00:41:46,666 Aureliano Segundo bất lực nhìn 393 00:41:47,458 --> 00:41:50,125 trận đại hồng thủy tàn nhẫn quét sạch 394 00:41:50,208 --> 00:41:55,125 những gì từng được coi là gia tài đồ sộ và vững vàng nhất Macondo, 395 00:41:56,666 --> 00:41:59,458 để rồi những gì sót lại chỉ là một mùi hôi thối. 396 00:42:24,541 --> 00:42:26,166 Ngủ ngon nhé. 397 00:42:28,375 --> 00:42:31,000 Giờ không làm được những chuyện như thế nữa rồi. 398 00:42:43,500 --> 00:42:46,000 Người Thổ sẽ trả bao nhiêu cho cái này? 399 00:42:47,583 --> 00:42:48,541 Xin lỗi? 400 00:42:49,875 --> 00:42:53,250 Chẳng ai dùng thứ này. Ta giữ lại làm gì? 401 00:42:54,333 --> 00:42:58,000 Hơn nữa, Amaranta Úrsula phải đi, và trận mưa đã làm tôi khánh kiệt. 402 00:42:59,666 --> 00:43:01,583 Nhưng nó sẽ đi đâu, Aureliano? 403 00:43:05,041 --> 00:43:08,708 Con đã tìm được một trường nữ sinh ở Brussels. 404 00:43:10,666 --> 00:43:11,916 Khi nào con bé đi? 405 00:43:14,208 --> 00:43:15,708 Khi con có đủ tiền. 406 00:43:16,208 --> 00:43:18,958 Aureliano sẽ đi cùng con chứ? 407 00:43:31,333 --> 00:43:32,708 Không, con yêu. 408 00:43:33,250 --> 00:43:35,416 Đó là trường dành cho các tiểu thư. 409 00:43:36,583 --> 00:43:39,875 Nhưng ta và nó sẽ đợi những lá thư con gửi, 410 00:43:39,958 --> 00:43:42,958 những lá thư nói về những điều tuyệt vời con làm ở đó. 411 00:43:43,458 --> 00:43:46,541 Và nếu con ngoan, chúng ta sẽ đến thăm con vào kỳ nghỉ. 412 00:44:18,833 --> 00:44:19,791 Nhóc. 413 00:44:23,833 --> 00:44:24,791 Lại đây. 414 00:44:41,791 --> 00:44:43,750 Lại đây. Ta sẽ cho cháu xem cái này. 415 00:44:48,000 --> 00:44:49,000 Gì đây ạ? 416 00:44:50,250 --> 00:44:51,375 Ta không biết. 417 00:44:54,791 --> 00:44:57,083 Không ai biết đây là ngôn ngữ gì. 418 00:44:57,916 --> 00:45:02,583 Biết đâu cháu có thể giải mã nó trong khi chờ Amaranta Úrsula quay về. 419 00:45:04,666 --> 00:45:06,000 Cho đến giờ, 420 00:45:06,625 --> 00:45:09,958 ta đã nhận ra 30 chữ cái lặp đi lặp lại. 421 00:45:10,041 --> 00:45:12,458 Là ký tự chứ. Ký tự, không phải chữ cái. 422 00:45:12,541 --> 00:45:15,166 Là ký tự. Ký tự. 423 00:45:15,250 --> 00:45:17,333 Đó là lý do bác bị nhốt ở đây ạ? 424 00:45:18,250 --> 00:45:20,750 Đó là lý do ta bị nhốt ở đây. 425 00:45:21,916 --> 00:45:26,791 Và còn vì ta đang nghĩ về một điều mà ta không được phép quên. 426 00:45:27,625 --> 00:45:29,416 Bác không thể quên điều gì ạ? 427 00:45:34,291 --> 00:45:36,458 Rằng quân đội quốc gia 428 00:45:38,125 --> 00:45:42,208 đã tàn sát 3.000 công nhân bị dồn vào đường cùng ở nhà ga. 429 00:45:42,291 --> 00:45:45,583 Đây không phải chuyện bịa. Nó có thật. Nó đã xảy ra. 430 00:45:46,666 --> 00:45:48,416 Và vì sao họ lại làm thế ạ? 431 00:46:07,958 --> 00:46:10,166 Ta có nhiều điều để kể với cháu. 432 00:46:11,750 --> 00:46:12,583 Rất nhiều. 433 00:46:33,833 --> 00:46:36,458 Aureliano Segundo tỉnh giấc lúc nửa đêm 434 00:46:36,958 --> 00:46:40,041 và thấy như có ai đang dùng càng cua kẹp cổ ông từ bên trong. 435 00:46:40,125 --> 00:46:41,416 Anh không sao chứ? 436 00:46:51,541 --> 00:46:53,750 Tôi đã tốn một ít tiền, 437 00:46:54,458 --> 00:46:56,875 nhưng nếu được Chúa phù hộ, 438 00:46:56,958 --> 00:47:01,666 bà có thể mua một cây clavichord tuyệt đẹp nhập từ châu Âu chỉ với giá vài peso. 439 00:47:01,750 --> 00:47:06,583 Khổ sở vì nỗi sợ mình sẽ chết trước khi gửi Amaranta Úrsula đến Brussels, 440 00:47:06,666 --> 00:47:09,333 Aureliano Segundo đã làm việc với sự chăm chỉ chưa từng có. 441 00:47:09,416 --> 00:47:12,833 Thứ gì luôn ở trước mắt nhưng ta không bao giờ thấy? 442 00:47:13,333 --> 00:47:14,416 Tương lai. 443 00:47:15,000 --> 00:47:16,791 Nghe này, mua số này đi. 444 00:47:17,375 --> 00:47:21,333 Nó là sự an bài của Ý Chúa, và chỉ hiển hiện một lần mỗi trăm năm. 445 00:47:22,250 --> 00:47:23,625 Anh mua bao nhiêu? Hai à? 446 00:47:24,125 --> 00:47:25,625 Tốt lắm. Còn anh? Ba vé. 447 00:47:25,708 --> 00:47:26,958 Và vào lúc nửa đêm, 448 00:47:27,041 --> 00:47:30,458 ông thuyết giảng về vận may để cố an ủi 449 00:47:31,000 --> 00:47:34,250 những người đàn bà cô đơn đang khóc bên máy hát tự động. 450 00:47:34,333 --> 00:47:36,750 Có vẻ bà là người biết thưởng thức. 451 00:47:50,041 --> 00:47:51,791 Con vẫn giận ta à? 452 00:47:56,541 --> 00:47:58,958 Vậy sao chúng ta sống cùng nhau được? 453 00:48:01,625 --> 00:48:03,833 Ta nói rồi, ta sẽ không bỏ con lại đâu. 454 00:48:05,333 --> 00:48:08,958 Petra sẽ mua một chiếc giường để kê trong nhà. 455 00:48:09,041 --> 00:48:11,416 Và nếu con muốn, ngày mai chúng ta có thể đến đó. 456 00:48:13,375 --> 00:48:16,416 Thôi nào, nhóc con. Nói gì đi chứ? Có đồng ý không? 457 00:48:17,041 --> 00:48:17,875 Có ạ. 458 00:48:18,875 --> 00:48:19,708 Có à? 459 00:48:20,875 --> 00:48:22,583 Ở đây có gì này? 460 00:48:23,750 --> 00:48:26,208 Thu dọn đồ đi. Mai ta sẽ về đón con. 461 00:48:26,708 --> 00:48:29,458 Cháu sẽ nhớ bà nhiều lắm. 462 00:48:35,583 --> 00:48:36,666 Cảm ơn. 463 00:48:42,166 --> 00:48:45,125 Amaranta Úrsula và Aureliano nhỏ 464 00:48:45,916 --> 00:48:49,166 sẽ nhớ về tuổi thơ như một khoảng thời gian hạnh phúc. 465 00:48:50,000 --> 00:48:51,750 Được rồi, đi thôi. 466 00:48:55,166 --> 00:48:57,416 Aureliano. Đi thôi. 467 00:48:59,708 --> 00:49:00,708 Aureliano. 468 00:49:02,125 --> 00:49:03,875 Được rồi, đi thôi. 469 00:49:04,916 --> 00:49:07,625 Đi thôi. Nào. Được rồi. 470 00:49:12,666 --> 00:49:13,833 Con bé sẽ về mà. 471 00:50:07,458 --> 00:50:08,916 Anh sắp chết. 472 00:50:21,958 --> 00:50:24,958 Anh phải đi thực hiện lời hứa. 473 00:50:31,500 --> 00:50:32,583 Đừng lo, 474 00:50:33,375 --> 00:50:35,166 em sẽ chăm sóc cháu trai của anh. 475 00:50:39,875 --> 00:50:41,875 Nhưng anh không nợ em gì cả. 476 00:50:46,291 --> 00:50:48,208 Hãy ra đi thanh thản, Aureliano. 477 00:50:50,208 --> 00:50:51,291 Nghe em nói không? 478 00:50:53,958 --> 00:50:55,333 Hãy ra đi thanh thản. 479 00:51:23,916 --> 00:51:25,083 Vào đi. 480 00:51:30,291 --> 00:51:32,208 Bác không bao giờ ngủ à? 481 00:51:34,125 --> 00:51:37,333 Cháu đến chào tạm biệt kẻ điên của cái nhà này à? 482 00:51:43,125 --> 00:51:46,125 Hãy hứa cháu sẽ không bao giờ quên những gì ta đã nói. 483 00:51:47,833 --> 00:51:49,625 Cứu! 484 00:51:57,916 --> 00:51:59,875 Vì Chúa, cứu với! 485 00:52:06,291 --> 00:52:07,500 Làm gì đi. 486 00:52:11,916 --> 00:52:13,416 Làm gì đi! 487 00:52:41,458 --> 00:52:44,000 Vào ngày chín tháng Tám, họ ra đi cùng lúc, 488 00:52:45,833 --> 00:52:48,458 cái chết lại khiến họ giống nhau y hệt 489 00:52:50,875 --> 00:52:52,916 như thời niên thiếu. 490 00:53:20,541 --> 00:53:23,625 Với niềm đau thương vô hạn, bà đã giữ lời hứa. 491 00:54:40,833 --> 00:54:44,791 Đừng sợ cái chết, Aureliano. 492 00:54:47,333 --> 00:54:49,875 Chỉ khi sống, ta mới đau khổ thôi. 493 00:54:51,041 --> 00:54:54,291 Từ đó về sau, không ai nghe tin gì về bà Santa Sofía de la Piedad nữa. 494 00:54:55,166 --> 00:54:59,541 Bà đã mang hạt giống của đức tin, Remedios, Người Đẹp, đến với dòng họ này. 495 00:55:00,875 --> 00:55:04,166 Bà đã hiến dâng cả cuộc đời để nuôi dạy những đứa trẻ 496 00:55:04,666 --> 00:55:08,000 vốn chẳng mấy khi nhớ rằng chúng là con cháu của bà. 497 00:55:09,541 --> 00:55:14,250 Bà đã chăm sóc Aureliano Babilonia như con mình… 498 00:55:14,333 --> 00:55:15,666 Thứ lỗi cho ta. 499 00:55:16,166 --> 00:55:18,458 …mà không biết bà là bà cố của cậu bé. 500 00:55:19,583 --> 00:55:21,000 Hãy tự tìm lối đi. 501 00:56:08,666 --> 00:56:10,458 Sẽ không một ai biết mày tồn tại. 502 00:56:13,000 --> 00:56:13,916 Đồ con hoang. 503 01:05:01,666 --> 01:05:04,875 Biên dịch: Joy Ng